Latest topics
Today at 1:13 pm» Touhou Gameplay - ngoinhadoby ngoinhado
Today at 11:29 am» [Game] ? + ? = ???by mr.equal
Today at 11:28 am» [Game] Nếu Dơi bị nướng?...by mr.equal
2/12/2016, 10:16 pm» 連縁天影戦記 ~ Brilliant pagoda or haze castle [ Len'en Project ] by mr.equal
2/12/2016, 8:34 am» [Gallery] Ichi: This is động lầy aka động trashby Ookami Ichia
30/11/2016, 4:28 pm» [Autumn Reitaisai 3][Maikaze] 東方夢想夏郷3 音樂全集by sawsore
30/11/2016, 4:22 pm» [Reitaisai 13][MisteryCircle] Daysby sawsore
30/11/2016, 4:22 pm» [Reitaisai 13][アールグレイ] パチュリー・ノーレッジのDOKIDOKIディスク SECOND'by sawsore
30/11/2016, 4:21 pm» [Reitaisai 13][Jerico's Law] Absolutely Perfectionby sawsore
30/11/2016, 4:20 pm» [Reitaisai 13][Unchiku Company] 協奏符「胡蝶」by sawsore
30/11/2016, 4:20 pm» [Reitaisai 13][歌恋人] VISTAby sawsore
30/11/2016, 4:19 pm» [Reitaisai 13][CielArc] Ancient Storyby sawsore
30/11/2016, 4:19 pm» [Reitaisai 13][はにーぽけっと ] 恋綴里-第七話-by sawsore
30/11/2016, 4:18 pm» [Reitaisai 13][LCMF] ロリータコンプレッサーVol.5by sawsore
29/11/2016, 11:08 pm» [FaFS]Tooi Kimi no Yukue - Akatsuki Records (Touhou Vietsbu)by abysswalker
29/11/2016, 8:52 pm» [Longfic] Dị biến cuối cùng - The Infinityby Hydra
29/11/2016, 5:32 pm» Touhou WTF - Ver 14by Tịnh Quang
29/11/2016, 11:53 am» [Gallery] Tankihou: Ổ Dơiby tinkatan
28/11/2016, 4:17 pm» [Rủ rê] lập team làm game fan made .by feint101
28/11/2016, 4:11 pm» Members' Fanartby dungVH
27/11/2016, 9:55 pm» Bản nhạc bạn đang nghe là gì? Ver 2by Nayuji
27/11/2016, 4:49 pm» [Truyện dịch] Touhou Keshikaran ( Update chap 29 ờ thì ... vẫn đang trì hoãn tiến độ)by ForceSight
27/11/2016, 12:02 am» Hỏi đáp chungby sokirabaku
24/11/2016, 5:00 pm» [Autumn Reitaisai 3][IOSYS] 東方極楽湯界 ─イオシス東方コンピレーション vol.24─by sawsore
24/11/2016, 4:59 pm» [Autumn Reitaisai 3][rack pinion] ROLEby sawsore
24/11/2016, 4:58 pm» [Kouroumu 12][AbsoЯute Zero] ABSOLUTE HERO / Paranoia activityby sawsore
24/11/2016, 4:57 pm» [Kouroumu 12][GET IN THE RING] Aki-秋-by sawsore
24/11/2016, 4:56 pm» [C90][EastNewSound] Blind Emotion the Instrumentalby sawsore
24/11/2016, 4:56 pm» [Reitaisai 13][硫酸ポリオミノ] TOHO ARRANGEby sawsore
24/11/2016, 4:55 pm» [Reitaisai 13][ぶるっくりん☆すてーしょん] インレスザンスリイミニッツby sawsore

[Fan Fiction] Gensokyo

Trang 2 trong tổng số 2 trang Previous  1, 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Re: [Fan Fiction] Gensokyo

Bài gửi by zerosenka1458 on 22/2/2015, 5:41 pm

Xin lỗi mọi người, mẹ của mình mới bị tai nạn nên mình phải ở nhà chăm sóc, chẳng nghỉ được cái gì để viết cả nên đến giờ mới đăng được. Buồn...

Tập 3: Trận Chiến Ở Scarlet Devil Masion (Phần 2):


_ Giờ thì chúng ta bắt đầu được rồi chứ, Nova ? Gungnir!!!

Remilia cười rồi hét lớn, một quả cầu năng lượng màu đỏ thẫm xuất hiện trong lòng bàn tay của cô bé và cô bé kéo dài nó ra tạo thành hình dáng của một cây thương. Nova có thể cảm thấy được ma lực tuôn trào ra như một trận cuồng phong từ cây thương đó.


_ “Cây thương đó xem ra rất mạnh đây… Khoan đã, Gungnir! Lẽ nào là nó… Còn cô bé đó có họ là Scarlet, không biết có quan hệ gì với “hai người kia” không đây… chuyện này rắc rối thật.”

Nova hơi ngạt nhiên khi Remilia gọi ngọn giáo của cô là Gungnir, nhưng mà họ của cô bé mới là điều làm cho cậu ngạt nhiên nhất, dù sao thù cậu cũng khá là quen thuộc với cái họ này.

_ Được rồi. dù sao thì tôi cũng có lỗi khi vào biệt thự của cô mà chưa xin phép, còn giao đấu với người hầu nữa. Vậy thì thế này đi, ba chiêu… Trong vòng ba chiêu cô cứ tùy ý đánh, dùng hết sức cũng được, tôi sẽ không tránh hay đỡ gì hết, sau ba chiêu thì chuyện này kết thúc tại đây. Được chứ?

Nova đột ngột đưa ra lời đề nghị.

_ Ngươi đang khinh thường ta đó à, ngươi nghỉ là ta không đủ sức làm ngươi bị thương sao? Ta thừa nhận là qua trận chiến với Sakuya thì ngươi quả thật khá là mạnh, nhưng ngươi nghỉ là ngươi có thể so sanh với ta sao, so sánh với ‘Huyết Quỷ’ Remilia Scarlet này sao? Biết vị trí của mình đi! Được thôi, nếu ngươi đã muốn nhường nhịn thì ta cũng không từ chối, cố gắng sống qua ba chiêu của ta đi.

Remilia lúc đầu có biểu hiện tức giận trước lời đề nghị của Nova, sau đó thì cô bé lại cười. Nụ cười của cô khiến Nova cảm thấy hơi lo lắng. Nhưng dù sao thì cậu cũng lỡ nói ra rồi nên lúc này không thể nuốt lời được..

_ Tôi sẽ cố gắng.

Nova cười nói.

Lúc này ở thư viện của biệt thự nhà Sarlet, nơi được biết với cái tên ‘Đại Thư Viên’, có một người con gái có đối mắt và tóc dài màu tím. Cô mặc một bộ quần áo pajama màu hồng có sọc tím và một chiếc Night Cap với hình trăng khuyết màu vàng ở trên đó. Trên tóc và trang phục của cô được trang trí bằng những chiếc nơ và ruy băng có hai màu đỏ và xanh lam. Trên tay cô cầm một quyển sách và chăm chú đọc nó. Bên cạnh cô gái tóc tím là một cô gái khác có mái tóc dài màu đỏ, mắt đen, cô mặc một bộ váy màu đen với tay áo màu trắng được trang trí bằng cà vạt đỏ, cô có hai đôi cánh quỷ nhỏ màu đen, một trên đầu và một ở sau lưng của cô. Cô gái còn có một chiếc đuôi quỷ ở sau lưng.


_ Không biết ở trên đó mấy người kia đang chơi trò gì thế không biết, làm mình không thể tập trung đọc sách được.

Cô gái có mái tóc tím sau khi thấy cả đại thư viện run lên, và những âm thanh chấn động từ bên trên thì đống quyển sách ở trong tay lại, thở dài nói.

_ Patchouli-sama có muốn em đi xem một chút không?

Cô quái có đôi cánh quỷ hỏi. Cô gái tóc tím chính là Patchouli Knowledge - thủ thư của Đại Thư Viện.

_ Em đi coi một chút đi, Koakuma.

