Latest topics
22/5/2021, 9:48 am
9/4/2021, 12:32 am
by Iho
10/2/2021, 12:52 pm

The story of someone who wants to find his own way

Waifu

P2772
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : Waifu
. :
Online
Offline

Posts : 13
Power : 23
Faith : 5
Ngày tham gia : 20/11/2020

The story of someone who wants to find his own way Empty The story of someone who wants to find his own way

Bài gửi by P2772 3/1/2021, 11:13 pm

Lời mở đầu của tấc giả:
Để xem nào,vì đây là lần đầu viết fic nên là sẽ gặp rất nhiều vấn đề (như từ ngữ,cách mô tả,...thậm chí là cả plot hole cũng nên),nhưng mà vì thích nhạc,nhân vật và xây dựng của thế giới của touhou nên vẫn cố làm cái fic này để thỏa mãn sở thích.Cho nên là em mong nhận được một chút sự ủng hộ và góp ý thêm về cách viết fic để những chap sau làm nó tốt hơn.Xin cảm ơn.
Tái bút:Thực ra cũng không bắt buộc phải đọc phần prologue vì nó chủ yếu mang tính xây dựng quá khứ cho nhân vật của em.Và trong đó có tận 3 nhân vật trong prologue sẽ không xuất hiện trở lại đâu.Và cũng đừng để ý cái tiêu đề quá làm gì
Prologue:
Một đêm trăng tròn,nằm sâu trong một khu rừng nhiệt đới là một biệt thự rộng lớn mang phong cách châu Âu.

Bên trong căn biệt thự đó có một hành lang có màu sắc u ám chỉ với nguồn sáng duy nhất là từ ánh trăng chiếu xuống,đi qua các cửa sổ cùng với những bức tranh khiến người ta thấy giống như một nơi bị ma ám vậy.

Nhưng trong hành lang u ám đó có hai kẻ đang đi bộ,một nam và một nữ.

Nam là một kẻ cao 1m85,có tóc màu đen,đôi mắt màu xanh dương,mặc bộ quần áo khá là cầu kỳ với màu chủ đạo là xanh dương nhạt với màu đen,nhìn qua thì ta có thể thấy nó mang nét quý tộc Châu Âu.Lưng thì đang đeo hai thanh trường kiếm màu bạc và màu xanh dương và có một vòng tròn phép thuật trên 2 thanh kiếm.

Nữ là một cô gái xinh đẹp cao 1m8 có mái tóc dài màu vàng nhạt với làn da trắng mịn, mặc một bộ đồ cầu kì chẳng kém chàng trai đi cùng cô với màu chủ đạo là màu trắng và vàng, một bên cô đeo thanh katana màu trắng,một bên còn lại thì đang đeo một cuốn sách lớn với bìa màu trắng.
Hai người đang từ từ đi bộ thì tự nhiên cô gái hỏi chàng trai:

-Nè anh ơi,có phải nếu như anh hai sử dụng nó lần nữa thì anh ấy sẽ chết đúng không ?

Chàng trai im lặng một lúc rồi mới nói:

-Phải,với tình trạng sức khỏe và cái kiểu dùng sẵn sằng dùng vượt quá sức của cậu ta thì nếu cậu ta sử dụng nó lần nữa thì cậu ta chắc chắn sẽ chết.

Cô gái sắc mặt trở lên căng thẳng.

-Nhưng mà em đừng lo,Shina. Bởi vì chỉ cần cậu ta không sử dụng nó thì cậu ta sẽ không sao đâu.

Sau câu nói mang tính trấn an của chàng trai thì sắc mặt cô gái tên Shina giờ đã bớt căng thẳng đi.

-Ừm,vậy chúng ta phải đánh bại hắn để trở về và cho anh ấy thấy kết thúc của cuộc hành trình của chúng ta đi!!

-Nếu vậy thì sau khi kết thúc thì chúng ta sẽ làm gì?

-Đợi đến lúc đó rồi tính sau.

-Biết ngay là em sẽ nói câu đấy mà.Chàng trai thở dài trả lời
.
.
.
.
.
.
Sau một hồi đi chuyển thì đứng trước mặt họ là một cánh cửa.

-Được rồi!Vào trong thôi!Cả hai cùng nhau mở cánh cửa.

'Cạch'

Cánh cửa mở ra,cả hai đi vào.

Bên trong đó là một căn phòng lớn với một cái ghế nhỏ.Ngoài ra còn có một người đàn ông trung niên đang nhìn qua một bên cửa sổ ngồi ở cái ghế đá ấy,khi người đàn ông trung niên nhận thấy có người có người đang vào phòng mình thì ông từ từ quay mặt đứng lên và nói:

-Ra vậy,thì ra là hai người à? White Queen, WhiteKing,hai người định đánh bại ngài ấy sao? Nếu vậy thì ta sẽ cản hai người lại.

Sau đó cả cơ thể hắn xuất hiện những biến đổi.Đầu hắn mọc thêm hai cái sừng dài,khuôn mặt trở nên nguy hiểm hơn,toàn thân thì biến đổi như được trang bị một bộ giáp toàn thân,bao gồm cả phần đầu,tay phải thì đang cầm cây thương màu đen có các hoạ tiết màu trắng.Giờ trước mặt hai người bọn họ không còn là một đàn ông nữa mà là một chiến binh quỷ sẵn sàng giết bọn họ.

-Được rồi vậy thì chúng ta cũng bắt đầu thôi!Hai người cũng rút ra vũ khí của mình và vào tư thế chiến đấu.

Nhưng ngay khi hai người bọn họ định lao vào nhau thì đột nhiên có một quả cầu màu xanh dương to bằng một người trưởng thành vớinhững vành đai màu đen tím xung quanh nó và rồi nó biến mất cùng với sự hiện diện của một chàng trai từ trong quả cầu đó.Đó là một chàng trai cao khoảng 1m7,khuôn mặt vô cảm,tóc xám theo kiểu 1 mái,mặc bộ áo sơ mi và quần jean xám,tay trái thì đang cầm một cuốn sách màu đen và đang đeo một thanh katana đen, nhìn trông đơn giản hơn nhiều so với cặp đôi kia.Chàng trai lạnh lùng nói.

-KING,QUEEN. Hãy để việc đánh bại hắn cho thần.Còn hai người đi đánh bại hắn ta đi,để thần dịch chuyển hai người tới phòng hắn ta luôn cho nhanh.

Chàng trai mặt vừa căng thẳng vừa gấp gáp nói.

-Nè,Kuna!Cậu định làm gì đấy?Chẳng phải cậu biết nếu cậu chiến đấu lần nữa thì cậu sẽ chết đấy!

Cô gái cũng nói:

-Phải đấy!Anh hai sao lại định gì làm vậy chứ!

Chàng trai được gọi với cái tên Kuna bình tĩnh trả lời.

-Thần biết chứ,biết rõ ấy.Nhưng mà thần không thể để 2 người phải gánh nhiều việc mang tính rủi ro cao như vậy được.

-Vậy thôi.

