Latest topics
15/11/2019, 4:31 pm
15/11/2019, 4:30 pm
15/11/2019, 4:29 pm
15/11/2019, 4:29 pm
15/11/2019, 4:28 pm
15/11/2019, 4:28 pm
13/11/2019, 5:38 pm
8/11/2019, 4:12 pm
5/11/2019, 3:25 pm
4/11/2019, 4:28 pm
4/11/2019, 4:27 pm
4/11/2019, 4:27 pm
4/11/2019, 4:25 pm

Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v

Waifu
Đom Đóm ~1991~
Đom Đóm ~1991~
Moderator
https://gensoviet-firefly.tumblr.com/about

Waifu Order : Trace,b1-58-999,e2-101-999,e3-102-999
. :
Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 Ub6itt3
Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 7YeQGXm

Posts : 1909
Power : 4784
Faith : 1544
Ngày tham gia : 06/11/2014
Địa điểm : Mind Matrix

Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 Empty Re: Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v

Bài gửi by Đom Đóm ~1991~ on 5/7/2019, 10:50 pm

[05.07.2019] Duyên nợ kiếp sau
Rì viu nhạc Tuhu phần 8 ~ Hieda MK7/8/9: https://www.youtube.com/watch?v=HV5YvpbyS6E
Lời bài hát: https://en.touhouwiki.net/wiki/Lyrics:_竹ノ花


Tình yêu, đối với các chị em nhà Hieda, sẽ luôn là một vấn đề rất rất đau đầu. Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 T8FAJKy Và đề tài này dù đã được khai thác rất nhiều, nhưng có lẽ vẫn chưa bao giờ là đủ.
Doujin huyền thoại cùng tên chính là cảm hứng để RD-Songz làm ra bài hát này. Doujin hay ở chỗ, nó khai thác 50% canon mà ít người biết, trong khi bỏ qua 50% canon còn lại mà có lẽ chúng ta đều đã biết.
Nếu có ai đó chưa đọc doujin này, và có ý định tìm đọc (18+, dĩ nhiên Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 1662990444), thì mình sẽ spoil cốt truyện ở đoạn sau. Các bạn có thể sẽ muốn đọc truyện trước rồi quay lại đọc rì viu, thậm chí có thể sẽ phải chờ đến khi đủ tuổi. Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 1662990444

Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 4281184

Trong truyện này, các thiếu nữ đời thứ 7-8-9 của dòng họ Hieda không sinh cách nhau cả thế kỷ như canon, mà là 3 thế hệ liền nhau. Cả 3 đều yêu cùng một người đàn ông theo những hoàn cảnh và những cách thức rất riêng. Phần kết truyện hé lộ rằng, các đời của dòng họ Hieda không kế thừa nhân cách, cũng không kế thừa trí nhớ, mà chỉ kế thừa của đời trước những món nợ chưa trả. Đời sau luôn đắm chìm trong câu truyện cuộc đời trước đó, mang lên vai những niềm vui, nỗi buồn, kỷ niệm, sự tiếc nuối, hay những mong ước dở dang. Họ không bao giờ được là chính con người mình, bởi vì nhân cách của họ được định hình một cách hoàn hảo bởi quá khứ. Ba người mà như một, nhìn bề ngoài không thể nhận ra những gánh nặng mà họ phải mang trong cuộc đời ngắn ngủi của mình.
Tình huống éo le đó đã tạo nên một câu truyện rất buồn nhưng cũng rất đẹp, đến nỗi RD-Songz đã làm riêng một bài hát cùng tên với truyện, để miêu tả cảm xúc của những người trong cuộc.
Dĩ nhiên, khi đi vào canon Tuhu và đối chiếu với câu truyện trên, chúng ta sẽ thấy một số điểm tương đồng cũng như khác biệt khá thú vị về các cô gái mang họ Hieda. Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 T8FAJKy Họ là những cá nhân hiếm có, phải trên dưới 100 năm thì Gensokyo mới xuất hiện 1 người như vậy. Ký ức duy nhất mà họ kế thừa đầy đủ là những thông tin liên quan đến bộ "Sử ký Gensokyo"; ngoài ra, bản thân họ cũng không bao giờ quên những gì mà bản thân nhìn thấy, nhưng lại chỉ có ấn tượng mờ nhạt về ký ức của những người đi trước. Như vậy, chúng ta có thể thấy một cách tiếp cận khá nhân văn của ZUN đối với quan niệm "đầu thai chuyển kiếp". Mỗi cô gái của dòng họ Hieda đều đã, đang và sẽ được sống cuộc sống của chính mình, không bị ràng buộc bởi duyên nợ của đời trước; hơn nữa, bằng cách gửi vào "Sử ký Gensokyo" những thông tin về các nhân vật sống rất lâu, họ sẽ có một nhóm "bạn bè" khá bền vững qua nhiều thế hệ (dĩ nhiên, Penguin phần lớn sẽ là yêu quái).
Bi kịch của những cô gái này, nếu có, sẽ nằm ở cuộc đời ngắn ngủi và trí nhớ hoàn hảo của họ. Ở một bài hát khác, chúng ta đã thấy trí nhớ hoàn hảo ấy vạch trần sự thiếu hoàn hảo của tình yêu. Nhưng với một cuộc đời ngắn ngủi, họ sẽ còn phải chấp nhận rằng có những việc mà họ không bao giờ làm được: chứng kiến con cái mình trưởng thành, vui vầy bên con đàn cháu đống, hay ở bên người bạn đời cho đến đầu bạc răng long. Cuộc đời của những con người này sẽ chấm dứt vào lúc tình yêu của họ đang ở giai đoạn thi vị nhất, giống như một bông hoa nở rộ chỉ để lụi tàn.
Đó có phải là một bi kịch không?
Đó có phải là một điều đáng buồn và đáng tiếc không?
Nếu được sinh ra lần nữa, những nỗi buồn và sự nuối tiếc có phải là điều mà họ muốn mang theo hay không?


Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 4281184

Chắc chắn là không.
Trên đời này mấy ai có được cái kết cổ tích như họ, yêu và được yêu cho đến tận giây phút cuối của cuộc đời?
Đó là một niềm hạnh phúc, dù rằng sẽ không có nhiều người hiểu và chia sẻ được niềm hạnh phúc này với họ. Góc nhìn của họ có một điểm khác biệt căn bản so với những người khác, mà chính điểm này quyết định toàn bộ câu truyện là vui hay buồn: Họ chấp nhận cuộc đời ngắn ngủi của mình, chấp nhận cái chết đang đếm ngược từng ngày. Số phận của họ càng mong manh, họ lại càng dũng cảm để sống, và để yêu.
Canon về những cô gái nhà Hieda rất mập mờ. Chúng ta sẽ không bao giờ biết chính xác, nguyên nhân nào chấm dứt cuộc đời của họ. Nhưng nếu suy rộng ra, thì số phận của họ có một cái gì đó tương đồng với những người mắc bệnh nặng và khó chữa. Khi điều trị cho những người này, y học đã phát hiện ra một thứ mà lâu nay chúng ta tưởng rằng chỉ là huyền thoại, đó là động lực sống. Một bệnh nhân bi quan và mất hết động lực sống, mất hết niềm tin vào tương lai, thì dù tiên lượng có tốt đến đâu cũng sẽ chết dần chết mòn, không thuốc nào cứu được. Ngược lại, một bệnh nhân bình thản đón nhận bệnh trạng của mình, mạnh mẽ và lạc quan trong từng phút giây, nhiều khi lại có thể làm nên những điều kỳ diệu mà y học không thể giải thích nổi.
Người ta vẫn chưa biết, làm thế nào mà tinh thần của bệnh nhân lại ảnh hưởng đến thể trạng của họ nhiều đến vậy. Nhưng những bệnh nhân lạc quan thì biết điều này một cách vô thức. Khi đã chấp nhận hiện thực về bản thân, họ không còn giữ trong lòng những mơ tưởng cao xa và những niềm hạnh phúc nằm ngoài tầm với. Cuộc đời họ không còn tính theo các mốc như 30-50-70 tuổi; với họ, cuộc đời lúc này là mỗi ngày. Họ sống chậm lại, bước từng bước một, ngủ ngon vào mỗi đêm dù biết rằng mình có thể sẽ không còn thấy ánh bình minh của ngày mới nữa.
Họ không đặt mục tiêu là phải làm nên điều kỳ diệu. Và không phải ai trong số họ cũng đều vượt qua. Nhưng nếu như họ vẫn sống, vẫn yêu, và vẫn mỉm cười, thì chặng đường mà họ đã bước từng bước nhỏ để vượt qua vẫn dài hơn rất nhiều, so với khi họ chọn buông bỏ mọi thứ.
Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 TiDGRSi