Patchouli nói. Khi cô vừa dứt lời thì một tiếng nổ lớn vang lên, tiếp sau đó là đất đá rơi rụng từ trên trần thư viện rơi xuống, khói bụi mù mịt, trong đám khói đó có một luống ánh sáng đỏ lóe lên. Sau khi đám khói bụi tan bớt thì Patchouli nhận ra thứ ánh sáng màu đỏ vừa lóe lên lúc nãy là từ ngọn thương Gungnir của Remilia. Lúc này cô mới chú ý đến đầu của ngọn thương đang đâm vào cơ thể của người người con trai, mặc dù nó có làm cho người con trai này chảy một ít máu nhưng thật sự là vết thương đó chỉ là vết thương ngoài da thôi, điều này khiến cho Patchouli cảm thấy khá lạ.

_ ‘Gungnir của Remilia không thể xuyên qua cơ thể của người này, anh ta là ai, vì sao lại ở đây?’

Trong đầu Patchouli bắt đầu xuất hiện một số câu hỏi về người con trai bí ẩn này,

_ Cú này đau thật, mới chiêu đầu tiên đã đến mức này thì… Lẽ ra mình không nên nhường cô nhóc đó ba chiêu. Nhưng phải công nhận là sức mạnh của cô nhóc cũng rất khá.

Nova từ từ đúng dậy sau khi ngọn thương Gungnir của Remilia biến mất, ngọn thương này thật sự làm cho cậu chảy máu, mặc dù không nhiều nhưng nó đã làm được, ở thế giới bên ngoài thì người có thể làm cậu bị thương thật sự là không nhiều.

_ Xem ra ngươi vẩn có thể đứng được sau chiêu thứ nhất của ta nhỉ? Khá lắm, kẻ đứng vửng sau khi ăn trọn chiêu này của ta cũng không nhiều đâu.

Remilia tư trên cao bay xuống và cười nói, thật ra thì trong lòng cô cảm thấy hơi ngạt nhiên vì Gungnir không thể gây ra một vết thương nghiêm trọng cho Nova.

_ Chúng ta tiếp tục chứ, nhanh kết thúc chuyện này thôi.

Nova nói

_ Nếu ngươi đã muốn thế thì ta sẽ chiều ý ngươi.

Remilia nói

_ Đợi một chút Remi, người này là ai thế ?

Patchouli tiến lại gần Remilia và hỏi

_ Hắn nói hắn tên là Nova, mình cũng không biết rõ nữa, chỉ biết hắn nói là hắn đến đây để tham quan biệt thự, sau khi sảy ra xung đột với Sakuya thì giờ đây hắn nói hắn nhường cho mình ba chiêu,sau ba chiêu thì mọi chuyện xem như xong. Mình vừa dùng xong chiêu đầu tiên, xem ra mình cần mạnh tay hơn.

Remilia giải thích cho Patchouli chuyện đã xảy ra.

_ Tớ hiểu rồi, tớ cảm thấy hứng thú với người này, nhường hai chiêu còn lại cho mình đi.

Patchouli đề nghị.

_ Nếu cậu muốn thì… cũng được thôi, nhường cho cậu đây!

Remilia thở dài một cái rồi đồng ý.

_ Này hai cô, hai người không nghe ý kiến của tôi à?

Nova gãi đầu nói

_ Ý kiến người bị đánh thì không cần nghe !

Remilia và Patchouli đồng thanh nói.

_ Được thôi, theo ý các cô vậy.

Nova thở dài nói

_ Vậy thì tôi bắt đầu đây. Xin tự giới thiệu, tôi là Patchouli Knowledge, thủ thư của đại thư viện thuộc Scarlet Devil Masion. Philosopher's Stone!

Patchouli nói. Trong tay cô bắt đầy xuất hiện những viên pha lê với các màu sắc khác nhau. Các màu đó là đỏ, xanh lục, xanh lam nhạt, xanh lam đậm, cam và vàng. Sức mạnh nguyên tố tỏa ra từ chúng thật mạnh mẽ, thậm chí cả pháp sư cấp cao cũng chưa chắc có thể điều khiến được nguồn sức mạnh lớn đến thế.


_ Khá lắm, cô thật sự làm tôi ngạt nhiên rồi đấy.

Nova cười nói

_ Ngươi sẽ còn ngạt nhiên hơn nữa đấy, chuẩn bị tinh thần đi.

Patchouli nói, miệng cô bắt đầu ngâm lên những lời chú, ma lực xung quanh những viên pha lê bắt đầu gia tăng một cách điên cuồng, càng lúc càng mạnh mẽ hơn và đièu đó khiến cho cơ thể của Nova hơi run lên, không phải là run sợ mà là phấn khích.

_ Tuổi tác của cô xem ra cũng không cao, vậy mà có thể sử dụng được ma thuật trình độ cỡ này thì đúng là… Không hổ danh là con cháu của gia đình Knowledge.

Nova cười nói

_ Ngươi nói vậy là có ý gì, ngoài ta ra người còn gặp được người nào mang họ Knowledge mà biết sử dụng ma thuật sao?

Patchouli nghi ngờ hỏi.

_ Chờ đến khi cô hạ được tôi trong vòng hai chiêu còn lại đã.

Nova nói. Lời nói của cậu đã khiến Patchouli nổi giận.

_ “Hắn ta kinh thường ma thuật của mình. Hắn ta nghỉ rằng mình là người yếu nhất ở nơi này sao? Thật không thể tha thứ cho tên tự cao đó được. Mình sẽ khiến hắn phải hối hận vời những gì mà hắn đã nói.”

Tâm trí bị lữa giận xâm chiếm, đây là lần đầu tiên có người dám kinh thường ma thuật của cô đến mức này. Chuyện này nằm ngoài sức chịu dựng của cô, ma thuật của nhà Knowldge là mạnh nhất! Đậy là lời dạy mà mẹ cô đã dạy cô trước lúc bà ấy mất.

_Hỏa Thạnh và Thổ Thạch kết hợp, “Lava Cromlech”!!!

Patchouli thét lớn. Viên đá màu đỏ và màu vàng đồng thời bay lên cao rồi phát ra ánh sáng thật mạnh mẽ. Một quả cầu lữ khổng lồ xuất hiện trên đầu của Patchouli, cô ném nó về về phía Nova và quả cầu lở lửng trên đỉnh đầu cậu tỏa ra nhiệt độ kinh hoàng. Đất đá dưới chân Nova bắt đầu rạn nứt, vết nứt càng lúc càng lớn, cuối cùng từ vết nứt to lớn đó dung nham nóng chảy phun lên một cách dữ dội, quả cầu lữa khổng lồ ơ trên đầu của Nova hạ xuống và khi quả cầu lữa nuốt lấy cơ thể của cậu thì nó sinh ra một sức hút mạnh mẽ hút dung nham ở xung quanh về phía mình. Một vòng xoáy dung nham lấy trung tâm là quả cầu lữa hung hãng được sinh ra. Sức nóng của nó khiến cho Remilia và những người thuộc biệt thự Scarlet phải nhíu mày. Đây không phải là lần đầu tiên họ thấy Patchouli sử dụng ma thuật này, nhưng đây là lần đầu tiên họ thấy cô sử dụng ma thuật sới sức mạnh lớn đến thế, dù trong bất cứ trận chiến nào thì patchouli cũng chưa từng tung ra hết sức, một phần là do căn bệnh thiếu máu và hen suyễn của cô ấy, một phần là vì cô ấy chỉ muốn thử hay đuổi những ngươi đó đi chứ không thật sự muốn hại họ. Sự tức giận của một ma pháp sự đúng là không thể coi thường. Dung nham phun trào thật mạnh mẽ nhưng rồi cũng từ từ giảm bớt cuối cùng tất cả điều trở lại lòng đất, vết nứt từ từ đóng lại, cuối cùng sàn nhà cũng trở lại như bình thường. Đám khói và tro được tạo thành sau cuộc phun trào gần như phủ kín tất cả mọi thứ trong đại thư viện.