*Tiếng búng tay

Sau tiếng búng tay cặp đôi nhanh chóng bị hai quả cầu dịch chuyển đi mà chẳng kịp nói gì thêm chàng trai tên Kuna liền chuyển hướng về kẻ đứng ở phía bên kia.

-À,tí thì quên mất ông.

-Không sao,chuyện phải đưa hai người bọn họ tới ngài ấy ngay lập tức là chuyện nên làm thì ta không vấn đề gì đâu “con trai ta”.

Chàng trai liền nói với giọng hơi khó chịu.

-Tôi đã nói bao nhiêu lần tôi không phải là con trai ông kể từ sau hồi đó rồi còn gì.

-Mà thôi chúng ta nên kết thúc chuyện này đi!

-Ra vậy,con muốn kết thúc chuyện này bằng một trận chiến vì đây sẽ là "hồi kết" của con sao?

-Có biết cũng chẳng làm gì được đâu “ông già”. 

Kuna mở cuốn sách trên tay mình ra,một nguồn năng lượng liền đi vào cơ thể có phần yếu ớt của cậu ta,tạo nên những hình xăm trên cơ thể cậu ta và dừng lại ở điểm dễ thấy nhất là cái trên khuôn mặt với hình 3 cái móng vuốt ở hai bên má cậu ta.

Sau đó,Kuna liền rút ra từ trong túi quần một chiếc thánh giá cỡ nhỏ đủ để cầm tay,nhưng đó là một cây thánh giá không bình thường với 4 đầu sắc nhọn,màu đen và có một cái nút ấn kì lạ ở giữa.Cậu ta ấn vào cái nút ở giữa thánh giá,liền có một cái vòng tròn ma thuật
màu đen cùng các dòng điện màu đen xuất hiện ngay dưới chân cậu ta.

Sau đó Kuna để đầu dưới của cây thánh giá chạm vào lòng bàn tay bên kia và nói to:

-̶Biến hình!!!(̶H̶̶e̶̶n̶̶s̶̶h̶̶i̶̶n̶)

Cậu ta đã tự rạch lòng bàn tay bên kia của mình.Máu chảy xuống,chạm vào vòng tròn ma thuật.Ngay sau đó,các tia sét màu đen liên tục giật xung quanh vòngtròn phép thuật nhiều hơn,rồi từ vòng tròn phép thuật các mảnh giáp xuất hiên ra và lắp ráp lên người và hoàn thành nó.Bắt đầu từ phần tay,vai,chân,thân và cuối cùng là phần đầu.

Khi quá trình biến hình hoàn tất thì chàng trai để cây thánh giá ở bên cánh tay mình.Sau đó bộ giáp và thanh kiếm dưới ánh trăng liền chuyển từ màu chuyển dần từ màu đen sang màu trắng nhạt như của mặt trăng lúc này vậy.

Nhìn cậu ta giờ trông như là một phần của chính mặt trăng vậy!

-Vậy,đã tới lúc đánh “Bài ca khải huyền” của tôi,ông và cuộc chiến này nào.

Sau câu nói đó hai bên dùng vũ khí của minh lao thẳng vào chiến đấu


(Sau một hồi chiến đấu khốc liệt.)

Hai bên biết việc tiếp tục đánh nhau sẽ không có ý nghĩa cho lắm vì người quyết định kết quả cuối cùng của cuộc chiến này là người khác.

Cả hai biết điều đó nên đòn tiếp theo sẽ là đòn kết thúc.

Kẻ cầm thương bắt đầu tích trữ sức mạnh để tạo nên đòn tấn công cực mạnh.

Kuna biết kẻ đứng trước mặt mình định ra đòn kết liễu nên cậu ta cũng quyếtđịnh ra chiêu quyết định nên nhanh tay ấn 1 lần lên cái nút trên thánh giá.
Một nguồn điện màu đen khổng lồ từ cây thánh giá bùng nổ ra ngoài rồi lại trở về cây thánh giá,truyền qua bộ giáp đến thanh katana mà cậu đang cầm.

Hai bên chẳng nói gì,lao thẳng vào nhau luôn.Kuna cầm thanh kiếm chứa đấy sức mạnh cùng với cuốn sách lơ lửng bên cạnh nhanh chóng bay đến chỗ kẻ cầm thương, định chém đôi kẻ cầm thương.Kẻ cầm thương thì lại định thực hiện đòn đâm xuyên người cậu ta.

Nhưng ngay khi lưỡi kiếm và đầu thương chuẩn bị chạm vào nhau thì đột nhiên tốc độ đường kiếm trở nên nhanh đột ngột và đột nhiên “chém qua” đầu thương và chém xuyên qua một bên ngực của kẻ cầm thương.

À mà cũng không hẳn là chém qua vì đầu thương và thanh kiếm trông chẳng cóvẻ gì là vừa chạm vào nhau cả.Còn kẻ cầm thương thì vẫn đâm xuyên qua bộ giáp và sau lưng xuất hiện một đầu thương.

Từ phần bị thương của cả chảy máu xuống,nhưng hai kẻ đó vẫn chẳng nói gì,như thể cả hai biết trước điều đó vậy.

Hai người rút vũ khí và trở về làm một người đàn ông trung niên và chàng trai tên Kuna nhưng trên cơ thể của cả hai xuất hiện những vết nứt màu vàng và trắng từ chỗ bị tấn công,chỉ khác ở việc là người đàn ông trung niên bị nứt đến cổ còn chàng trai thì mới bị đến gần cổ.

Người đàn ông trở lại ngồi trên cái ghế và hỏi:

-Ra vậy,thì ra con quyết định đây là cái kết cho con à?

-Phải.

-Ra vậy.Nếu thế thì ta chẳng thể làm gì được rồi.Nhưng mà ta có điều cần phải hỏi con đấy.

-Được thôi, nhưng mà có điều tôi cũng cần phải hỏi ông đấy,"ông già"

(Sau khoảng 30 phút nói chuyện.)

Căn phòng bắt đầu nứt,căn biệt thự bắt đầu sụp đổ.

Người đàn ông trung niên biết điều sẽ xảy ra với mình nên nói:

-Thì ra là vậy sao!Mà thôi,ta còn điều này muốn nói với con nè.

-Ông còn gì muốn nói nữa à??

-Con chắc biết về phần 'kí ức bị mất' của con chứ!

Chàng ngay lập tức hỏi lại:

-Ông biết gì về nó sao!

Người đàn ông trả lời lại:

-Con có biết vì sao con không thể nhớ lại được nó không?Đó là vì đấy là phần kí ức lúc con.....

Chàng trai sau câu nói của ông ta chỉ biết nói:

-Thảo nào...nếu như thế thật thì không lấy lại được phần kí ức đó thì thôi vậy.Đằng nào tôi cũng sắp chết rồi còn đâu.

-Nói chung là ta chỉ biết vậy,còn lại thì con cố tự tìm đi.À mà cả hai sắp đi rồi còn đâu,thôi ta đi trước đây “con trai” ta.

-Được rồi,ông cứ đi trước đi. Còn tôi phải ở lại đây để còn đợi hai người bọn họ cái.

