Latest topics
17/10/2019, 11:01 am
11/10/2019, 9:20 pm
8/10/2019, 11:03 am
8/10/2019, 11:03 am
8/10/2019, 11:02 am
8/10/2019, 11:02 am
5/10/2019, 11:56 pm

[Interview] Touhou Ibarakasen - ZUN & Azuma

Waifu
Akari no Kokoro
Akari no Kokoro
Member
http://occultuslibrarium.blogspot.com/

Waifu Order : Nee =w=,b1-10-7,b2-4-6,b3-25-4,b4-37-9,b5-13-5,b6-14-3,b7-15-1,b8-40-8,b9-43-10,b10-5-2,x11-58-14,u12-59-16,u13-60-15,a14-52-13,b15-53-12,b16-54-11
. :

Ни шагу назад!
Ни шагу назад!!!!
...

Posts : 4215
Power : 14703
Faith : 2107
Ngày tham gia : 16/01/2015
Địa điểm : Москва, Российская Федерация

[Interview] Touhou Ibarakasen - ZUN & Azuma Empty [Interview] Touhou Ibarakasen - ZUN & Azuma

Bài gửi by Akari no Kokoro on 16/6/2019, 9:39 am

Được xuất bản dài kì trên Chara Mel Febri từ chương đầu tiên, Đông Phương Tì Ca Tiên ~ Wild and Horned Hermit đã kết thúc với số báo này. So với các bộ truyện khác của Touhou Project, WaHH là bộ truyện dài nhất, phát hành trong 9 năm với tổng hơn một triệu bản in. Bộ truyện này được người hâm mộ yêu quý và đánh giá là một ấn phẩm tiêu biểu. Nhân dịp mừng ngày kết thúc bộ truyện được các độc giả Febri và fan Touhou theo dõi, chúng tôi có một buổi phỏng vấn với nhà sáng lập Touhou Project, ZUN và hoạ sĩ minh hoạ, Azuma Aya. (Phỏng vấn: Ban biên tập)

Phỏng vấn:
--Đầu tiên, để mở màn buổi phỏng vấn ngày hôm nay, chúng tôi xin được chúc mừng cả hai vị. Trước hết là, chúng tôi xin được hỏi về những suy nghĩ chân thành của cả hai về kết thúc của một bộ truyện dài kì trong suốt 9 năm.

ZUN: Vì bản thân bộ này phát hành mỗi hai tháng nên tổng số chương cũng không phải là nhiều, nhưng đúng là tôi cũng cảm thấy cái cảm giác như “ui cha, cuối cùng cũng kết thúc rồi”. Chỉ dựa theo số tập truyện, đa phần các bộ truyện Touhou chính thức này kết thúc ở tập 3 nên mỗi khi có một bộ sang quyển 4 là tôi liền bắt đầu nghĩ “từ đây, mọi thứ sẽ diễn biến ra sao đây?” (cười)

Azuma: Xin cảm ơn! 9 năm đúng là một quãng đường dài...! Đây là ấn phẩm đầu tiên khi tôi bắt đầu vào cao đẳng nên nó đã đồng hành cùng tôi suốt những năm tuổi 20. Vào thời điểm tôi nhận được lời mời, tôi có thú vui vẽ doujin Touhou nên... anh có thể nói đó là một công trình đầy ảnh hưởng đến với tôi với tư cách là một hoạ sĩ. Tôi rất mừng vì đã được giao trọng trách vẽ nó. Nghĩ lại thì, vào thời điểm ấy, tôi chẳng có tí kinh nghiệm nào với truyện tranh cả, nên tôi không biết là tôi vẽ có được không nữa.