Patchouli khụy xuống, hơi thở khó khăn, bệnh hen suyễn của cô lại tái phát, mỗi lần dùng ma thuật quá sức là bệnh của cô lại tái phát, đòn ma thuật vừa rồi Patchouli gần như đã sử dụng toàn bộ ma lực của mình. Đôi mắt cô mờ dần, cơ thể ngã về phía trước. Remilia cùng những người khác định lao đến đở cô thì có một bóng đen lao ra khỏi đám khói tro và đã lấy Patchouli. Các cô gái sửng sốt khi thấy đó là Nova, người vừa bị nhấn chìm trong biển dung nham vừa rồi, không ngờ rằng người này vẩn còn sống sau đòn tấn công mạnh mẽ đó. Da thịt của Nova lúc này đỏ rực giống như một thanh thép vừa bị nung trong lò rèn, nhưng quần áo của cậu thì vẩn còn nguyên vẹn. Các cô gái thấy lo lắng khi Nova bế Patchouli trên tay giống như kiểu hoàng tử hay bế công chúa, dù sao thì hắn ta vừa bị nhấn chìm trong dòng dung nham nóng rực đó, da của hắn trở nên đỏ như thế không biết là có nóng không, dù ma thuật có mạnh đến đâu thì cơ thể của Patchouli vẩn rất yếu đuối, giống như cơ thể của một con người vậy, làm sao cô ấy chịu được sức nóng từ người của hắn ta phát ra chứ? Nhưng lòng của các cô gái cũng buông lỏng khi thấy Patchouli không có biểu hiện của một người bị lữa đốt mà chỉ có biển hiện của bệnh hen suyễn và thiếu máu.

_ Tại sao… ngươi lại không bị gì..? Ta gần như đã… tung ra hết sức.

Patchouli nằm trong lòng của Nova, nói một cách khó khăn.

_ Lúc này thì cô không nên nói gì cả, chỉ cần im lặng và nghỉ ngơi thôi.

Nova nói, hai mắt cậu nhắm lại, năng lượng trong cơ thế bắt đầu di chuyển sang cơ thể của Patchouli. Năng lượng đó giống như một dòng suối mát chảy khắp cơ thể của cô, khiến cô cảm thấy thật dể chịu và nhanh chòng chìm sâu vào giấc ngủ. Khi thấy tình trạng của Patchouli đã ổn thì Nova bồng cô trao lại cho Sakuya.

_Cô ấy ngủ rồi, khi tỉnh lại thì cô ấy sẽ ổn thôi. Giờ thì con chiêu cuối cùng, cô là người đánh chiêu cuối cùng sao?

Nova cười nói với Sakuya, sau đó quay lại nhìn Remilia

_ Thôi, chuyện này kết thúc tại đây đi. Khi thấy đòn của đánh vừa rồi của Patchouli không gây ảnh hưởng đến ngươi thì ta cũng mất đi sự tư tin để đánh tiếp. Với lại dù bệnh của Patchouli tái phát do sử dụng ma thuật quá sức khi đánh với ngươi, nhưng người đã chữa trị cho cô ấy. Đây là lần đầu tiên ta mất tự tin trong một trận chiến, ngươi nên cảm thấy hãnh diện về điều đó đi.

Remilia thở dài rồi nói.

_ Vâng, tôi sẽ thấy tự hào về nó. Vậy thì tôi xin phép đi nhé. Đúng rồi, cô nhóc còn một cô em gái nữa phải không?

Nova cười nói rồi đột nhiên hỏi

_ Sao ngươi biết ta còn một người em gái.

Remilia ngạt nhiên hỏi lại.

_ Vậy xem ra tôi đã tìm được người cần tìm rồi. Bỏ chuyện đó qua một bên đi, khi Patchouli tỉnh lại thì giúp tôi đưa cái này cho cô nhóc ấy. cô nhóc đó sẽ biết sử lý cái đống lộn xộn này ra sao.

Nova nhìn xung quanh đại thư viện giờ tình trạng còn tệ hơn là có bão quét qua nữa, nếu dọn dẹp thì chắc phải tốn thời gian nhiều lắm. Sau đó thì đưa cho Remilia một quyển sổ cũ nhỏ, xem ra thứ này cũng khá nhiều tuổi rồi.

_ Thôi tôi đi đây.

Sau khi Remilia cầm lấy quyển sổ thì Nova nói tiếp.

_ Khoan, ta vẩn chưa hỏi xong…

Remilia định ngăn lại nhưng khi ngẩn đầu lên thì Nova đã biến mất từ lúc nào rồi, giống như cậu chưa hề xuất hiện ở đó vậy.

_ “Thật ra hắn lại ai thế nhỉ, làm sao hắn lại biết được chuyện của mình, Sakuya còn có Patchouli nữa? Thật khó hiểu.”

Remilia chậm chậm suy nghĩ lại những chuyện đã qua, giờ trong đầu cô tràng ngập những câu hỏi.

_ Thôi đi xem Patchouli thế nào đã, chuyện này thì tính sau.

Remilia lắc lắc đầu rồi từ nói với bản thâm, sau đó nhanh chóng bay đi.

Lúc này bên ngoài biệt thự, Nova đứng từ xa nhìn về phía Scarlet devil mansion.

_ Phù thủy nhà Knowledge, chị em nhà Scarlet, độ đệ của nữ hoàng thời gian Temi. Đúng là một gia đình thú vị.

Nova cười nói rồi nhanh chóng rời đi.
Waifu
zerosenka1458
Xem lý lịch thành viên

. :
Online
Offline

Posts : 14
Power : 102
Faith : 24
Ngày tham gia : 15/12/2014

Về Đầu Trang Go down

Re: [Fan Fiction] Gensokyo

Bài gửi by Zero Knight on 22/2/2015, 5:51 pm

Hay wa ,tinh thần viết truyện của mình càng ngày càng hứng thú hơn rồi

_________________
"I never cared about justice, and I don't recall ever calling myself a hero... I have always only fought for the people I believe in. I won't hesitate... If an enemy appears in front of me, I will destroy it!"

"We have to protect what is dear to us"
"If I need to fight to protect those I love, I'll do it"


“Rather than leaving someone to die, I’d much rather die together with them”


"No matter what my heart is forever yours, and I will fight until the day I see you again~"


"Tôi không phải là người, nhưng cũng không phải là quái vật máu lạnh, tôi là Zero"!
Waifu
Zero Knight
Member
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : Alice Margatroid
. :
Online
Offline

Posts : 1258
Power : 3185
Faith : 46
Ngày tham gia : 09/11/2014
Địa điểm : Gensokyo

Về Đầu Trang Go down

Re: [Fan Fiction] Gensokyo

Bài gửi by Zero Knight on 22/2/2015, 6:00 pm

@zerosenka1458 mình mong mẹ cậu sớm khỏe lại ,và mừng cậu trở lại

_________________
"I never cared about justice, and I don't recall ever calling myself a hero... I have always only fought for the people I believe in. I won't hesitate... If an enemy appears in front of me, I will destroy it!"

"We have to protect what is dear to us"
"If I need to fight to protect those I love, I'll do it"


“Rather than leaving someone to die, I’d much rather die together with them”


"No matter what my heart is forever yours, and I will fight until the day I see you again~"


"Tôi không phải là người, nhưng cũng không phải là quái vật máu lạnh, tôi là Zero"!
Waifu
Zero Knight
Member
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : Alice Margatroid
. :
Online
Offline

Posts : 1258
Power : 3185
Faith : 46
Ngày tham gia : 09/11/2014
Địa điểm : Gensokyo

Về Đầu Trang Go down

Re: [Fan Fiction] Gensokyo

Bài gửi by zerosenka1458 on 23/2/2015, 1:40 pm

Cám ơn lời chút của cậu, mẹ mình đã đỡ hơn rồi, ngày mai là đi tái khám. Mong là không sao để mình còn tâm trí để viết tiếp. Năm mới mà gặp toàn chuyện gì đâu không biết. Buồn...
Waifu
zerosenka1458
Xem lý lịch thành viên

. :
Online
Offline

Posts : 14
Power : 102
Faith : 24
Ngày tham gia : 15/12/2014

Về Đầu Trang Go down

Re: [Fan Fiction] Gensokyo

Bài gửi by Dutch on 23/2/2015, 4:04 pm

Mừng là cuối cùng mọi người cũng tề tịu đông đủ. Giờ thì chung tay xây dựng 4rum( Fanfiction) nhỉ Yaoming

_________________
Fight poison with poison
Waifu
Dutch
Member
Xem lý lịch thành viên

. :
Online
Offline

Posts : 155
Power : 376
Faith : 85
Ngày tham gia : 08/11/2014

Về Đầu Trang Go down

Re: [Fan Fiction] Gensokyo

Bài gửi by Akari no Kokoro on 23/2/2015, 4:06 pm

Xây đi ông Dutch ơi Yaoming

_________________
[box="display: inline-block; border-style: solid; border-width: 8px 17px 8px 0; border-color: transparent #000000 transparent transparent; float: left"][/box][box="display: inline-block; width:250px; border-radius: 0px 10px 10px 10px; border:2px solid #000000; background:#000000"]
Target Acquired
[/box]
[box="opacity"][/box]

Waifu
Akari no Kokoro
Member
Xem lý lịch thành viênhttp://occultuslibrarium.blogspot.com/

Waifu Order : Nee-chan,b1-10-6,b2-4-7,b3-25-4,b4-37-5,b5-13-3,b6-14-2,b7-15-1,b8-40-8,b9-43-9,b10-5-999
. :

Ни шагу назад!
Ни шагу назад!!!!
...