Người đàn ông im lặng,các vết nứt đã lan ra toàn bộ cơ thể.Ngay sau đó toàn bộ cơ thể đã tan vỡ và biến mất, người đàn ông đứng trước mặt ra đi trước mặt Kuna.

Nhưng Kuna sau khi thấy cảnh đó thì vẫn im lặng,lặng lẽ di chuyển tới một góc trong căn phòng đang sụp đổ nhưng:

*Khụ...Khụ...Khụ

Máu chảy xuống sàn từ miệng của cậu ta sau tiếng ho,vết thương từ ngực cũng không muốn cậu đi tiếp.Nhưng cậu ta vẫn từ từ,chậm rãi bước từng bước về phíagóc phòng.

Tại sao cậu ta vẫn làm vậy?Đối với cậu ta thì dù biết cơ thể mình đang rất đau,nhưng mà cậu vẫn phải cố tới chỗ đó đợi bọn họ vì:

‘Mình vẫn chưa thể chết được,mình còn phải ngồi đấy đợi hai người bọn họ nữa .’

Cậu ta vẫn cố di chuyển đến góc phòng,ngồi đó đợi và suy nghĩ lại về những điều vừa làm.Nhưng cậu ta chưa kịp nghĩ gì thì cặp đôi mà cậu dịch chuyển đã quay lại.Bất ngờ,cậu ta chỉ biết từ từ nói:

-Nè...hai đứa...đi kiểu gì...mà đến nhanh thế?

Cặp đôi thấy vết thương của cậu ta càng gấp gáp nói:

-Anh hai!Mau rời khỏi đây đi, nơi này sắp sụp đổ rồi!

-Cô ấy nói phải đấy Kuna,mau rời khỏi đây đi!

-Xin...lỗi..nhé...nhưng mà..có lẽ...đây...là...kết thúc...của tôi rồi.

-Anh hai đừng có nói như thế nhé!Chẳng phải anh hai đã hứa là sẽ không chết cho đến khi thấy cái kết của bọn em mà.

Hai người bọn họ vẫn tiến tới gần Kuna,nhưng khi đến lại gần cậu ta,định lôi cậu đi cùng nhưng lại bị cậu ta bởi một bức tường vô hình chặn lại:

-Hai...người...cứ...đi...trước...đi.

-Anh hai đừng có nói vậy!Anh còn chưa thấy được cái kết của bọn em thì đừng có chết!

-Không phải...lo...cho anh đâu...vì...anh...đã thấy được...cái kết...mà...hai đứa...đang đến rồi.

-Nếu không...thì...anh...đã...không...tới...đây...giúp...hai đứa...đâu.

*Tiếng búng tay

-Nè cái...

Cặp đôi lại bị cái quả cầu kia nhốt lại nhưng lại không bị dịch chuyển đi ngay lập tức.

-Vả...lại...em...đã...từng...nói...là...một...kết thúc...cũ...là...một khởi...đầu...mới...rồi...còn..gì.

-Cho...nên là...anh...xin..lỗi...vì...đã...không...thể...đánh...bài...nhạc...cuối...cho...hai...người...được...và...chúc...mừng...hai...người...vì...đã...đến...với...kết...thúc...có...hậu.

-Vậy...nên...cảm...ơn...hai người...nhé...và...tạm biệt.

Cậu ta cười nhẹ sau câu nói đó,cặp đôi kia liền biến mất.Còn cậu ta thì vẫn ngồi đó,căn nhà thì vẫn đang từ từ sụp đổ,cậu cất cuốn sách và thanh kiếm mang theo xuống đất,từ từ nhắm mắt lại,chờ đợi cái chết đến với mình.Điều đối với cậu ta mà nói:

'Nó đáng ra nên xảy ra từ lâu rồi'

'Kết thúc thế này là được rồi nhỉ ?'

'Mà cũng phải nể King với Queen thật.Nguy hiểm thế này rồi vẫn cố cứu mình được.'

'Cũng phải thôi.Nếu không thì mình sẽ chẳng trở thành White Bishop của bọn họ đâu mà.'

'Suy cho cùng thì hai người bọn họ cũng đã trưởng thành hơn nhiều...so với hồi mình mới gặp lại hai người rồi.'

'Nếu vậy thì cuộc đời mình cũng chẳng còn gì để luyến tiếc rồi...
....Chắc là ngoài trừ phần kí ức đó thôi.'

Những suy nghĩ cũng bắt đầu chậm dần,mờ nhạt dần.Rồi từ lúc nào cậu đã không còn suy nghĩ gì nữa.

Vậy là cuộc đời một cuộc đời đã kết thúc.Đó với người đó,thì mọi rắc rối,vấn đề diễn ra xung quanh cậu ta đã hết,và chắc cậu ta cũng đã không còn mục đích thực sự rõ ràng để tiếp tục ở lại trên đời rồi
.
.
.
.
.
.
Hay là không? Hay nó chỉ là để mở đầu cho một câuchuyện,một hành trình mới,hay nó là để hoàn thành nốt câu chuyện còn thiếu.
Ai mà biết được.
__________________________
 Gensokyo hay còn gọi là Ảo Tưởng Hương,một nơi nằm tách biệt với thế giới bên ngoài và bị cô lập bên trong một kết giới với tên gọi Đại kếtgiới Hakurei,là nơi chủ yếu do con người và yêu quái định cư ở các khu vực khác nhau.

Hiện giờ ở Gensokyo đang là mùa đông.

Ở một đạo trường lớn tại núi yêu quái,có một cô gái có đôi mắt đỏ, mái tóc màu hồng dài chấm vai với hai búi tóc kiểu người Hoa màu trắng.Cánh tay phải cô quấn băng trắng từ cùi chỏ cho tới hết bàn tay, tay trái bị gắn xiềng, nhưng phần xích đã bị đứt,mặc áo trắng, ống tay áo ngắn, tay áo được xẻ theo hình những chiếclá,mặc một chiếc váy màu xanh lá, viền váy có đường đứt đoạn màu nâu. Áo ngoài của cô có vạt trước màu nâu dài tới ngang váy với họa tiết giống lá liễu.Trước ngực áo của cô gắn một bông hoa màu hồng,đi mang giày màu đỏ.

Cô ấy là Ibaraki Kasen,một tiên nhân.Hiện cô ấy đang nhìn qua một cái lỗ lớn trên đạo trường của mình,cô ấy nhìn con đại bàng đang mang theo một cái túi tiến về đạo trường của mình.

Nhưng từ con đại bàng,cô lại nhìn thấy cái gì đó,một thứ hay điều gì đó khiến cho cô bất ngờ.
Ở dưới tuyết ngay gần đạo trường là một chàng trai tóc xám với một bộ đồ có phần kì lạ đối với cô ấy,ở cạnh cậu ta có một thanh kiếm và một cuốn sách đang dần bị chôn vùi dưới tuyết cùng với cơ thể.

-Tại sao lại có một người ở gần đây chứ! 