ZUN: Dù các anh chị có tính đến chuyện Touhou đang dần nổi vào điểm đó, tôi nghĩ rằng có khi thế lại hay. Nhưng, nói thật, tôi không tưởng tượng nổi là bộ truyện này sẽ đi đến dường này. Ban đầu, nỗi lo lớn nhất là “Nếu Febri ngưng xuất bản thì tôi sẽ xuất bản ở đâu đây?” Nên tôi có thể khẳng định rằng, chúng tôi tiến xa đến dường này là nhờ Febri vẫn còn xuất bản. (cười)

Azuma: Tôi có nghe là bộ truyện sẽ xuất bản trên một cuốn tạp chí thay vì xuất bản theo từng tập truyện, nhưng tôi không nghĩ là nó mỏng đến dường nào cho đến khi tôi cầm một cuốn trên tay.

--Từ chương 47 đến kết thúc, bộ truyện trở thành một khúc cao trào liên tục phải chứ?

Azuma: Trước kia thì cả bộ truyện được viết theo lối cuộc sống đời thường (slice of life). Bỗng nhiên nó trở thành dạng truyện đấm đá. Có rất nhiều thứ tôi phải dùng ngòi bút để thể hiện chỉ qua từng nét vẽ, nên tôi chịu áp lực khá lớn vì tôi chưa bao giờ thật sự dồn sức vào vẽ mấy cảnh loạn đả nhau như vậy. ZUN để tôi lo mọi cảnh chiến đấu để tôi có thể vẽ liền tiếp mạch truyện, nhưng tôi thì cứ vẽ thêm các chi tiết khác nhau trong khi tự hỏi bản thân rằng vẽ như vậy rõ ràng chưa. Kết quả là số trang tăng lên liên tục và cuối cùng chúng tôi phải tách ra làm hai chương. (cười)

ZUN: Thú thật thì đến tận bây giờ, (Ibaraki) Kasen chưa có nhiều cơ hội làm nhân vật chính, nên tôi muốn người đọc phải cảm giác như cô ta đủ tiêu chí làm nhân vật chính trong chương cuối. Từ góc nhìn của (Hakurei) Reimu, cô đóng vai ác, nhưng đó thật sự lại là kế hoạch Kasen thiết lập từ ban đầu. Độc giả lúc này chắc cũng đã biết hết những bí ẩn xung quanh và thân phận cô, nhưng chính thức xác nhận điều đó cũng thú vị chứ, đúng không nào? Trong một cuộc phá án, người đọc có thể suy đoán bất kì ai là thủ phạm, nhưng việc tiết lộ nguyên nhân bạn suy đoán và những trò lọc lừa liên quan vẫn vui. Đó là dạng cấu trúc [của chương cuối].

--Cả hai có đã từng lên ý tưởng về đoạn cao trào ngay từ đầu không?

ZUN: Lúc đó thì tôi chưa đi vào chi tiết, nhưng tôi đã mường tượng là Kasen phải đánh một chập với Reimu. Tôi suy nghĩ cách diễn đạt trận đấu đó rất nhiều. Ai thắng ai thua không quan trọng, nhưng tôi muốn kết thúc là Reimu phải giữ bí mật về Kasen. Viết một cốt truyện không chỉ về mối quan hệ của các nhân vật mà còn về những thay đổi từ điểm đó, đối với tôi, nó vẫn tiện lợi hơn. Nói vậy chứ, tôi dùng Kasen như một nhân vật hay giáo huấn và tôi muốn những ai được giáo huấn trở nên trưởng thành (VD: Reimu), nên cuối cùng, nó trở thành một chương truyện về việc tận hưỡng những thay đổi trong mối quan hệ giữa hai người.

Azuma: Đúng đấy. Đó là lý do tôi vẽ Reimu ngầu.


--Chương cuối mở đầu với cảnh Kasen dẫn truyện như một nhân vật chính, nhưng giờ thì mọi thứ đã kết thúc, cả hai có cảm nghĩ gì về nhân vật Ibaraki Kasen này?