Posts : 3690
Power : 6103
Faith : 1065
Ngày tham gia : 16/01/2015
Địa điểm : Москва, Российская Федерация

Về Đầu Trang Go down

Re: [Fan Fiction] Gensokyo

Bài gửi by zerosenka1458 on 11/3/2015, 8:46 am

Mình đăng tập mới đây.


Tập 4: Gặp Lại Người Xưa:
Cách Scarlet Devil Masion không xa có một cái hồ rất đặc biệt nằm ở dưới chân ngọn núi Yokai hùng vĩ. Nó đặc biệt ở chỗ là dù là mùa nào thì mặt hồ cũng luôn được một màn sương lạnh giá bao phủ vào buổi trưa, và mọi người ở Gensokyo điều gọi nó là Misty Lake (Hồ Misty).

Lúc này có một nhóm các cô bé đang chơi đùa ở gần hồ. Nhóm này bao gồm một cô bé có mái tóc ngắn và mắt có màu giống như nước trong hồ misty. Cô bé đeo một chiếc nơ màu xanh khá to ở sau đầu, cô bé mặt váy xanh lam và có viền trắng ở phía dưới, áo màu trắng hồng. Sau lưng cô bé có một đôi cánh được tạo ra bằng băng. Bên cạnh cô bé áo xanh lam là một cô bé có mái tóc màu xanh lục với nơ màu vàng. Cô bé mặc một chiếc váy màu xanh lam với đường viền màu trắng và tay áo cũng màu trắng, sau lưng cô có một đôi cánh vàng. Bên cạnh đó còn có một “cậu bé” cũng có mái tóc ngắn màu xanh lục và một đôi mắt xanh lam, trên đầu của cậu còn có hai chiếc râu giống như râu của loài côn trùng. Cậu mặt một chiếc áo sơ mi màu trắng với tay áo dài cách điệu cùng với một chiếc quần rộng màu xanh lam, sau lưng cậu còn có một chiếc áo choàng màu đen (đỏ ở bên trong) dài đến đầu gối giống như cánh của con trùng.




Lúc này cô bé có đôi cánh bằng băng đang tạo ra những khối băng cỡ bằng nắm tay và bắn loạn xạ vào trong hồ, nó giống như một kiểu tự thể hiện sức mạnh, có lẽ là cô bé đang cố gắng biểu diễn cho những người còn lại xem sức mạnh của mình.

_ Haha, hôm nay uy lực lại mạnh hơn rồi. Cứ đà này thì không có ai có thể theo kịp mình nữa.

Cô bé có đôi cánh bằng băng cười và nói, lời nói tràn ngập sự tự tin, giống như cô bé là người mạnh nhất ở Gensokyo vậy vậy.

_ Đúng là Cirno có khác nhỉ, cậu lúc nào cũng mạnh cả.

Cô gái có đôi cánh vàng lên tiếng và vỗ tay.

_ Đó là điều đương nhiên, các cậu nên cố gắng luyện tập đi, nếu không thì mình sẽ bỏ các cậu lại phía sau đấy nha. Nhưng mà mấy cậu cứ yên tâm, có gì thì mình sẽ bảo vệ mọi người… Hôm nay Mystia và Chen không đến à, Daiyousei?

Cirno cười nói rồi hỏi sang chuyện khác.

_ Phải, mình nghe nói Mystia cần chuẩn bị hàng để bán nên không đến, còn về Chen thì bạn ấy đang phụ Ren-sama làm việc nhà nên cũng không đến.

Cô bé cánh vàng được gọi là Daiyousei trả lời.

_ Thôi cứ kệ họ đi,giờ chúng ta chơi trò gì đây.

Cirno hỏi

_ Mình cũng không biết nữa, nhưng gần đến giờ mình phải về giúp Yuuka làm vườn rồi.

“Cậu bé” mặt áo choàng nói

_ Hả, cậu phải về sao, Wriggle? Chán thế.

Cirno than thở

_ Xin lỗi nhé Cirno. Mình lỡ hứa với Yuuka rồi, nếu không đến thì chị ấy sẽ giận đấy.

Wriggle nói

_ Thôi được rồi, mình là người mạnh nhất nên sẽ không so đo với mấy cậu. Được rồi, hôm nay giải tán tại đây.

Cirno nói. Wriggle sau đó nhanh chóng rời đi, Cirno và Daiyousei cùng nhau bay xung quanh hồ băng, vì bạn bè của hai cô bé đã về hết nên cả hai điều không biết phải làm gì.

_ Chán quá, hôm nay sao mọi người ai cũng bận rộn thế, không có ai chịu ở lại xem tớ sử dụng sức mạnh cả.

Cirno chán nản nói, lời nói có chút bất mãn, dù sao thì cô bé cũng là người đứng đầu nhóm yokai nhỏ tuổi ở Gensokyo này mà.

_ Cậu không nhớ gì sao Cirno, mùa đông đã bắt đầu rồi, vài ngày nữa chắc là tuyết sẽ rơi thôi, vì thế nên mọi người có nhiều việc để làm mà.

Daiyousei giải thích.

_ Cậu nói thì mình cũng để ý, đúng là không khí đã lạnh hơn nhiều rồi. Vậy thì chắc có lẽ là mấy ngày nữa chị Letty sẽ đến chơi bới bọn mình.

Cirno vui vẻ nói, mỗi khi nhắc tới Letty thì Cirno điều tỏ ra vui vẻ, dù sao thì hai người điều là những Yokai điều khiển băng giá mà.

Đúng lúc này thì hai cô bé nhìn thấy một hình bóng đang chậm chạp tiến về phía Misty Lake. Lòng hiếu kỳ của hai cô bé trỗi dậy và quyết định tiến lại gần hơn để quan sát. Cả hai nấp sau một thân cây và nhìn về phía bóng đen, đó là một người con trai mặc trang phục kỳ lạ, không biết là do bị lạnh hay là bị đốt nóng mà làn da của người này có vẻ khá đỏ. Dáng đi của anh ta có phần nặng nề, xem ra có lẽ là đã bị thương hoặc kiệt sức.

_ Người này là ai thế nhỉ? mình chưa thấy hắn ta bao giờ.

Cirno nó

_ Mình cũng vậy, nhìn trang phục của anh ta khá là lạ, không giống người ở đây.

Daiyousei cũng nói

_ Nhìn xem, có vẻ như hắn đang bị thương, chúng ta ra dọa cho hắn bỏ đi nào.

Trong đầu Cirno xuất hiện ra một ý nghịch nghịch ngợm.

_Thế có ổn không, dù sao thì anh ta cũng đang bị thương, lỡ anh ta chỉ là giả vờ và đợi bọn mình xuất hiện thì sao?.

Daiyousei có chút sợ sệt nói

_ Cậu nhát quá đi, xem tớ này!

Cirno nói rồi bay đến chỗ của người con trai.

_ Cirno, đởi mình với!

Daiyousei thấy thế cũng bay theo.

Người con trai đó chẳng ai khác chính là Nova - người vừa mới rời khỏi Scarlet Devil Mansion,

_ Ôi tệ thật, xem ra mình đã quá xem thường hai cô nhóc đó rồi, hai đòn tấn công đó thật là ngoài sức tưởng tượng của mình. Remilia có thể đâm thủng da thịt ở một trong hai nơi cứng nhất trên cơ thể mình, còn đòn của Patchouli thì nóng hơn cả dung nham thật, nung đỏ cả da mình. Thật đúng là con cháu của mấy tên kia.