Với những người như thế, tình yêu và niềm hạnh phúc là cái gì đó rất khác.
Họ không mơ về nhà cao cửa rộng, gia đình đầm ấm, tương lai viên mãn. Họ chỉ cần một người mang đến trên môi họ một nụ cười. Họ chỉ cần biết rằng mình được yêu, và biết rằng tình yêu của mình có thể chạm tới một trái tim khác. Cuộc đời ngắn ngủi của họ khiến cho họ ý thức được những gì thật sự có ý nghĩa, và những điều giản dị mà không phải ai cũng có cơ hội nhận ra.
Bởi thế, một người chỉ cần yêu họ, là đã làm được rất nhiều cho họ, và không cần làm bất cứ một điều gì khác.
Những câu truyện đời của các cô gái mang họ Hieda không hề dang dở, bởi vì họ chấp nhận những điều mà họ không thể thay đổi về cuộc đời mình. Bằng cách này, họ tìm thấy tình yêu đích thực, tìm thấy niềm hạnh phúc. Họ đã có bên mình người bạn đời vĩ đại hơn bất kỳ ai, khi đem đến cho họ một lý do để sống vào mỗi ngày. Cuộc đời của họ có thể không dài, người bạn đời của họ có thể chưa làm được cho họ những điều mà người đó hằng ấp ủ. Nhưng chỉ có họ mới biết, mình đã hạnh phúc và may mắn nhường nào.

Sẽ không có gì hối tiếc.
Sẽ không có "duyên nợ kiếp sau".
Chỉ có một tình yêu rất đẹp và rất cao cả giữa hai con người.
Một người chấp nhận số phận, và ra đi với một nụ cười.
Người còn lại, rồi sẽ hiểu ra ý nghĩa của những điều mà mình đã làm,
sẽ không còn vướng bận bởi những dự định không thành.

Sẽ không có gì hối tiếc.
Sẽ không có "duyên nợ kiếp sau".
Ở đâu đó, vào lúc nào đó, sẽ có một tình yêu nở rộ.
Một người sẽ được sống là chính mình, trong một cuộc đời mới.
Người còn lại, rồi sẽ đem đến hạnh phúc cho cuộc đời này,
khi tìm thấy người trân trọng và thương yêu mình.


Đó mới thật sự là câu truyện của những cô gái mang họ Hieda, và những "nửa kia" của họ, những con người chấp nhận và yêu thương họ theo cách mà không ai khác có thể làm được.
Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 PHkGf5y

@tinkatan đã viết:Nhạc RD Đồng ý
Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 4xT4tGN

Về Đầu Trang Go down


_________________
Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 NThLJ5u
Waifu
nqrse301
nqrse301

Waifu Order : Waifu
. :
Online
Offline

Posts : 4
Power : 12
Faith : 8
Ngày tham gia : 07/07/2019

Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 Empty Re: Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v

Bài gửi by nqrse301 on 8/7/2019, 12:38 am

đây là quán trà mà tôi sẽ lui tới mỗi khi có dịp Yaoming

Về Đầu Trang Go down

Waifu
Đom Đóm ~1991~
Đom Đóm ~1991~
Moderator
https://gensoviet-firefly.tumblr.com/about

Waifu Order : Trace,b1-58-999,e2-101-999,e3-102-999
. :
Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 Ub6itt3
Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 7YeQGXm

Posts : 1909
Power : 4784
Faith : 1544
Ngày tham gia : 06/11/2014
Địa điểm : Mind Matrix

Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 Empty Re: Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v

Bài gửi by Đom Đóm ~1991~ on 11/10/2019, 4:47 am

[11.10.2019] Giấc mơ nghiệt ngã
Rì viu nhạc Tuhu phần 9 ~ Yukari: https://www.youtube.com/watch?v=75DVZcFXa0w
Lời bài hát: https://en.touhouwiki.net/wiki/Lyrics:_絶対的一方通行_~_Unreachable_Message
Tham khảo nội dung: https://www.youtube.com/watch?v=Vd_Lcub_OxA (*)


Chào mừng các bạn đã đến với một bài hát... nữa... của RD-Sounds. Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 F8rA8Tk