ZUN: So với khởi điểm thì cô là một dạng nhân vật tiện lợi và dễ sử dụng. Hình ảnh nguyên thuỷ là một nhân vật mờ ám, hiểu sâu biết rộng. Nếu phải so sánh thì, [Kasen có] vị trí như Yakumo Yukari. Nhưng càng ngày, cô càng thân thiết với Reimu, cô ta cũng bất đầu bất ngờ trước những sự việc khác nhau như Reimu và dần dần biểu lộ cái mặt bất cẩn của mình. Cô ta hậu đậu. Nhưng cuối cùng thì Kasen vẫn có vị thế cao hơn Reimu với vai trò như một người bảo hộ. Đây là vai trò chưa xuất hiện ở các nhân vật khác nên thành ra mọi thứ đều suôn sẻ.

Azuma: ngay cả khi tôi đọc bản gốc, có rất nhiều cảnh khiến tôi tự hỏi rằng “mình có nên vẽ cô ta dễ thương đến thế không?” Nhưng với cái tính hậu đậu đó, tôi nghĩ rằng tôi không có lựa chọn nào ngoài việc vẽ cô ta dễ thương cả. Dù sao thì cô ta cũng là một nhân vật đặc biệt với tôi mà.

--Vậy, sau khi kết thúc chương cuối, Kasen có tiếp tục tương tác với Reimu và (Kirisame) Marisa không?

ZUN: Các anh tò mò về việc đó à? Nhưng nếu đã đọc qua thì các anh sẽ nhận ra rằng chẳng có ai biết gì về tình trạng của Kasen cả, nên tôi nghĩ mọi thứ vẫn như thường thôi.

Azuma: Tôi đồng tình. Không gì sẽ thay đổi cả.

ZUN: À, thì, nói về thay đổi thì quan hệ giữa Kasen và Reimu sẽ khác. Vị thế của Reimu với Kasen giờ đã yếu đi rồi. (cười)

Azuma: Yếu hơn nữa chứ. (cười)

ZUN: Tôi nghĩ rằng Reimu bị kẹt trong tình cảnh cô không thể tiết lộ gì về Kasen. Nên nếu thân phận Kasen bị phơi bày, vị thế của Reimu sẽ càng lung lay hơn nữa. Kiểu như cô gần như đang là con tin và không thể làm gì cả. Và Kasen nhận thức việc này nên cô sẽ khai thác nó. Ngoài ra, câu thoại của Reimu ở chương 49, “Đồ quỷ sứ...” là thứ tôi muốn dùng từ lâu rồi, và lúc nào tôi cũng tìm đường để đưa nó vào truyện.

--Nhìn lại khởi đầu của bộ truyện, có thứ gì đã thay đổi trong quá trình viết và vẽ không?

Azuma: Phong cách vẽ của tôi đã thay đổi rất nhiều rồi. Những ngày đầu, tôi cứ thúc đẩy bản thân phải cố gắng vẽ tốt hơn, cứ vẽ đi vẽ lại cho tới khi chuẩn nhất. Vậy cho nên mỗi chương tôi đều thêm vào những phương pháp vẽ và những yếu tố mới, và chương sau lại nhìn khác chương trước. Xin lỗi độc giả vì nét vẽ của tôi đã trở nên đáng yêu và tròn trĩnh hơn, nhưng theo tôi thì thay đổi lúc nào cũng tốt hơn là dậm chân tại chỗ hết. Từ cuốn 6 thì nét vẽ của tôi mới bắt đầu ổn định thì phải, hay là như cuốn 9 thì nó dễ theo dõi hơn, nhìn-giống-chuẩn-truyện-tranh hơn.

ZUN: Một tác phẩm cũng có cuộc sống của nó, nên thường nó sẽ không kết thúc y như ý tưởng ban đầu. Thay đổi là mặc định rồi. Dù gì thì tôi cũng không phải người bắt đầu một dự án nào đó với ý tưởng rõ ràng, tôi thích đi theo cảm hứng hơn, nên có lẽ đó cũng là lý do lớn nhất mà nét vẽ của Azuma-san thay đổi nhiều đến vậy.

--Vậy thì, tôi nghĩ là mối quan hệ giữ anh và Azuma-san, dựa trên các tác phẩm và manga, cũng đã thay đổi theo thời gian chứ nhỉ.