Nova vừa đi vừa lẩm bẩm, tay phải nắm chặt lấy phần áo trước ngực. cơn đau từ ngực truyền đến làm cho cậu muốn gục ngã. Hai chân cậu khụy xuống. Năng lượng trong cơ thể cậu bắt đầu dao động mãnh liệt và nó bắt đầu ảnh hưởng đến khu vực xung quanh cậu. Ban đầu là sương mù xung quanh Nova bắt đầu biến mất, sau đó là đến những giọt sương trên cỏ, cuối cùng thì cả cỏ xung quanh cậu cũng bắt đầu biến mất.

_ Không ổn rồi, mình mới “thức dậy” chưa lâu, sức mạnh vẫn chưa được ổn định, lại chịu thêm hai đòn đánh mạnh nữa. “cái thứ chết tiệt đó” đang cố gắng thoát ra ngoài. Mình phải làm gì đây? Sức lực của mình đang cạn kiệt… Tệ thật, không được rồi !!!

Nova dùng ý chỉ của mình cố gắng ngăn chặn dòng năng lượng trong cơ thể cậu phóng thích ra ngoài, nhưng cuối cùng vẫn không có cách nào kiềm lại được, Một cột ánh sáng trắng xuất hiện ngay nơi mà cậu đang quỳ, cây cột ánh sáng đó rất cao, nó xuyên thủng các tầng mây và chạm vào giới hạn bầu trời Gensokyo, tuy nhiên nó chẳng có ý dừng lại mà đang cố gắng xuyên thủng ranh giới Hakurei. Cột ánh sáng đó khá lớn và hầu như mọi người ở khắp Gensokyo điều nhìn thấy nó. Trong cột ánh sáng Nova hét lên một tiếng thật lớn, tiếng hét đó mang theo một lượng lớn năng lượng của cậu và nó vang đến mọi ngóc ngách ở Gensokyo, tiếng gầm đó làm chấn động tất cả mọi người sống tại đây.

Lúc này ở trong một ngọn núi hùng vĩ được bao phủ bởi một khu rừng có diện tích khá lớn có hai bóng đen lướt đi với tốc độ rất nhanh, hai bóng đen đó xuyên qua khu rừng và đến rìa của khu rừng thì ngừng lại. Hai bóng đen đó là hai người con gái, một cô gái tóc đen dài ngang vai và một cô gái tóc trắng ngắn. Cô gái tóc đen dài ngang vai thì có một đôi mắt màu đỏ, cô mặc áo blouse trắng và váy ngắn màu đen. Trên đầu cô đôi một chiếc hộp màu đỏ mà người nhật gọi là Yokin. Còn cô gái tóc ngắn màu trắng thì mặt một chiếc áo màu trắng với tay áo dài, một chiếc váy dài màu đen với họa tiết ngọn lửa. Cô cũng đội một chiếc hộp Tokin màu đỏ trên đầu, và trên đầu cô còn một đôi tai sói nữa.

_ Năng lượng lớn thật, mình chưa thấy ai ở Gensokyo có năng lượng mạnh đến mức này. Càng nhìn nó thì mình càng cảm thấy có chút sợ hãi.

Cô gái tóc đen vừa dùng máy ảnh chụp lại cây cột ánh sáng màu trắng vừa nói.

_ Aya, chúng ta cần quay về báo cho Tenma-sama thôi, Nó vượt qua trình độ mà chính ta có thể quản rồi.

Cô gái tóc trắng nói, rồi quay người rời đi.

_ Được rồi, cậu cứ cằn nhằn mãi như vậy mà không chán sao, Momiji?

Aya nói, đang chẩn bị đuổi theo thì cả hai nghe thấy tiếng hét khá lớn. Ngay lập tức cả hai thấy ngực mình như bị một vật to và nặng đập mạnh vào vào, chân tay bủn rủn, đầu óc choáng váng, cả người ngã xuống và không thể đứng dậy ngay được. Cả hai cô gái điều rơi từ trên cành cây xuống đất.

_ Chuyện quái quỷ gì vậy, có người đánh lén chúng ta sao?

Momiji ngạc nhiên hỏi, đôi mắt và tai của cô bắt đầu dò tìm xung quanh.

_ Suy nghĩ theo hướng tích cực một chút đi, Momiji. Là do tiếng hét lúc nãy đấy. Ngay khi chúng ta vừa nghe thấy tiếng hét thì lập tức bị như thế này vì thế nên chỉ có thể là vì nó thôi. Mà nó đúng là mạnh thật, mình nghĩ là dù là Tenma-sama cũng chưa chắc làm được. Theo mình tính toán thì chắc là nó phát ra từ cái cột ánh sáng đó, rốt cuộc là tên quái vật nào đang ở đó thế?

Aya phân tích rồi sau đó thở dài. Ngay lúc đó một cơn gió mạnh thổi qua, nơi Aya và Momiji đang nằm, nơi đó xuất hiện một trận cơn lốc nhỏ và nó mang hai cô gái vào sâu bên trong núi.

Trên đỉnh của ngọn núi này có một ngôi đền khá cổ

Cách ở đó một khoảng là một khu vườn khá lớn mọc đầy hoa hướng dương. những bông hoa ở đây có đủ mọi kích thước, từ nhỏ như những bông hoa bình thường cho đến những bông hoa cao hơn cả con người. Có một cô gái có mái tóc dài ngang vai màu xanh lục cùng màu với màu mắt. Cô mặt một bộ áo và váy kẻ sọc với áo sơ mi trắng ở bên trong. Tay cô cầm một chiếc dù có ren màu hồng. Cô đang nhìn về phía cột ánh sáng trắng vừa xuất hiện. Sau khi cảm nhận thấy nguy hiểm đang đến gần thì cô gái tóc xanh đưa chiếc dù về hướng nguy hiểm mà cô cảm nhận được. Ngay lập tức tai cô nghe thấy tiếng gầm sau đó là cả cơ thể cô run lên như bị một vật nặng đập lên, nó khiến cô phải lùi lại vài bước. Cô gái tóc xanh vẫn đứng vững chứ không gục xuống giống như Aya và Momiji lúc nãy.

_ Sức mạnh này… thật tuyệt, mình thật mong có thể đánh với người này một trận quá!

Cô gái tóc xanh cười, tiếp tục nhìn vào cột ánh sáng ở phía xa ,miệng lẩm bẩm.

Hiện tượng này điển ra ở mọi nơi ở Gesokyo, nhưng các Yokai hùng mạnh ở Gensokyo nhanh chóng dùng nguồn năng lượng bất thường này. Không xa nơi cây cột ánh sáng xuất hiện, Yukari và Reimu đang thu hẹp khoảng cách với nó.

_ Rốt cuộc là có chuyện quái gì đang diễn ra ở đây thế, cái quái gì tạo ra cái tiếng thét khủng khiếp đó thế, rồi còn cái cột ánh sáng đó nữa. Sao mà ngày hôm nay ở Gensokyo xảy ra nhiều chuyện lạ thế nhỉ?

Reimu cằn nhằn, hôm nay có lẽ sẽ trở thành ngày mệt mỏi nhất của cô. Từ trưa đến giờ cô cứ phải chạy khắp nơi tìm tên lạ mặt vừa tiến vào Gensokyo, sau đó thì bị tiếng hét lạ tấn công, nếu cô không kịp nhận ra và vội vàng lập màn chắn thì lúc này cô chắc hẳn là còn nằm ở dưới đất. Mà cái tiếng thét đó mang theo năng lượng thật kinh khủng, màn chắn của cô gần như vỡ nát sau lần va chạm đó, dù nó được dựng một cách vội vàng nhưng nó chứa gần 70% sức mạnh của cô.

_ Yukari sao cô không mở Gap gần cái cột ánh sáng đó đi? Chúng ta cần phải đến đó nhanh nhất có thể.

Reimu nói

_ Tôi đang cố gây, nhưng mà có thứ gì đó đang ngăn cản tôi mở gap ở gần đó. Chờ một chút, gần được rồi... Được rồi!

Yukari nói, cô không hiểu tại sao mà gap của cô lại khó mở ở gần cái cột ánh sáng đó đến thế, từ khi có năng lực gap này thì đây là đầu tiên cô gặp khó khăn khi mở gap, nhưng mà cuối cùng cô cũng mở được gap ở gần cái cột ánh sáng đó.

