Latest topics
Today at 4:16 pm
Today at 4:16 pm
18/5/2019, 10:50 pm
18/5/2019, 9:55 pm

Hôm nay: 21/5/2019, 6:13 pm

Tìm thấy 1 mục

[Fic] Truyện ngắn mỗi ngày...

Hụ hụ, xong rồi, fic ngắn về quá khứ của Nazrin dưới chính góc nhìn của Nazrin.

Đây chỉ là một phần nhỏ câu truyện thôi. Muốn đi sâu vào quá khứ của Nazrin thì lại liên quan tới 4 nhân vật của mình. Mà 4 nhân vật đó lại nằm trong series fanfic Touhou dài kì của mình nên viết ra thế này là sờ-poi lắm rồi đó. Sợ viết sâu vào thì dính vô cốt truyện chính nên ai muốn đọc thì hóng cái series đó đi. Dù mình cũng mếu biết bao giờ nó ra nữa ;;;-;;;
#Ichisonhây


Câu truyện của Nazrin:
Nazrin là một yêu quái chuột đã sống hơn nghìn năm. Là phụ tá thân cận nhất của Bì Sa Môn Thiên Vương, nay được cử đi theo dõi và chăm sóc Toramaru Shou, một đệ tử của ông.

Nazrin cũng chính là hình tượng con Chuột Bạc mà vị Bắc Thiên Vương cầm bên tay trái trong các tài liệu ghi chép. Và cũng giống như hình tượng đó, Nazrin có năng lực dò tìm kho báu, đem lại sự giàu sang phú quý cho người khác.

Đó là tất cả những gì mà những người trong Ảo Tưởng Hương biết về cô yêu quái chuột đó.

Nhưng sự thực về Nazrin có phải chỉ vẻn vẹn có từng đó không? Cô đến từ đâu? Vì sao cô lại trở thành phụ tá của vị Bắc Thiên Vương đó? Không một ai biết.

Kể cả Shou theo Bì Sa Môn đã lâu cũng không biết gì về cô chuột nhỏ này cả, vì khi Shou đến nhận Bì Sa Môn làm thầy, đã thấy Nazrin ở đó rồi.

Nhiều người cho rằng chẳng có lí do nào đặc biệt cả, chỉ là do Bì Sa Môn thích năng lực của Nazrin, hay đơn giản là có thiệt cảm với cô nên nhận cô làm người phụ tá theo mình. Cũng có người cho rằng cô là một yêu quái gây hại cho dân lành, rồi bị Bì Sa Môn thu phục. Hay cô là một món quà mà các vị thần tặng cho ông...

Nhưng rồi họ dần chán và thôi thắc mắc về quá khứ của cô. Vì dù sao cô cũng chỉ là một yêu quái nhỏ, năng lực chẳng làm hại đến ai cả. Miễn là cô không gây ra dị biến gì phá sự cân bằng của Ảo Tưởng Hương thì cũng không ai làm hại cô cả. Vậy nên những thắc mắc về cô dần bị quên lãng và không ai quan tâm nữa.

Vậy bản thân Nazrin, cô yêu quái cảm thấy sao?

Thực sự chính bản thân Nazrin cũng không biết mình đến từ đâu nữa, nhưng cô vẫn nhớ rõ cái cảm giác khi được Bì Sa Môn Thiên Vương cứu và trở thành phụ tá dưới trướng ông hạnh phúc như thế nào.


---------------oOo--------------


Nazrin nhớ lại lúc cô có lại ý thức thì thấy mình đang nằm gục trên một bãi biển với thân thể mang nhiều vết thương nhỏ. Nhưng có một vết thương rất nặng bên mạn sườn trái khiến máu chảy rất nhiều, làm cô cảm thấy đau đớn vô kể mỗi khi cử động.

Đầu cô đau như búa bổ và cô không nhớ được bất cứ việc gì trước đây cả. Cô không biết mình là ai, mình đến từ đâu, tại sao lại mang những vết thương này. Cô hoàn toàn không biết.

Nhưng vào lúc này, những việc đó không đáng để cô để tâm tới. Vết thương ở mạn sườn ra rất nhiều máu khiến cô kiệt sức và khiến cô yêu quái chuột sỡ hãi với cái ý nghĩ mình sắp chết.

Nhưng việc mà Nazrin còn sống đến lúc dạt lên bờ biển này đã là một kì tích. Dựa theo tình trạng của cô thì cô có vết thương này trước khi rơi xuống biển. Lẽ ra cô đã trở thành món ngon cho cá, không thì chết vì mất máu, nhưng một cách thần kì nào đó cô vẫn còn sống. Và điều kì tích đó lại đến với cô một lần nữa.

Khi cô dần mất đi ý thức, một bóng đen to lớn bỗng xuất hiện trước mặt cô. Đó là một người đàn ông to lớn, thân mặc giáp trụ, cưỡi sư tử, tay phải cầm bảo tháp, tay trái cầm một cây thương tiến đến gần cô. Trước khi ngất đi cô có cảm giác mình được bế lên.


----------------------------------


Lần thứ hai tỉnh lại, cô không còn thấy đau nữa. Tất cả các vết thương trên người cô đã được chữa lành một cách hoàn hảo đến không ngờ. Người đàn ông mặc giáp trụ đó đã chữa lành tất cả các viết thương cho cô.

Người đàn ông đấy chính là Bì Sa Môn Thiên Vương, vị thần đứng đầu trong bốn vị thần quan trọng trong Tứ Đại Thiên Vương. Ông còn được gọi là Bắc Phương Thiên Vương, vị thần trấn phương Bắc, theo dõi thế giới, bảo hộ nhân dân.