Được sửa bởi P2772 ngày 6/3/2021, 3:55 pm; sửa lần 1.

Về Đầu Trang Go down

Waifu
RedTheHalf-Demon
RedTheHalf-Demon
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : Waifu
. :
Online
Offline

Posts : 25
Power : 65
Faith : 23
Ngày tham gia : 06/09/2020
Địa điểm : Cà Mau

The story of someone who wants to find his own way Empty Re: The story of someone who wants to find his own way

Bài gửi by RedTheHalf-Demon 4/1/2021, 11:39 am

Oh, ko tệ đâu. Truyện hay đấy

Về Đầu Trang Go down

Waifu

P2772
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : Waifu
. :
Online
Offline

Posts : 13
Power : 23
Faith : 5
Ngày tham gia : 20/11/2020

The story of someone who wants to find his own way Empty Re: The story of someone who wants to find his own way

Bài gửi by P2772 4/1/2021, 6:38 pm

Nhưng mà phải thông là tôi sẽ nghỉ tạm 1 đến 2 tuần (để phục hồi lại công lực) rồi phải làm mất hơn 1 tháng,có khi là đến 2 tháng(do tìm thêm tư liệu,với cả 80% thời gian là viết trên điện thoại) thì mới ra chương tiếp theo được.
Nhưng thôi,chân thành cảm ơn bạn đã cho tôi động lực để viết cái fic này.
Extra: Thực ra khi viết xong Prologue thì tôi vẫn chưa thấy ổn lắm ở phần hội thoại và một số cảnh miêu tả nhưng mà không nghĩ ra cách làm tốt hơn nên thôi vậy.

Về Đầu Trang Go down


_________________
Bà tôi từng nói Bạn tôi từng nói:Dù con đường mà bạn chọn có khó khăn, tồi tệ hay tàn khốc như thế nào thì bạn vẫn phải đi tiếp.Bởi vì nếu bạn vẫn đứng đó thì còn đường bạn chọn không thể đẹp hơn mà chỉ trở nên xấu hơn .
Vậy nên:
ĐÂY CHÍNH LÀ CON ĐƯỜNG MÀ TÔI ĐÃ CHỌN!
Waifu

P2772
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : Waifu
. :
Online
Offline

Posts : 13
Power : 23
Faith : 5
Ngày tham gia : 20/11/2020

The story of someone who wants to find his own way Empty Re: The story of someone who wants to find his own way

Bài gửi by P2772 6/3/2021, 4:37 pm

Được rồi,đã đến lúc kết thúc sự vô trách nhiệm của mình bằng việc ra chương mới cho cái fic mà mình chả có tí tự tin nào trong việc viết cả.
Mà sau khi đọc xong thì thấy chỗ nào đó hơi sai sai thì cứ từ từ, sau có giải thích.
Chapter 1:Khởi đầu mới:
.
.
.
.
.
___________________________________________________________
Chàng trai tên Kuna từ từ, chậm chậm mở mắt, cố gắng lấy lại nhận thức và thức dậy rồi cất cái khăn ấm trên trán xuống một bên giường (dù có hơi miễn cưỡng).

‘Chán thật, lại là giấc mơ về hôm đó, cứ đến lúc quan trọng nhất thì mình lại không thể nhớ chứ.’

Cậu ta giơ cánh tay và nhìn vào nó, nó khá là bình thường, ngoài trừ việc nó có một ít vết thâm đỏ.

‘Vậy là...bọn họ đã làm được rồi, mọi chuyện đã kết thúc…’

Sau khi lấy lại phần lớn nhận thức và nhìn xuống dưới thì thấy đó là cái chăn bông thì cậu nhận ra có không đúng với mình:

‘Khoan đã! Tại sao mình lại ở đây chứ? Đáng ra mình đã phải chết và linh hồn mình đáng ra phải tan biến rồi chứ?’

*Sau khi nhớ lại những gì diễn ra trước khi cậu ta ở đây*

‘Kì lạ thật, cho dù linh hồn mình lúc đó không bị tan biến và mình đã tái sinh bằng cách nào đó thì mình đáng ra phải không thể nhớ được những kí ức đó chứ.’

Một loạt suy nghĩ mang tính nghi vấn xuất hiện trong đầu cậu ta. Cũng phải thôi, mọi chuyện đã đi ra ngoài tính toán thì ai mà không có những nghi vấn chứ.

Nhưng mà cậu ta cũng nhanh chóng bình tĩnh tại và nhìn xung quanh.

Hiện giờ cậu ta đang ở trong một căn phòng gỗ, phía dưới chiếc giường mà cậu đang nằm là mấy cái chiếu tatami được sắp sắp xếp ngay ngắn, trên tường thì có một số bức tranh được treo lên, phía bên kia giường là một cánh cửa hình tròn.

Nói chung thì đây là một căn phòng theo kiểu phương đông, được trang trí và sắp xếp ngăn nắp, gọn gàng.

Nhưng điều đáng chú ý nhất với cậu ta đang ở ngay trước mặt.

Đó là một cô gái có mái tóc hồng đến vai, có hai búi tóc trắng, mặc áo trắng với áo khoác màu nâu có những hoạ tiết giống như lá liễu, cánh tay phải cô quấn băng trắng từ cùi chỏ cho tới hết bàn tay, tay trái bị gắn xiềng, nhưng phần xích đã bị đứt, ngoài ra còn mặc một chiếc váy màu xanh lá, viền váy có đường đứt đoạn màu nâu. Cơ bản thì nhìn cô ấy trông không hề bình thường tí nào, ít nhất là đối với người đang nhìn cô ấy.

Mà có vẻ cô ấy đang làm gì đó hay viết gì đó trên bàn, hoặc chỉ đơn giản là đang đọc sách.

‘Cô ấy? Là người...đã cứu mình sao?’

Bỗng nhiên cô gái đó đứng dậy quay người lại,nhìn thấy chàng trai đã thức dậy với có đôi mắt thẫn thờ nhìn lại mình.

Cô gái nhận ra điều gì đã xảy ra, vui mừng nói:

-“Em đã tỉnh rồi à? May quá!’

-"A..nou...chị...có phải là người cứu em đúng chứ?"-Giọng nói nhẹ nhàng nhưng vẫn có chút sự bối rối.

-"Có thể coi là vậy, nhưng chính xác là do Kanda nhờ nó mà chị mới có thể nhìn thấy em dưới đống tuyết đó đấy!"- Cô gái trả lời trong khi đang chăm sóc cho chàng trai.

-"Đống..tuyết?bVậy chị có thể cho em biết tại sao em lại ở đây, với cả đây là đâu được không?"-Chàng trai hỏi với chất giọng chậm và yếu hơn lúc trước.

-"Về lí do tại sao em ở đây thì chị không biết chắc chắn được, còn về việc đây là đâu thì thì em hiện đang ở núi yêu quái.”

-“Núi yêu quái?”-Chàng trai hỏi

-“Em không biết gì về núi yêu quái sao?Vậy thì chắc là em là người đến từ thế giới bên ngoài lạc vào Gensokyo rồi.”- Cô gái nói trong khi đang cất khăn lau và cái chậu vào góc phòng.