Yukari và Reimu tiến vào trong gap và xuất hiện tại một khu đất trống ở gần cây cột ánh sáng bí ẩn. Khi vừa đến đây thì hai cô nhìn thấy Cirno và Daiyousei đang nằm bất tỉnh ở gần đó, cánh của Cirno có rất nhiều vết nứt, nhìn thì có vẻ có thể vỡ bất cứ lúc nào. Xem ra hai nhóc này quá gần nên bị dính trọn tiếng hét đó với toàn bộ sức mạnh, cộng với sức ma lực của hai cô nhóc cũng không cao nên bị hạ “nốc ao” trong vòng một nốt nhạc.

_ Giờ chúng ta làm gì đây, tôi nghĩ đây là sở trường của cô mà phải không, Reimu? Dù sao thì cô cũng chuyên môn của cô mà.

Yukari nhìn cột ánh sáng rồi quay lại nhìn Reimu đang ở bên cạnh rồi nói.

_ Tôi biết rồi, cô cứ đứng yên một bên và đừng phá rồi là được rồi.

Reimu nói với giọng bất mãn, thật ra thì bây giờ cô đang cảm thấy lo lắng. Đây là lần đầu tiên cô phải phong ấn một nguồn ma lực lớn đến mức này, nó thậm chí còn lớn hơn cả ma lực của các đại Yokai, áp lực từ cây cột ánh sáng này làm cô cảm thấy áp lực. Lần đầu tiên Reimu cảm thấy do dự.

_ Thuật phong ấn… Có người… biết thuật phong ấn sao..? Nhanh sử dụng… Nhanh lên!!!

Trong lúc Reimu còn đang do dự thì bên trong cột ánh sáng đột nhiên phát ra tiếng nói đứt quãng, giọng nói mang âm thanh đau đớn, xem ra tên ở trong cột ánh sáng đó cũng đang chịu khổ.

_ Fantasy Nature!!!

Nhờ tiếng nói đó mà sự do dự trong lòng cũng tiêu tan, Reimu cũng không hiểu tại sao, nhưng mà cô biết là mình phải làm gì vào lúc này. Cô nhanh chóng tạo ra bảy viên ngọc Yin-Yang xung quanh người, sau đó cô ra lệnh cho chúng bao quanh cây cột ánh sáng. Bảy viên ngọc bắt đầu tỏ ra ma lực mạnh nhất của chúng.

_ [Xác nhận năng lượng phong ấn, bắt đầu hấp thụ và trùng tu phong ấn của bản thân.]

Một giọng nói lạ lùng vang lên từ trong cây cột ánh sáng, giọng nói đó khác với giọng nói phát ra lúc nãy. Bảy viên ngọc Yin-Yang bắt đầu bị hút vào trong cây cột ánh sáng trắng, Reimu có thể cảm thấy ma lực của bảy viên ngọc giảm đi rất nhanh.

_ Cái quái gì nữa vậy, có ai nói cho tôi biết cây cột quái vật này còn biết ma lực không, nó lấy ở đâu ra mà lắm năng lực vậy?

Reimu tức giận nói

_ Dù sao cũng là đối thủ mới mà, làm sao mà hiểu hết được, cứ từ từ thôi.

Yukari nói.

_ [Năng lượng phong ấn hao hụt đã được lấp đầy, tái khởi động Đế Ma Phong Ấn.]

Giọng nói lạ lại vang lên một lần nữa.

_ Cái gì, Đế Ma Phong Ấn, cái tên này mình chưa nghe qua bao giờ, trong Ngũ Ấn Cấm Kỵ cũng không có nhắc về nó. Rốt cuộc thì nó là thuật phong ấn gì?

Yukari ngạc nhiên trước những gì cô vừa nghe được.

_ Cô biết những gì mà tên kia vừa nói à? Hắn ta sử dụng vài từ tôi chưa nghe bao giờ

Reimu quay lại hỏi Yukari.

_ Tôi từng nghe qua, trên thế giới này tồn tại 5 thuật phong ấn rất mạnh, chúng mạnh đến mức mà ngay cả người tạo ra chúng cũng không thể một mình thực hiện được. Kết quả chung cho những người sử dụng 5 loại thuật phong ấn này là cái chết, chưa từng có ngoại lệ. Vì thế nên chúng được gọi với một cái tên chung là “Ngũ Ấn Cấm Kỵ”. Cái tên thuật phong ấn mà tên kia vừa nói qua thì tôi chưa có nghe qua bao giờ, trong Ngũ Ấn Cấm Kỵ cũng không nghe cái tên này. Nhưng mà năng lượng do nó phát ra quá mạnh, tôi nghĩ là nó cũng cùng cấp bậc với Ngũ Ấn Cấm Kỵ.

Yukari giải thích.

_ Ngũ Ấn Cấm Kỵ à… Tôi từng nghe bà nhắc đến chúng, hình như có một cái trong đó là do nhà Hakurei tạo ra? Cô nhắc thì tôi mới nhớ, tôi cũng chưa từng nghe qua về tên thuật phong ấn này dù gia tộc Hakurei có lưu giữ rất nhiều sách về thuật phong ấn. Chắc có lẽ nó là một thuật phong ấn mới.

Reimu suy ngẫm một chút rồi nói.

Trong lúc hai cô gái còn đang thảo luận về Đế Ma Phong Ấn thì từ mặt đất xung quanh cột ánh sáng bắt đầu xuất hiện rất nhiều sợi xích có màu hoàng kim rực rỡ. Những sợi xích bắt đầu đâm vào thẳng và trong cây cột ánh sáng và một bóng người bị xích xuất hiện trong cây cột ánh sáng. Người này liên tục dãy dụa, cố gắng thoát khỏi những sợi xích hoàng kim đó nhưng không thành không. Bóng đen đó hét lên một tiếng tức giận, một làn sóng năng lượng lại theo tiếng thét lan tỏa khắp Gensokyo và nó mạnh hơn làn sóng lúc nảy.

Yukari khi nhận ra sự bất thường của bóng người trong cột ánh sáng nên đã tiến tới, đứng chắn trước mặt của Reimu, và cô nhanh chóng tạo ra lá chắn ma lực ngăn chặn luồng năng lượng đang đánh thẳng đến hai người. Lần này quả nhiên là năng lượng lớn hơn nhiều so với lần tiên, nó khiến cô phải lùi lại vài bước, việc này khiến cô thật sự ngạc nhiên, đã từ lâu rồi cô chưa biết đến cảm giác lùi bước Chỉ có một ngày thôi mà đã xuất hiện những việc khiến Yukari ngạc nhiên. Cô chưa kịp định thần lại thì, những luồng sóng năng lượng khác lại ập tới, va đập liên tục vào màn chắn và nó bắt đầu xuất hiện vết nứt. Reimu thấy thế thì nhanh chóng tiến lên giúp cô giữ vững màn chắn.

_ Tên đó đúng là quái vật, phát ra năng lượng nhiều đến vậy mà không có vẻ gì là yếu đi cả, lại ngày càng mạnh hơn nữa. Rốt cuộc là năng lượng của hắn lớn đến mức nào thế?

Reimu tức giận nói

_ Nếu cứ thế này thì không ổn đâu, tấm chắn không thể chịu được bao lâu nữa.

Yukari cũng bắt đầu cảm thấy lo lắng, hiện tại trong khu vực này cô rất muốn mở Gap cũng tốn khá nhiều thời gian, với lại cô không thể vừa tạo Gap vừa giữ màn chắn được.

Trong lúc hai cô gái đang lo lắng thì cả hai cảm thấy được là sóng năng lượng đang giảm đi rất nhanh, vậy là cuối cùng nó cũng kết thúc. Hai người nhìn những sợi xích đang dần dần siết chặc lấy cơ thế của người quỳ trong cột ánh sáng. Khi tất cả những sợi xích có được độ căng như nhau thì phần chân của cột trụ vỡ ra, biến cây cột ánh sáng đó thành hai phần tách biệt. Phần phía dưới tiếp tục vỡ ra và xuất hiện một người con trai bị những sợi xích hoàng kim trói chặt, nhưng vì đầu anh ta gục xuống nên hai cô gái không thể nhìn thấy được mắt của cậu ta. Phần phía trên tiếp tục di chuyển thẳng lên bầu trời, tích tụ thành một quả cầu năng lượng màu trắng khổng lồ, quả cầu năng lượng đó không có bất cứ sự biến đổi nào nữa mà chỉ lơ lửng trên không trung.