ZUN: Lý tưởng của tôi là để cho họa sĩ có thể tự do phát triển. Đương nhiên là có lúc tôi cũng diễn giải ra ý tưởng mình nghĩ ra, nhưng tôi cố không nói quá nhiều mà tập trung trả lời câu hỏi thôi. Nếu có người hỏi “Ai đã vẽ ra WaHH vậy?” thì tôi sẽ bảo là Azuma-san vẽ ra, chứ không phải cô ấy vẽ theo ý tôi.

Azuma: Làm vậy cũng có thể tạo ra nhiều vấn đề bên phía họa sĩ, nhưng sau cùng thì tôi là người chịu trách nhiệm việc vẽ mà. Nếu tôi chi vẽ theo chỉ dẫn một cách mù quáng, tôi sẽ không nhận trách nhiệm cho việc vẽ đâu.

ZUN: Tôi chưa làm việc với nhiều họa sĩ trước đây, nên tôi chưa bao giờ nói kiểu “Phải vẽ như này này!” với ai cả. Chúng tôi cùng nhau làm nên cuốn truyện, nên tôi cần phải phát triển chung với nó. Giờ nhìn lại, ngay cả là WaHH, tôi đã có thể nghĩ “Ra đây là tác phẩm cô vẽ đó sao?”

--Anh nghĩ WaHH có vai trò thế nào trong bức tranh lớn là Touhou Project?

ZUN: Đối với cá nhân tôi thì “Touhou Project” chỉ là dòng game tôi làm ra thôi. Đa số các ấn phẩm truyện tranh thường là được người khác đề ra, nên khi bắt tay vào làm một thứ trái ngược với việc tự mình viết ra game nó có cảm giác to lớn lắm. Tuy vậy, WaHH là dự án đầu tiên cho tôi cái cảm giác là viết truyện tranh ra cũng bình thường thôi, cho tôi cái suy nghĩ rằng mình là “ZUN, người viết truyện tranh.” Tôi từng tham gia viết truyện tranh cho Touhou cũng kha khá rồi, nhưng mãi cho tới khi nó đã được xuất bản được nhiều kì rồi, cũng là lúc Forbidden Scrollery mới hình thành, tôi mới nhận ra điều đó. Tôi cho rằng chính công việc là thứ đã giúp tôi phát triển, đã dạy cho tôi cách làm nhiều thứ mà tôi không biết làm.

Azuma: Đối với tôi thì WaHH cho người đọc thấy được mặt dễ thương của các nhân vật – thứ không xuất hiện trong game. Đừng hiểu lầm nhé, ý tôi là trong game họ cũng dễ thương lắm, nhưng trong các trang giấy và khung thoại, tôi có thể vẽ các nhân vật với nhiều cảm xúc khác nhau, như thể bạn được ngó vào cuộc sống thường nhật của họ vậy.

ZUN: Nói ra thì các nhân vật trong game chỉ là một phần hệ thống game và được dùng để kể chuyện thôi. Nếu muốn thấy được sự thu hút của họ, truyện tranh là phương tiện thường được dùng nhất. Đương nhiên là còn có cả truyện tranh do fan vẽ nữa, nhưng với truyện chính thức thì ta có thể them nhân vật mới vào, đồng thời có thể miêu tả đời sống hàng ngày của các nhân vật đã có.

Azuma: Như tôi đã nói, cái chính là chuyện thường ngày. Tôi yêu nó. Nấu ăn và ăn uống,… Đặc biệt là nấu ăn, trong truyện nấu ăn nhiều lắm. Như lúc Reimu mang tạp dề nấu ăn này, hay khi Marisa làm một món gì đó. So với những truyện khác, WaHH thể hiện rất nhiều những hành động này.

ZUN: Hơn nữa Reimu trong đa số truyện Touhou được viết như là một siêu nhân vậy, nên tôi muốn hạ tiêu chuẩn này xuống, cho mọi người thấy được sự buông thả mà game hay truyện khác không có.