-“Gensokyo??”-Chàng trai tiếp tục thắc mắc

-“Phải, hiện tại em đang ở Gensokyo, là một nơi nằm tách biệt với thế giới bên ngoài, cũng là nơi sinh sống của những yêu quái đang bị lãng quên dần ở thế giới bên ngoài”

-‘Yêu quái? Thế giới bên ngoài? Hay thật, mọi chuyện lại đang theo hướng nào đó mà mình không nghĩ ra nổi rồi, mà thôi tốt nhất là cố gắng ra ngoài tìm hiểu là được thôi. Với cả đừng để cho chị ấy biết quá nhiều về mình.’

-“Nếu vậy thì chị có thể cho em ra ngoài tìm hiểu được không?”-Chàng trai quay ra hỏi cô gái

Cô gái ngay lập tức phản đối:

-“Không được! Em vừa mới tỉnh dậy, cơ thể vẫn còn yếu thế kia thì ra ngoài chỉ có bị yêu quái ăn thịt thôi.”

-“Chị không cần lo cho em đâu, em có biện pháp bảo vệ mình, với cả em không hề..”

Chàng trai vừa nói, vừa cố gắng rời khỏi giường để đi ra ngoài.

Tuy nhiên, ngay khi cố gắng đứng dậy thì cậu ta nhận ra cơ thể mình, ngoài trừ hai đôi tay còn miễn cưỡng di chuyển được, còn toàn cơ thể cậu ta có thể nói là đã gần như bị liệt luôn:

-‘Cái...hay thật, giờ đến việc di chuyển cũng không thể luôn...được lắm, so với việc đây là lần chết hụt thứ 3 thì có lần này là tệ nhất đấy’

Cô gái sau khi thấy tình trạng bất động của chàng trai thì có lẽ đã nhận ra mình cần làm gì nên nói với chàng trai:

-“Có vẻ như em đang trong tình trạng bất động nhỉ?Nếu vậy thì em hãy cứ đây cho đến khi bình phục rồi chị sẽ đưa em tới Bác Lệ Thần Xã để đưa em về thế giới bên ngoài.”

Sau khi nghe điều này thì chàng trai ngồi đấy suy nghĩ:

-‘Có nên đồng ý với chị ấy không? Chắc là không, hiện đang trong tình huống kì lạ thế này thì tốt nhất là….Thôi đi, chị ấy đã mất công cứu mình rồi nên chắc chắn tin tưởng được, với cả nếu có chuyện bất trắc xảy ra thì mình vẫn còn cách mà. Hay là không nhỉ? Dẹp đi, tốt nhất là...’

Sau một lúc lưỡng lự suy nghĩ thì chàng trai trả lời:

-“Dạ vâng, nếu vậy hãy cho em ở lại một thời gian ạ!”

-“Được rồi, nếu vậy em hãy ở lại trong này một thời gian nhé!”

-“À mà tên em là gì nhỉ?”

Cô gái hỏi trong khi chuẩn bị ra khỏi phòng.

-“Tên em là...Ryuma Kunazuma. Dù đó không phải là tên thật của em, nhưng chị cứ gọi em như vậy đi.”

-“Không phải tên thật?”-Cô gái thắc mắc hỏi lại.

-“Đó là chuyện dài lắm chị à, khi nào tiện thì em sẽ nói tên thật cho chị biết”

-“Nếu em không muốn nói tên thật thì thôi vậy. Chị ra ngoài có tí việc đây, em cứ ở đấy đi.”

-“À mà chị tên là gì vậy?”

Chàng trai bất ngờ hỏi lại cô gái.

-“Tí thì quên mất. Chị tên là Ibaraki Kasen ,một tiên nhân, vậy nhé.”

Cô gái trả lời xong đi ra ngoài, suy nghĩ lại những gì chàng trai thể hiện ra, nó khá kì lạ, không như những người từ thế giới bên ngoài tới đây mà cô hay biết, thay vì hoảng loạn thì chàng trai đó lại bình tĩnh một cách kì lạ, còn chủ động muốn ra ngoài tìm hiểu, nhưng điều kì lạ nhất là ở chỗ: tại sao cậu ta lại xuất hiện ở gần nhà cô ấy vậy? Tại sao đến lúc Kanda trở về cô mới thấy cậu ta? Thanh kiếm, cuốn sách và cái thánh giá kia là sao? Nó rõ ràng có gì đó không bình thường tí nào. Và cuối cùng: Tại sao cậu ta lại không nói tên thật, có điều gì khiến cậu ta không nói tên thật của mình sao?

Nhưng cô ấy cũng không quá để ý việc đó,nên cũng nhanh chóng bỏ qua nó và đi làm những việc mà cô ấy hay làm.Và có vẻ như cô ấy đã bỏ qua điều gì đó.

Còn dưới góc nhìn của cậu ta thì trở nên kì lạ khi một số chỗ xuất hiện những vết nứt nhỏ màu xám.

Nhưng cậu ta cũng đã nhanh chóng nhận ra và chớp mắt lại,hai con mắt trước đó còn đang là màu xanh dương và xám đã trở về màu đen và xám.
Sau khi nhận ra một số điều kì lạ xảy ra với cậu ta cũng có tổng hợp lại về chuyện vừa xảy ra với mình:

‘Vậy là cơ bản thì mình thay vì chết và tan biến thì lại đến một vùng đất tên là Gensokyo.’

-‘Tiếp đó thì mình được một tiên tên là Ibaraki Kasen cứu.’

-‘Nhưng mà...tại sao mình lại đến nơi này chứ,một nơi mà mình không hề biết tí gì cả…...trừ khi nào…...nó có liên kết với phần kí ức bị mất sao?Không,có khi là vì lí do nào đó khác cũng nên.’

-‘Chỉ là...cơ bản thì là mình sẽ phải ở lại đây thêm một thời gian không hề ngắn đâu, điều này chẳng được hay tí nào, vậy thì cố bắt đầu tìm hiểu từ nhà chị ấy vậy .’

-‘Còn về chuyện núi yêu quái, Gensokyo, hay bắc lệ thần xã thì chắc hỏi chị ấy là được.’

-‘Mà năng lực và ma nhãn của mình vẫn hoạt động bình thường,nó khá là kì lạ,mà thôi kể từ lúc mình vẫn sống và tới đây mọi chuyện đã trở nên kì lạ rồi.Ít nhất là đối với mình.’