Bài hát này được mình chọn rì viu, 49% là vì nó hay. Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 1986430711 Giai điệu da diết hợp gu của mình như mọi khi, đẳng cấp circle thì không có gì cần bàn, lựa chọn bài hát hoàn toàn khách quan không hề thiên vị. Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 1986430711
51% còn lại chính là phần lời của bài hát, nó liên hệ rất nhiều đến cuộc sống của mình, và chắc chắn là của rất nhiều người khác nữa.
Như ta đã biết, Gensokyo là thiên đường của những ảo tưởng. Bất cứ thứ gì, chỉ cần tồn tại như một ảo tưởng thay vì một sự vật, hiện tượng cụ thể, đều sẽ trôi dạt đến đây. Trong những ảo tưởng đó, có rất nhiều điều mà chúng ta thấy là kỳ diệu như waifu chẳng hạn. Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 1662990444 Chúng ta nghĩ rằng thế giới đó thật là kỳ diệu, và chắc chắn đã từng có người mơ ước sẽ được chuyển sinh đến sống ở Gensokyo. Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 1986430711
Đó là một quá trình tư duy hết sức con người. Cái thế giới lặp đi lặp lại hàng ngày này vốn đã trở nên nặng nề và nhàm chán với nhiều người. Có quá nhiều trách nhiệm, quá nhiều khó khăn, quá nhiều mối ràng buộc. Sự tự do bay bổng dường như chỉ là một mơ ước xa vời. Bộ não của chúng ta, vốn luôn tìm kiếm những điều mới lạ, đã trở nên hứng thú với những thứ không tồn tại trên đời. Gensokyo chính là một biểu tượng của sự hứng thú nguyên thủy ấy.

"Nếu có một tấm vé một chiều đi đến Gensokyo, bạn có nắm lấy nó không?"
Bài hát này diễn ra nếu như câu trả lời của bạn là "có".

Những gì diễn ra sau lựa chọn này... không ngoài dự đoán, hoàn toàn đúng như bạn đã kỳ vọng về một thế giới như Gensokyo. Và nghịch lý ở đây là, nó sẽ khiến bạn thất vọng tột cùng. Bởi vì, một khi Gensokyo đã là cuộc sống hàng ngày của bạn, mọi thứ sẽ lặp lại và trở nên nhàm chán như cũ. Những thứ hay ho mà bộ não của chúng ta trông đợi sẽ trở thành những thứ rất bình thường. Mặt khác, những thứ mà chúng ta không hề dự đoán được, không hề chuẩn bị để đối phó -- nguy hiểm rình rập, kỹ năng sống hạn chế, vật chất thiếu thốn, v.v. -- cũng sẽ trở thành chuyện hàng ngày. Bạn sẽ chết rất nhanh trong thế giới ảo tưởng của mình -- đó là nếu bạn may mắn được chết.

"Gensokyo chấp nhận mọi thứ. Và đó là một điều vô cùng, vô cùng nghiệt ngã."
~ Yakumo Yukari, "Immaterial and Missing Power" ~

Bài hát này, trong nhiều ý nghĩa mà người ta có thể suy ra, hẳn là muốn nhắn nhủ đến chúng ta một điều: hãy cẩn trọng với ước mơ và cảm hứng.
____Chẳng phải ước mơ và cảm hứng là những điều rất tươi đẹp hay sao?
________Đúng thế, và sự tươi đẹp ấy nhiều khi sẽ thu hút chúng ta vào một con đường mà chúng ta không thể bước đi xa, một khu rừng tối tăm mà chúng ta chưa hề chuẩn bị tinh thần để thám hiểm. Sự thất vọng và sợ hãi mà hiện thực ấy đem lại sẽ nhanh chóng vùi lấp những hứng thú và kỳ vọng đẹp đẽ lúc đầu.
Đó là con đường mà, một khi đã quyết định dấn thân, chúng ta sẽ không bao giờ có thể quay lại như trước.