Azuma: Từ lúc WaHH bắt đầu tới giờ, chúng ta đã được xem một mặt mới của Reimu đấy.

--Hãy kể xem quý vị thích những chương nào nhất?

Azuma: Chà, có một chương gần đây thôi là chương 49 phần 2. Đối với nhiều độc giả thì chương này hẳn sốc lắm, nhưng với tôi thì có cảm giác như tôi đã tìm ra được ý nghĩa của cả công cuộc vẽ 9 năm qua của mình. Chương 20 cũng rất thú vị, vì có nhiều nhân vật xuất hiện lắm. Tôi thường xem những chương có lễ hội với nhiều nhân vật là những chương fanservice, và mấy chương đó đọc rất vui. Tiếp đến là chương 43, với Hakurei-land. Tôi không thể tin được là Kasen cứ làm theo Reimu như vậy. Tuyệt vời ông mặt trời.

ZUN: Chương 43 thật ra có kết nối với game Antimony of Common Flowers đấy. Nhưng vì game lúc đó chưa ra nên ta không thể biết là có một vị thần nghèo nàn, nhưng cô ấy đã xuất hiện đấy. Đó chính là lý do ngôi đền như thể đang chối bỏ thịnh vượng – vì cô ấy đã ở đó. Tôi không thể thêm vào những chi tiết rõ ràng được vì game chưa ra mắt.

Azuma: Có một chương khác giữa chương đó và chương Yorigami Shion xuất hiện nhỉ?

ZUN: Chương mà tôi ấn tượng nhất là chương 32. Khi Futatsuiwa Mamizou xuất hiện và thi uống rượu với Kasen. Dù Mamizou trông có vẻ như tửu lượng rất tốt, và xảo trá nữa, nhưng vẫn thua. Tôi thích cái cách mà cổ ra mắt như một mối lo rất đáng ngại, còn cố gian lận để thắng, nhưng lại chường mặt ra và thua. Mamizou đóng vai trò rất lớn trong FS, làm khó Reimu các thứ, nhưng sau vẻ ngoài đó thì lại thua dễ như ăn bánh. Tôi cực thích điều đó. Quá trình viết ra chương đó cũng rất vui nữa. Chương 32 là chương đầu tôi viết với ý nghĩ rằng fan đều bảo “Kasen chắc chắn là quỷ rồi.” Nên tôi thả ga hết trớn với sự-quỷ và ác hiểm của Kasen luôn. Mà tôi nghĩ nhiều người cũng sẽ bảo là “Biết ngay mà!” thôi. (cười lớn)

Azuma: Anh nói thẳng ra vậy luôn đó ha. (cười lớn)

--Lời cuối, 2 vị có thể bình luận gì đó cho độc giả không?

ZUN: Xin cám ơn vì đã theo dõi đến tận cuối cùng. WaHH có thể đã hết, nhưng không đồng nghĩa với việc Kasen đã chết. Cô ấy vẫn còn ở trong Ảo Tưởng Hương. Tôi đã nói điều này rồi, nhưng tưởng tượng ra mối quan hệ của Kasen và Reimu thay đổi thế nào sẽ rất thú vị, nên có thể tôi sẽ phát hành một ấn phẩm khác kể tiếp chuyện này.

Azuma: Cảm ơn vì đã sát cánh bên chúng tôi từ lúc mới ra mắt trên Febri. Không biết liệu chúng tôi đã kết thúc mọi thứ thật êm đẹp và vui vẻ với chương cuối không. Tôi sẽ tiếp tục công việc họa sĩ truyện tranh của mình, hy vọng ta có thể gặp lại nhau!

Về Đầu Trang Go down


_________________
[Interview] Touhou Ibarakasen - ZUN & Azuma AxoNwbX [box="display: inline-block; border-style: solid; border-width: 8px 17px 8px 0; border-color: transparent #000000 transparent transparent; float: left"][/box][box="display: inline-block; width:250px; border-radius: 0px 10px 10px 10px; border:2px solid #000000; background:#000000"]
Target Acquired
[/box]
[box="opacity"][/box]