Và cứ như vậy, sau một thời gian dài Kasen chăm sóc cho Kuna thì tình trạng Kuna cũng đã trở nên tốt hơn khi cậu ta cũng đã có thể di chuyển bình thường(ít nhất thì đó là suy nghĩ của Kuna),trong thời gian đó thì mối quan hệ giữa cả hai đã tốt hơn khi Kuna cũng hay chăm sóc các thú cưng và dọn dẹp đạo trường của Kasen trong lúc cô ấy đi vắng, còn Kasen cũng hay kể về một số nơi như nằm trong Gensokyo như Bắc Lệ Thần Xã, Núi yêu quái, khu rừng ma thuật,...cùng với những người bạn của cô ấy và nhiều thứ khác nữa về vùng đất đó nữa (như luật spell card chẳng hạn).Tuy nhiên khoảng thời gian đó thì Kuna cũng có nhận ra sự bất thường trong cánh tay trái của Kasen nên cũng có hỏi và Kasen có chút lảng tránh nói: “Đó là một vết thương không bao giờ lành nên em cũng không nên để ý nó quá đâu”. Còn Kuna thấy câu trả lời rồi thì cũng không hỏi thêm về cánh tay trái đó nữa. Kasen cũng vậy khi cô ấy nhận ra việc bất thường khi khuôn mặt cậu ta không hề thay đổi dù trong bất kì tình huống nào và cũng có hỏi Kuna thì cậu ta cũng có giải thích rằng: “Vì em bị một số vấn đề từ nhỏ nên em không có khả năng thể hiện cảm xúc bình thường được. Do vậy em đã dùng khả năng thay đổi giọng nói này để thể hiện cảm xúc của em đấy” .Sau đó Kasen đã bảo Kuna thử khả năng đấy nó có thể thay đổi đến mức nào, Kuna cũng thản nhiên đồng ý. Kết quả thử nghiệm rất bất ngờ khi ngoài khả năng thay đổi giọng để thể hiện cảm xúc thì Kuna còn có thể chuyển sang giọng của những vật thể khác như người, động vật,...đặc biệt là rồng khi tiếng gầm lúc đó của cậu ta được Kasen cho rằng ‘Giống như một con rồng non trong thân xác một cậu bé vậy.’ và để giải thích cho việc này thì Kuna cũng đã nói là do lúc trước đã từng tập giả tiếng gầm của rồng cho một số việc linh tinh và không quan trọng lắm, Kasen nghe vậy thì cũng thấy kì lạ và khó hiểu nhưng cũng hỏi gì thêm ,mặc dù vẫn còn một số thắc mắc.
.
.
.
.
.
.
Vào một ngày nào đó ở đạo trường của Kasen.

-Vậy chị đi ra ngoài đây. Em cứ ở nhà chờ chị về nhé!

-Vâng.

-Mà nếu diễn biến cứ tốt như vậy thì sau khoảng 1 đến 2 tháng nữa là em có thể trở về rồi.

-Ờm...vâng, chị cứ việc đi ra ngoài đi ạ, không cần phải lo lắng cho em đâu.

Và cứ như vậy, vị tiên nhân bay ra ngoài, còn Kuna thì vẫn ở đó, bình thường thì cậu ta vẫn sẽ làm những việc cậu ta hay làm như chăm sóc các con thú, thu dọn lại đạo trường(dù bình thường cũng chẳng cần dọn lắm),...

Đó là khi bình thường tuy nhiên hôm nay cậu ta sẽ chuẩn bị một số thứ để làm việc mà cậu cho là ‘nên làm’.

‘Được rồi, vậy là mình đã có thể đi lại bình thường rồi, dù cái bình thường này nó hơi có vấn đề nhưng thôi, kệ đi

-‘Trước tiên là mình cần lấy lại cây thánh giá, thanh kiếm và cuốn sách đã, sau đó thì…..’

Sau câu nói thì cậu ta liền tìm kiếm những món đồ đó, sau một thời gian ngắn thì cậu ta đã thấy nó, khá dễ dàng do cậu ta đã dùng một số ‘biện pháp’ để tìm kiếm. Tiếp đó thì cậu ta đã chuẩn bị một số thứ khác để chuẩn bị đi ra ngoài.

Khi chuẩn bị xong thì nhìn lại cậu ta bây giờ đang mặc một bộ yukata xám, tóc xám dài được buộc kiểu đuôi ngựa(do lâu ngày không đi cắt),đai thì đang đeo thanh katana đen và cuốn sách đen, cổ tay trái thì có cái vòng đeo cái thánh giá.

Cùng với khuôn mặt vô cảm thì nhìn cậu ta bây giờ rất là kì lạ, người ta nhìn vào chắc chắn sẽ phản ứng theo dạng: ‘đ*o hiểu kiểu gì?’.

Mà chưa đến lượt người ta thấy như vậy đâu, chính cậu ta cũng nhận ra kiểu bất thường của mình chứ:

-‘Đ*o hiểu sao mình lại ăn mặc kiểu này nhể? Mà chắc không có vấn đề đâu. Vậy thì hãy hi vọng là đến được nơi mà không ai phát hiện thôi, đặc biệt là ‘tử thần lái đò’ kia, để chị ấy phát hiện ra là hơi toang đấy.’

-‘Nhưng mà trước khi mình đến khu rừng ma thuật thì tốt nhất là nên đến nhân thôn đi, nghe chị ấy nói đấy là nơi an toàn nhất cho con người. Dù mình không phải là con người nhưng chắc không có vấn đề gì đâu.’

Nhưng mà sao cậu ta lại muốn đến khu rừng ma thuật. Rất đơn giản, nó có những thứ mà cậu ta muốn, đó là ‘khu rừng’ nơi mà cậu ta thích vì chỉ ở đó cậu ta mới nhận thấy yên bình và thoải mái và ‘ma thuật’ thứ sức mạnh cậu hay dùng. Vậy thôi.

Và cứ như vậy cậu ta đi ra khỏi đạo trường của Kasen để tới nhân thôn, và nhờ có một số ‘cách’ thì quá trình rời khỏi núi yêu quái của cậu ta đã diễn ra thuận tiện khi mà không có bất kì yêu quái nào phát giác được sự hiện diện của cậu ta.

Chỉ mỗi tội là vì dành nhiều thời gian để che dấu hiện vì không muốn ai phát hiện quá nên hậu quả là đi mãi từ chiều đến đêm mới tới nổi nhân thôn.
.
.
.
.
Nhân thôn, buổi tối.

Hiện tại chàng trai tên Kunazuma đã đến nhân thôn và đang vừa đi vừa suy nghĩ về việc tự ý trốn khỏi Kasen:

-‘Giờ mà mình gặp chị ấy đúng lúc này là toang đấy, cơ mà mình nghĩ tới mấy chuyện vô nghĩa này làm gì? Cố mà đi đến nơi hẵng sau đó làm gì thì làm.’

-‘Mà việc chị ấy công nhận việc chị ấy dùng phong thủy để che dấu nơi định cư đúng là ý hay thật, hay khi nào mình thư hỏi chị ấy cách che dấu bằng phong thủy để khi nào mình dùng sau khi xây nhà mới không ta?’

Tuy nhiên khi đang di chuyển thì cậu ta nhận ra có gì đó bất thường xảy ra ở làng, cậu ta nhanh chóng nhìn về hướng xảy ra bất thường và nhận ra điều gì đó.

-‘Hi vọng...của những người ở đây đang hướng về….’

Cậu ta nhanh chóng đi theo hướng mà cậu ta thấy hi vọng hướng về.