Lúc này Yukari và Reimu mới dời sự chú ý từ quả cầu năng lượng xuống người chàng trai đang bị trói. Hai cô gái thấy rằng những sợi xích đang dần dần hòa hợp với cơ thể của cậu và trở thành hình xăm trên cơ thể của cậu ta, những hình xâm hình dây xích. Sau khi toàn bộ những sợi xích hoàn toàn hợp nhất với cơ thể của chàng trai thì cơ thể cậu không còn điểm tựa và ngã xuống đất. Yukari cùng Reimu bắt đầu tiến lại gần để xem thử.

_ Không thể nào… Làm sao chuyện này… có thể xảy ra..? Đây không phải là sự thật… Anh ta… anh ta rõ ràng…

Sau khi nhìn thấy gương mặt của Nova thì gương mặt của Yukari hiện rõ sự ngạc nhiên và nói một cách lắp bắp.
_ Cô quen cậu ta à, làm gì mà nhìn cậu ta như là nhìn thấy ma thế?

Reimu nhìn thấy biểu hiện của Yukari thì hỏi.

_ Reimu, người này giao cho tôi xử lý. Cứ quyết định như thế đi.

Yukari không trả lời câu hỏi củ Reimu mà lại đưa ra phương án xử lý của bản thân, sau đó thì tư chấp nhận.

_ Này, cô đừng có tự tiện…

Reimu chưa kịp nói hết câu thì Yukari và Nova đã biến mất từ lúc nào.

_ Vậy mà còn nói là mở Gap khó khăn. Dám bơ mình à ? Lần sau mình sẽ tính hết với cô ta. Giờ còn cái thứ đó nên giải quyết sao đây.

Reimu thở dài lẩm bẩm, mắt nhìn về phía quả cầu năng lượng đang lơ lửng ở trên những tầng mây.

Waifu
zerosenka1458
Xem lý lịch thành viên

. :
Online
Offline

Posts : 14
Power : 102
Faith : 24
Ngày tham gia : 15/12/2014

Về Đầu Trang Go down

Re: [Fan Fiction] Gensokyo

Bài gửi by zerosenka1458 on 30/3/2015, 2:35 pm

Tập 5: Cảm Xúc Trong Mưa:


Tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, Nova từ từ mở mắt và bắt đầu nhìn xung quanh. Đây chắc chắn không phải là nơi mà cậu đã ngất đi. Cậu hiện tại đang ở trong một căn phòng gổ khá lớn, chắc là dù có hai người sống ở đây cũng không sợ chật. Nova cố gắng ngồi dậy thì phát hiện ra cơ thể mình đau nhức một cách điên cuồng, đây chắc hẳn là di chứng sau cái vụ mất kiểm soát kia. Đây cũng không phải là lần đầu Nova gặp loại sự tình này, cũng đã quá quen thuộc với sự đau đớn. Nova cố gắng đứng lên, dù lúc đầu có hơi loạn choạng nhưng cậu nhanh chóng lấy lại sự thăng bằng. Sau khi đi cử động một chút cho bản thân quen dần với sự đau đớn hiện tại của cơ thể thi Nova đi về phía cửa phòng.

_ Yukari-sama, cô lôi người đó ở đâu về vậy, sao lại giống anh ta đến thế, không phải là con cái hay họ hàng gì đó chứ?

Khi Nova tiến gần đến cánh cửa thì cậu nghe thấy tiếng nói phát ra từ phía bên kia, nghe qua thì đây là giọng của phụ nữ.

_ Ta không phải đã nói rồi sao, anh ta là người lạ mặt tiến vào Gensokyo, còn tạo ra cây cột ánh sáng và cái quả cầu đang lơ lửng ở trên trời kia kìa. Ta cũng rất ngạt nhiên khi lần đầu nhìn thấy anh ta và cũng có suy nghĩ giống như của em vậy, vì thế nên ta mới đưa anh ta về đây.

Một giọng nữ khác vang lên.

_ Yukari-sama, Ran-sama, hai người quen với lại người nằm ở trong phòng kia à, sao em chưa bao giờ gặp anh ta hết vậy?

Một giọng nữ khác lại vang lên, nghe giọng nói thì người này nhỏ tuổi hơn hai người kia khá nhiều, có vẻ như đây là một cô bé.

Nova dể dàng nhận ra hai cái tên Yukari và Ran trong cuộc trò chuyện giữa ba người, hai cái tên này rất quen thuộc với cậu dù rằng cậu đã không được nghe thấy chúng từ rất lâu rồi. Cậu bước lên phía trước và mở cửa phòng ra. Tất nhiên là hai trong số ba người đang nói chuyện phía bên kia phòng chính là Yukari và Ran, bẹn cạnh họ còn có một cô bé có đôi mắt màu cam đậm, tóc nâu, đội một cái mũ mob màu xanh lá cậy nhạt. Cô bé mặt một bộ váy có màu đổ và trắng được trang trí bàng màu vàng, cô còn mang một chiếc nơ màu trắng. Ngoài ra cô bé còn có một cặp tai mèo ở trên đầu, tai bên trái có đeo một chiếc khuyên tai vàng, sau lưng cô còn có hai chiếc đôi mèo nữa. Móng tay của cô bé hơi dài và được sơn màu đỏ. Nhìn sơ bộ thì cộ bé chắc chắn không phải là con người rồi.


_ Lâu rồi không gặp em, Yukari! Em lớn và xinh đẹp hơn xưa nhiều rồi! Ran cũng trở nên nữ tinh hơn rồi nhỉ, ngày xưa anh cứ luôn nhìn lầm em là con trai thôi.

Trước khi ba cô gái kịp mở lợi thì Nova đã lên tiếng trước.

_ Anh thật sự là Zero ư, anh vẫn còn sống sao?

Yukari không tin vào những gì mà mình vừa nghe thấy nữa, ngơ ngát hỏi lại

_ Anh bây giờ không có thời gian để giải thích những chuyện đã xảy ra, anh sẽ giải thích sau những anh cần phải đến chỗ quả cầu năng lượng đó càng nhanh càng tốt. Em sẽ giúp anh chứ?

Nova nhìn về phía Yukari và hỏi

_ V… Vâng.

Yukari trả lời một cách vô thức, lúc trước cô cũng rất khó từ chối yêu cầu của người con trai này, nhưng mà cũng may là cậu ta chưa bao giờ đưa ra yêu cầu nào quá đáng cả. Yukari mở gap ở khu vực gần nơi quả cầu ánh sáng xuất hiện, sau đó cô cùng Nova , Ran tiến vào bên trong. Lúc đó ở hồ Misty, Reimu vẫn chưa hề đi khỏi nơi này kể từ lúc Yukari đưa Nova rời đi, cô đã quang sát quả cầu năng lượng này một lúc khá lâu rồi và nhận ra là nó cứ càng ngày càng to lên. Cô đã thử sử dụng thuật phong ấn vào nó nhưng không hiểu sao khi ma thuật phong ấn của cô đến gần nó thì chúng lại biến mất, giống như là tan vào không khí vậy.

_ Làm sao mà nó có thể tiếp tục to ra mà không cần nguồn cung cấp ma lực được nhỉ, với lại tại sao thuật phong ấn của mình sao lại không có tác dụng với nó? Cái tên mới đến đó gây cho mình biết bao nhiêu phiền phức, còn cái cô Yukari kia nữa, không biết là trong đầu cô ta đang nghĩ cái quái gì nữa.

Reimu lầm bầm, cả ngày hôm nay cô gặp không biết bao nhiêu là chuyện kỳ lạ mà cô lại chẳng thể làm được gì, đây là lần đầu tiên cô có cảm giác là mình không thể giải quyết được chuyện này, việc đó làm cho cô rất khó chịu.

_ Nói xấu sau lưng người khác là một việc không tốt đâu, cô nên bỏ nó đi Reimu!

Một giọng nói quen thuộc phát ra sau lưng củ cô.

_ Cô chịu quay lại rồi sao, giờ chúng ta giải quyết cái thứ đó thế nào đây?

Dù không quay lại nhìn thì cô cũng biết chủ nhân của giọng nói này là ai, Reimu hờ hửng hỏi

_ Tôi cũng không biết cách giải quyết đâu, nhưng anh ta có lẽ sẽ biết đấy!