Chúng ta thường mơ những giấc mơ to lớn: trở thành họa sỹ, trở thành nhà văn, làm ra nhiều tiền, trở nên nổi tiếng, v.v. Mơ ước thì dễ đấy, và bất kỳ ai cũng sẽ có động lực đầy mình, khí thế hừng hực khi bắt đầu theo đuổi một ước mơ. Nhưng có ai nghĩ rằng, mình sẽ phải làm những việc thật sự nào, để đạt được ước mơ này hay không? Với tư cách là mơ ước, những điều này thật sự chính đáng và thuần khiết. Nhưng với tư cách là mục tiêu, những điều này lại quá lớn lao, và đòi hỏi rất nhiều nỗ lực làm việc thì mới đạt được.
Một bức tranh đẹp sẽ cần có một bàn tay khéo léo, một đôi mắt tinh tế và một đầu óc tỉ mỉ đến từng chi tiết. Một câu truyện hay sẽ cần đến sự từng trải, kinh nghiệm sống và ngòi bút trau chuốt được trui rèn qua hàng vạn dòng văn. Một tài sản khổng lồ không thể nào tích lũy được nếu chúng ta không có kiến thức tối thiểu về kinh tế, sự liều lĩnh dám làm và sự lì lợm dám đứng lên sau nhiều thất bại. Danh tiếng cũng vậy, nó chưa thể tồn tại nếu như chúng ta chưa làm được điều gì đủ to tát để số đông có thể biết và nhớ đến cái tên của chúng ta.
Khi mơ ước về những điều vĩ đại, chúng ta thường chưa có bất cứ một nền tảng nào để đạt được điều đó. Lao đầu vào mục tiêu này sẽ khiến chúng ta nhanh chóng thất vọng với bản thân, cũng như với hiện thực. Điều nghiệt ngã của một ước mơ, đó là chúng ta có thể mơ ước bất cứ điều gì, dù điều đó có thể đạt được hay không, và dù điều đó cuối cùng đem lại cho ta niềm vui hay nỗi bất hạnh.

Vì thế, hãy tạm rời xa giấc mơ tươi đẹp một lát, để quay lại với thực tế "nhàm chán" này. Tiến trình làm việc trong thực tế của chúng ta có thể được khái quát lại thành một vòng lặp. Từ cảm hứng, chúng ta có động lực, từ động lực, chúng ta bắt tay vào làm một cái gì đó, và rồi khi làm được một cái gì đó, chúng ta lại có cảm hứng để tiếp tục vòng lặp này. Từ đây, dễ thấy rằng, nếu cảm hứng và động lực của chúng ta quá lớn lao, nhưng sau đó chúng ta không thể có một hành động đủ lớn để đáp ứng, thì toàn bộ vòng lặp sẽ sụp đổ. Giống như lời bài hát, cái thế giới kỳ diệu mà chúng ta tưởng tượng ra sẽ vỡ vụn, còn cái hiện thực nghiệt ngã mà chúng ta cố trốn tránh thì tiếp tục quay lại ám ảnh chúng ta.
Dù là thực tế hay mơ mộng, cuộc đời chúng ta cũng chỉ có một quy tắc vận hành duy nhất: hành động của chúng ta phải đáp ứng được kỳ vọng của chính chúng ta. Làm được như thế, thì dù là ở thế giới thực này chúng ta cũng sẽ thấy êm đềm như trong mơ vậy. Bằng không, dù có chạy trốn vào giấc mơ xa vời nhất và tươi đẹp nhất, thì sự thất vọng và đổ vỡ vẫn sẽ đeo đẳng theo chúng ta.
Vậy chúng ta sẽ áp dụng quy tắc này như thế nào?
Rất đơn giản. Đừng chờ đợi cảm hứng. Đừng than thở rằng mình thiếu động lực. Hai thứ này chúng ta không chủ động tạo ra được, và dù có tạo ra thì cũng chưa chắc đã giúp gì được cho chúng ta, một khi vòng lặp chưa thể được khép kín bởi những hành động và những kết quả cụ thể. Hãy bắt đầu từ hành động. Đó là mắt xích dễ kích hoạt nhất. Tạm thời quên đi những ước mơ hay mục tiêu xa vời, chúng ta hãy làm bất cứ việc gì tích cực và đem lại kết quả ngay. Việc đó sẽ đem lại một sự hưng phấn nhất định, và đó chính là nguồn cảm hứng, là động lực để ta làm những việc tiếp theo.
Làm quen dần với vòng lặp này, đi từ việc nhỏ đến việc lớn, chúng ta sẽ tiến bộ dần dần. Đường vạn dặm khởi đầu từ đôi chân của mỗi chúng ta -- đó là đạo lý lâu đời mà bất cứ con người thành công nào cũng hiểu và làm theo.
Để đến được với Gensokyo của mỗi chúng ta, hãy bắt đầu hành động ngay bây giờ.

(*) Mô hình về quá trình làm việc và các phương pháp được trình bày dựa trên clip này, nhưng đã vận dụng cho phù hợp với định hướng Tuhu hijack. Đồng ý

Về Đầu Trang Go down


_________________
Quán trà của Đóm -- Nơi rì viu nhạc Tuhu các loại :v - Page 2 NThLJ5u