Khi đến nơi thì cậu ta thấy những con người từ già trẻ, lớn bé, trai gái đang đeo mặt nạ trắng, nhìn rất vô hồn và có chút gì đó đáng sợ(đáng sợ với người có cảm xúc và cảm nhận bình thường chứ với cậu ta thì cũng chẳng đáng quan tâm cho lắm).

Nhưng quan trọng nhất là nơi đang tụ hội hy vọng của những con người ở đây lại. Không, phải nói là hấp thụ thì mới đúng vì nó tụ hội lại ở một cô gái đang bay có đôi mắt vô hồn, tóc màu hồng dài tới thắt lưng. Mặc một chiếc áo sơ mi dài tay màu xanh dương kẻ ca rô. Thắt nơ hồng, bốn chiếc cúc áo từ trên xuống lần lượt có màu đỏ, vàng, xanh lục và tím. Váy của cô có hình một quả bí ngô với màu hồng da cam, chiếc váy được phân thành nhiều múi lớn, mỗi múi có những vết khoét tạo thành hình một khuôn mặt, chúng sắp xếp xen kẽ nhau một buồn một vui. Xung quanh thì có những chiếc mặt nạ mang nhiều loại hình dáng, màu sắc, biểu cảm khác nhau. Và chắc chắn cô ấy đã hút lấy hy vọng của những người ở nhân thôn.

-‘Vậy ra đây là chủ mưu gây ra các dị biến mà chị ấy nói tới à.’

Thường thì những người khác sau khi thấy cảnh này thì sẽ ngay lập tức nhảy ra khiêu chiến với cô ấy. Tuy nhiên, cậu ta thì khác, cậu ta thấy việc can thiệp vào là không cần thiết. Vả lại với cậu ta thì ‘kiểu gì cũng có người khác giải quyết chuyện này nên mình cũng chẳng cần nhảy vào làm gì.’ và cứ như vậy sau khi nhìn thấy việc hy vọng bị hấp thụ bởi ai đó thì cậu ta cũng nhanh chóng rời đi.

Chỉ xui cho cậu ta ở chỗ là mọi chuyện không dễ với cậu ta như vậy đâu, cô gái đã nhận ra sự hiện diện và nhận ra sự bất thường của cậu ta nên đã nhanh chặn cậu ta lại và hỏi:

-“Ngươi có phải là người đã đánh cắp chiếc mặt nạ của ta?”

HẾT Chapter 1.

Về Đầu Trang Go down


_________________
Bà tôi từng nói Bạn tôi từng nói:Dù con đường mà bạn chọn có khó khăn, tồi tệ hay tàn khốc như thế nào thì bạn vẫn phải đi tiếp.Bởi vì nếu bạn vẫn đứng đó thì còn đường bạn chọn không thể đẹp hơn mà chỉ trở nên xấu hơn .
Vậy nên:
ĐÂY CHÍNH LÀ CON ĐƯỜNG MÀ TÔI ĐÃ CHỌN!
Waifu
RedTheHalf-Demon
RedTheHalf-Demon
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : Waifu
. :
Online
Offline

Posts : 25
Power : 65
Faith : 23
Ngày tham gia : 06/09/2020
Địa điểm : Cà Mau

The story of someone who wants to find his own way Empty Re: The story of someone who wants to find his own way

Bài gửi by RedTheHalf-Demon 6/3/2021, 9:14 pm

Ngay dị biến của Kokoro à? Hay đấy. Coi bộ combat ở chap sau sẽ hứa hẹn đây

Về Đầu Trang Go down

Waifu

P2772
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : Waifu
. :
Online
Offline

Posts : 13
Power : 23
Faith : 5
Ngày tham gia : 20/11/2020

The story of someone who wants to find his own way Empty Re: The story of someone who wants to find his own way

Bài gửi by P2772 17/3/2021, 10:56 am

*Chỉ để đấy và không nói gì thêm*
???:
Ở một nơi xa.

Rất xa so với chúng ta.

Một nơi mà xung quanh nó có một màu màu đen tối, trống rỗng.

Một nơi chẳng hề có đáy, nhưng cũng không hề có đỉnh. Có thể coi là vậy.

Một nơi đã bị cô lập lại hoàn toàn với hằng hà sa số vì sao, hành tinh đang ở xung quanh chúng, HAY ĐÓ LÀ VÙNG MÀ CHÚNG KHÔNG THỂ TỚI?

Chịu. Ai mà biết được.

Nhưng ở một nơi mà ‘chẳng có ai tới’, một nơi ‘tồn tại như là hư vô’ bỗng có một cậu bé đang ‘trôi nổi’ ở đó.

Cậu bé đó từ đâu tới? Tại sao cậu lại ở đó? Tại sao cậu bé lại có thể ở được nơi mà các vì sao không thể đến được.Không ai ở đó biết cả.

Và chính cậu bé cũng không hiểu vì sao cậu bé lại ở đó:

‘Đây..là….đâu...vậy ?’

‘Sao….mình….lại….ở….đây ?’

‘Các...tia...sáng....kia...là...gì ?

‘Và……..mình……..là……...ai ?’

Một số dòng suy nghĩ mập mờ, yếu ớt chảy qua cậu ta.

Vì tò mò, nên cậu đã thử giơ tay nắm lấy những tia sáng đó.

Nhưng đó là không,thứ cậu với đến được chỉ là bóng tối xung quanh cậu mà thôi.

Cậu ta cũng đã nhận ra việc mình đã cố làm, một việc bất khả thi.

‘Vậy...là...nó...quá...xa...sao...hay...do...mình….’

Dòng suy nghĩ đã bị ngắt đi bởi chính cậu ta.

Rồi cứ như vậy,cậu ta vẫn tiếp tục trôi nổi, tồn tại với bóng tối xung quanh và các tia sáng cậu không thể chạm tới.

Không có mong muốn.

Chẳng có hy vọng.

Vậy chuyện này đã diễn ra bao lâu rồi: 1 giờ, 1 ngày, 1 tháng 1 năm, 1 thập kỷ, 1 thế kỷ, hay 1 thiên niên kỷ,...hay mới chỉ là 1 giây, 1 khoảnh khắc.

Chẳng ai biết, mà việc biết nó giờ cũng chẳng có ý nghĩa gì cả, kể cả với cậu ta.

Và rồi tiếp tục như vậy một thời gian dài, rất dài, vô cùng dài trong vô định trôi qua, rất nhiều tia sáng đã tắt, nhiều tia sáng đã rời đi, nhưng cũng có rất nhiều tia sáng mới sinh ra.

Cứ như vậy cho đến một ngày, có một người phụ nữ kỳ bí xuất hiện trước mặt cậu.

Người phụ nữ kỳ bí có mái tóc dài xanh dương, mặc bộ váy màu xanh dương và đen, có các họa tiết khác nhau màu trắng, ngoài ra trên đầu người phụ nữ còn có thêm một chiếc khăn trùm đầu cho cô dâu màu đen.