Rồi ông hỏi về cô, tại sao lại lưu lạc đến nơi đây, tại sao lại bị những vết thương đó. Cô chỉ thành thật nói.

“Con thực sự không biết.”

“Vậy ngươi có nhớ tên mình không?”

Ông hỏi, khiến cho cô yêu quái chuột nhíu mày suy nghĩ. Cố gắng đến mấy cô vẫn không nhớ ra được gì, chỉ duy nhất một từ nảy ra trong não cô.

'Koginezumi'

Nhưng cô không dám chắc đó có phải là tên của cô hay không, nên cô im lặng.

“Nếu nhà ngươi không nhớ được tên mình, ta sẽ đặt cho ngươi một cái tên.”

“T-Thật sao?”

Vị Bắc Thiên Vương to lớn gật nhẹ đầu trước vẻ mặt ngạc nhiên của cô yêu chuột đang ngồi trong lòng mình rồi suy nghĩ.

“Nazrin. Giờ tên ngươi sẽ là Nazrin.”

“Nazrin sao...”

Cô bé chớp mắt khi nghe đến tên mới của mình rồi mặt thoáng vẻ hạnh phúc.

“Cám ơn ngài. Con rất thích cái tên đó.”


Kể từ ngày hôm đấy, Nazrin luôn đi theo vị thần Bì Sa Môn Thiên Vương to lớn đó.

“Thưa ngài, thưa ngài! Con lại tìm được một kho báu nữa này!”

Nazrin hét lên đầy vui vẻ khi đứng trước đống vàng bạc mà cô vừa đào lên được.

Kể từ lúc theo sau Bì Sa Môn, cô đã sử đụng năng lực của mình và tìm ra biết bao vàng bạc châu báo quý hiếm.

“Tốt lắm Nazrin. Với số vàng bạc này nhân dân sẽ không còn phải chịu khổ nữa. Làm tốt lắm Nazrin à.”

Vị Bắc Thiên Vương cũng rất hài lòng với cô chuột nhỏ này và cũng đã nghĩ đến việc thu nhận cô làm phụ tá dưới trướng mình.

Đương nhiên khi nghe điều đó Nazrin đã rất vui mừng đến cớ suýt chút nữa đã nhào lên người Bì Sa Môn, nhưng lại thấy đó là một hành động thất lễ nên liền thu hành động lại mà nở một nụ cười hạnh phúc.


Nazrin tiếp tục đi theo Bì Sa Môn Thiên Vương khắp mọi nơi, làm mọi điều, sống một cuộc sống mới không lo nghĩ.

Có lẽ là vậy.

Nếu như Nazrin không thi thoảng mơ thấy những giấc mơ đấy.

Những giấc mơ mà cô đang sống rất hạnh phúc với ba người khác. Rồi sau đó một người khác đến gia nhập cùng cô.

Cô không thể nào nhớ được khuôn mặt của họ. Bốn con người đó luôn mờ mờ ảo ảo thoắt ẩn thoắt hiện trước mặt cô. Nhưng theo những gì họ làm cô đoán họ sẽ không làm hại cô, và có lẽ họ là gia đình của cô.

Bốn người đó luôn xuất hiện trong các giấc mơ của cô, đều cười nói rất vui vẻ, cùng cô làm mọi việc như câu cá, ngắm sao...

Nhưng vào cuối những giấc đấy, lại một cái bóng khác xuất hiện. To lớn và dữ tợn, kéo theo rất nhiều cái bóng khác tấn công cô và mọi người.

Tất cả đều chống chọi rất quyết liệt, thương tích đầy mình cho đến khi chỉ còn lại cái bóng to lớn kia. Rồi cô đột nhiên bị tấn công, đôi mắt màu hổ phách sáng rực lên giống như cặp mắt của dã thú, chứa đầy sự giận dữ và hận thù, đánh cô rơi xuống biển. Những từ cô loáng thoáng nghe được trước khi chìm xuống là tiếng một người nào đó gào lên.

'KOGINEZUMIIIIIIIII'

Lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng là giấc mơ đấy. Cơn ác mộng đó luôn luôn xảy đến lúc cô chuột sơ sảy nhất, như muốn nhắc nhở cô một điều gì đó. Và nó luôn muốn gợi cho cô nhớ đến gì đó.

Liệu đó có phải những mảnh kí ức còn sót lại của cô? Bốn bóng đen đó là người thân, là gia đình cô? Còn cái bóng to lớn với đôi mắt màu hổ phách đầy dữ tợn kia là kẻ thù, là kẻ đã hủy hoại cuộc sống cũ của cô? Và cái tên 'Koginezumi' luôn xuất hiện trong các cơn ác mộng, phải chăng nó chính là tên của cô? Nazrin thực sự không nhớ gì cả.

Tuy cô thấy vui vẻ với cuộc sống hiện tại, nhưng một phần trong cô lại luôn muốn nhớ về những gì xảy ra trước khi cô mất đi trí nhớ.

Hôm nay Nazrin lại tỉnh dậy sau cơn ác mộng. Cô nhìn quanh mới nhớ ra mình đang ở trong Mệnh Liên Tự, bên cạnh cô là chủ nhân hiện giờ và cũng là đệ tử của Bì Sa Môn Thiên Vương, Toramaru Shou, giống như một con mèo lớn đang ngủ ngoan ngoãn.

“Hiện tại, chắc sẽ không có gì lớn xảy ra đâu nhỉ...”

Nazrin nhìn ra ngoài bầu trời trong xanh ngoài kia thầm nhủ.
by Ookami Ichia
on 12/2/2016, 10:12 pm
 
Search in: Fan Fiction
Chủ đề: [Fic] Truyện ngắn mỗi ngày...
Trả lời: 58
Xem: 10007

Về Đầu Trang

Chuyển đến