Cùng với khuôn mặt xinh đẹp, nhẹ nhàng, đầy tính bí ẩn, không ai biết rõ cô là ai, cô là tồn tại gì, nhưng những vì sao xung quanh biết cô ấy không phải là tồn tại mà họ nên tự ý động vào, VÌ HẬU QUẢ CHO HÀNH ĐỘNG ĐÓ SẼ KHÔNG HỀ NHẸ NHÀNG TÍ NÀO ĐÂU.

Do không biết vẽ nên dùng tạm tấm ảnh này trên mạng để minh họa vậy:
The story of someone who wants to find his own way Ex75fu7nfaz51

Người phụ nữ nhìn cậu bé tóc xám đang trôi nổi trong vô định, tới gần, tiếp cận tới trước mặt từ khi nào mà chẳng ai nhận ra, nhẹ nhàng nhìn rồi hỏi:

- Vậy ra con đã ổn định rồi.Giờ thì con có thể rời khỏi đây với mẹ rồi đấy.

Còn cậu bé tóc xám có chút bất ngờ, chút vui mừng, chút lo sợ, chút khó hiểu,.....nhiều cảm xúc(?) đang diễn ra trong suy nghĩ cậu ta. Và nếu để nói chính xác nhất thì trong đầu của cậu ta hiện tại đang là MỘT MỚ HỖN LOẠN, ngập ngừng hỏi lại:

-Mẹ???Con???Là...sao???

-Ra vậy, ký ức con đã bị tổn hại nghiêm trọng rồi. Để ta giới thiệu chút, tên ta là ■■■■,■■■■ của ■■■■.

-Và con sẽ trở thành một phần của gia đình ta, chỉ cần con nhận lấy phần quyền năng phù hợp với con thôi.

Cậu bé đang trong trạng thái ‘lọan’ với những gì đã xảy ra, hỏi lại:

-Nhưng….mà….con….đâu….hiểu….gì đâu….con….đâu….chẳng….nhìn….ra….gì….cả ?

Nghe xong câu nói vừa rồi của cậu bé người phụ nữ im lặng, thấy khó hiểu, nhưng rồi cũng nhận ra điều gì đó, nói lại:

-Thì ra là vậy, đến cách nhìn và nghĩ của con cũng đã bị méo mó đến mức này rồi. Nhưng mà con chắc chắn là vẫn còn nhớ gì đó chứ.

-Không, con...chẳng nhớ gì cả. Con chẳng nhớ gì về con cả...con không biết...nó từng tồn tại không...thậm chí….
Người phụ nữ bí ẩn kia ngắt lời cậu bé, bay quanh cậu bé, nói một cách nghiêm túc:

-Ta không tin con không có gì để nhớ đâu, chỉ là con chưa biết cách để nhớ thôi, con cứ ngồi đó, nghĩ lại, nhớ lại kĩ những thứ con đã đánh mất đi, con chắc chắn sẽ nhớ lại gì đó đấy.

-V...Vâng ạ.

Cậu bé nghe vậy chỉ biết nghe theo, từ lúc nào cậu lại nghe theo người phụ nữ tự gọi mình là ‘mẹ’ vậy? Cậu ta chẳng rõ nữa.

Nhưng điều đó không còn ý nghĩa gì nữa khi cậu ta lại tiếp tục ‘trôi nổi’ trong vô thức lần nữa, nhưng không phải trong vô định nữa, mà cậu ta đang tìm kiếm lại gì đó rất quan trọng với cậu ta.

Thứ mà cậu đã không thể động tới trong suốt thời gian dài.

Thứ tưởng chừng như chưa bao giờ tồn tại trong suy nghĩ cậu ta

Thứ mà ta gọi với cái tên ‘Kí Ức’.

Phải, cậu bé đã tìm lại được nó, không chỉ là những kí ức đẹp.

Đó còn là mong muốn, mục tiêu sống của cậu ta.

Tất cả những điều đó đều đã thức tỉnh lại cùng kí ức của cậu bé này.

Sau khi tìm lại được nó, cậu bé mở mắt ra lần nữa.

Xung quanh cậu hiện giờ không còn là một màu đen với những tia sáng không thể chạm tới nữa, giờ xung quanh cậu đang có rất nhiều những tia sáng ở gần cậu, gần tới mức như cậu có thể với tay nắm lấy nó ngay lập tức vậy, cùng với sự tràn đầy màu sắc xanh, đỏ, hồng,.... đang lẫn lộn lại với nhau, tạo nên hình dạng như những đám mây trên cao, nhưng đây không chỉ là những đám mây bình thường mà nó còn là sự hỗn hợp của các sắc màu tạo nên vẻ đẹp huyền ảo, kỳ diệu.

Nhìn thấy sự thay đổi này cậu bé vẫn không thay đổi sắc mặt, nhưng trong lòng chắc chắn là đang nhận thấy được sự thay đổi huyền diệu và tuyệt vời này, điều mà cậu cho rằng là sẽ chẳng bao giờ có cơ hội thấy lần nữa.

Sau khi để cho cậu bé thấy được sự kỳ diệu đang xảy ra trước mặt mình, người phụ nữ bí ẩn kia đã cười nhẹ.

Tại sao người phụ nữ bí ẩn kia lại cười?

Là do thấy tìm được điều gì đó ở cậu bé đó sao?

Hay là do thành công trong việc biến cậu bé đó trở thành đứa con của mình?

Hay chỉ đơn giản là vì thấy đứa con của mình đã tìm được những thứ nó đã mất?

Cái đấy thì chắc chỉ có người phụ nữ đó biết mà thôi.

Nhưng người phụ nữ đó cũng đã biết gì tiếp theo nên xuất hiện trước mặt cậu bé rồi hỏi lại câu hỏi lại câu hỏi mà cô ấy tin rằng cậu bé đã có câu trả lời:

-Vậy….giờ con sẽ trở thành một phần trong gia đình của mẹ chứ.

-Vâng!!....Nhưng mà….mẹ có thể giúp con thực hiện một số điều được không.

Người phụ nữ bí ẩn nghe thấy yêu cầu này cũng hiểu cho đứa con mới của mình nên:

-Được rồi, con hãy nói ra mong muốn nói ra điều con nhờ mẹ thực hiện.

-Mẹ hứa là cho đến khi con thực hiện được nó thì mẹ mới để con chết được đó!

Cậu bé nghe vậy, hiểu rằng mình đã có thể thực hiện ước nguyện mà bấy lâu mà đã muốn làm nhưng không thể làm, liền vui vẻ(?) nói:

-Vậy mẹ hãy giúp con…….
.
.
.
.
.
.

Về Đầu Trang Go down


_________________
Bà tôi từng nói Bạn tôi từng nói:Dù con đường mà bạn chọn có khó khăn, tồi tệ hay tàn khốc như thế nào thì bạn vẫn phải đi tiếp.Bởi vì nếu bạn vẫn đứng đó thì còn đường bạn chọn không thể đẹp hơn mà chỉ trở nên xấu hơn .
Vậy nên:
ĐÂY CHÍNH LÀ CON ĐƯỜNG MÀ TÔI ĐÃ CHỌN!