Yukari cười nói, liếc nhìn Gap ở sau lưng mình.

_ Anh ta?

Reimu hơi ngạt nhiên hỏi lại, mắt cũng nhìn thẳng vào trong gap. Lúc này thì Nova và Ran xuất hiện từ trong gap. Ấn tượng đầu tiên của Nova đối với Reimu chính là sự kinh ngạt, cậu không hề nói gì mà cứ đứng nhìn cô vì cô rất giống với một người bạn mà cậu đã rất lâu không gặp.

_ Cô bé này có phải là…

Nova hỏi nhỏ bên tai Yukari.

_ Phải, cô bé này là cháu của cô ấy, còn cô ấy thì đã mất lâu rồi.

Yukari trả lời trước khi Nova kịp hỏi xong

_Anh hiểu mà, dù sao thì cũng đã rất lâu rồi anh chứ quay lại nơi này. Trước tiên anh cần giải quyết cái thứ đang bay lơ lửng kia đã.

Nova thở dài rồi nhìn quả cầu năng lượng đang bay lơ lửng ở trên trời.

_ Thế anh ta thật sự có thể giải quyết đống rắc rối do chính mình tạo ra?

Reimu nhìn Nova với ánh mắt nghi ngờ.

_ Vậy giờ anh định giải quyết nó như thế nào đây?

Yukari hỏi

_ Thật ra thì thứ anh nhắm tới là cái nằm ở bên trong quả cầu đó cơ, lớp năng lượng ở bên ngoài thật ra là do anh tạo ra nhằm không thể cho thứ nằm bên trong nó thoát ra. Anh đang định dùng sức mạnh của mình để đảo cực của nó, mặc dù thứ đó có ảnh hưởng không tốt nhưng khi đảo cực lại thì sẽ có tác dụng tốt.

Nova giải thích

_ Thứ bên trong đó là gì thế?

Yukari tiếp tục hỏi

_ Năng lương hệ Vô.

Nova nghiêm túc trả lời.

_ Năng lượng thuộc tính Vô sao? Tôi chưa có nghe qua có loại năng lượng này, nó có tác dụng gì vậy?

Ran cũng tham gia vào cuộc thảo luận.

_ Cho đến nay thì chúng ta đã biết trên thế giới này tồn tại các nguyên tố là: Thủy, hỏa, phong, thổ, quang và ám. Ngoài các nguyên tố lớn đó ra thì tất cả các nguyên tố khác điều là chỉ do chúng sinh ra thôi, vì chúng được gọi là “lục đại nguyên tố”, cái này thì anh không cần nói nhiều vì chắc mọi người ai cũng biết rõ mà phải không?

Nova giải thích

_ Đúng, em đã nghe qua về cái này rồi. Mấy nguyên tố này chiếm một phần rất quang trọng trong ma thuật nên nó cũng chỉ là kiến thức căn bản.

Yukari nói, Ran cũng gật đầu đồng ý.

_ Vô cũng là một loại nguyên tố, nhưng lại có rất ít người biết đến nó vì cho đến nay những người gặp được nó đa số điều đã không còn sống mà trở về nữa. Vì thế nên nó vô cùng bí ẩn và cực kỳ nguy hiểm. Hiện tại anh cũng chưa rõ năng lực thật sự của nó là gì, cho đến hiện tại thì anh chỉ biết một khả năng của nó chính là xóa bỏ. Mọi thứ chạm đến vô thì điều sẽ bị xoa bỏ, vì thế nên những người biết đến nó điều xem nó là “điểm kết thúc của tất cả mọi thứ”. Nhưng nếu đảo chiều năng lượng của vô thì ta sẽ có được một dạng năng lượng khác gọi là” hỗn nguyên”. Nó hoàn toàn trái ngược lại với vô, nếu vô là điểm kết thúc thì hỗn nguyên chính là điểm bắt đầu của tất cả mọi thứ. Nói thật thì anh cũng không biết nhiều về hai nguyên tố này, nhưng có thể tạm thời khống chế chúng.

Nova giải thích.

_ Nói tóm lại là anh có thể biến cái thứ nguy hiểm đó thanh thứ an toàn đúng không?

Reimu nói xen vào

_ Có thể nói là thế. Anh bắt đầu đây, mọi người lùi lại đi.

Nova nói, các cô gái nghe thấy thì cũng lùi lại phía sau. Nova vén tay áo lên cao, để lộ cánh tay trái có hình xâm những sợi dây xích màu hoàng kím bao phủ lấy tay của cậu, chúng rất sống động giống như là thật vậy.

_ Phong ấn ở tay trái, mở!

Nova lẩm bẩm, khi lời cậu vừa dứt thì những hình xâm dây xích trên tay của cậu bất đầu có sự chuyển động và bắt đầu rút về phía vai của cậu. Ngay lập tức Nova phóng thẳng đến quả cầu năng lượng như một viên đan vừa bắn ra khỏi nồng súng. Sau khi cậu bay đến gần quả cầu năng lượng thì Nova hét lên một tiếng, tay trái của cậu đâm thẳng vào bên trong quả cầu. Các cô gái đứng phía dưới có thể cảm nhận được người sức mạnh khủng khiếp thoát ra từ vết nứt của quả cầu năng lượng, dù nó không mạnh lắm nhưng lại mang đến một cảm giác nguy hiểm và khiến cho các cô sinh ra cảm giác muốn chạy trốn.

_ Đảo cực!!! Mọi người chuẩn bị lập màn chắn đi!

Nova hét lớn, truyền năng lượng vào trong bàn tay trái, quả cầu ánh sáng tiếp tục phòng ta lên một cách nhanh chóng và đạt đến giới hạn của nó. Cuối cùng do không thể chịu được nguồn năng lượng do Nova truyền vào, quả cầu ánh sáng nổ tung giữa không trung, từng đơt sóng chấn động mạnh mẽ xuất hiện ra thổi bay mọi thứ mà nó chạm vào. Ba cô gái ở dưới đất đã sớm được Nova cảnh báo nên đã tạo ra màn chắn cho riêng mình. Ngay khi sóng chấn động va vào màn chắn thì ca ba cô gái điều bị đẩy lùi lại vài bước. Chuyện này sẩy ra trong ít giây rồi cũng nhanh chóng kết thúc. Từ trong tẩm điểm củ vụ nổ, một bóng người rơi thẳng xuống đất giống như là một thiên thạch. Yukari, Ran và Reimu nhanh chóng chạy đến nơi bóng người đó vừa rời xuống, nơi đó đã xuất hiện một cái hố nhỏ và ở bên trong hố là Nova.

_ Xem ra mọi chuyện khá thuận lợi, giờ thì chỉ cẩn chờ một chút nữa thôi thì mọi người sẽ thấy được phần quà chuộc lỗi của mình.

Nova đứng dưới hố lẩm bẩm, lảo đảo đi ra khỏi cái hố.

_ Anh không có cách nào nhẹ nhàng hơn để giải quyết việc này sao? từ lúc đến Gensokyo cho đến lúc này thì anh toàn làm ra những việc khiến người khác chú ý thôi.

Yukari nói, lời nói mang ý trách móc.

_ Xin lỗi, vì vừa thức dậy chưa lâu nên anh không có cách nào khống chế tốt được sức mạnh của mình nên đã tạo ra phiền phức cho mọi người.

Nova cười nói

_ Vừa thức dậy. anh đang nói đến việc bị bất tỉnh đó à?

Yukari hơi khó hiểu trước lời nói của Nova nên hỏi lại.

_ Bỏ chuyện đó sang một bên đi, sắp mưa rồi đấy.

Nova sau khi nhận ra là mình lở lời thì nhanh chóng chuyển đề tài.

_ Mưa sao? Trời còn đang nắng làm sao mà…

Ran ngạt nhiên nói, nhưng khi cô chưa nói hết câu thì trên bầu trời bắt đầu xuất hiện mây đen và chúng càng ngày càng nhiều, giống như là chúng muốn che phủ hết cả Gensokyo.

_ Cơn mưa này sẽ lớm lắm đấy, chúng ta nên tìm chổ trú mưa trước, không phải là em vẩn còn nhiều chuyện muốn hỏi anh sao, Yukari?

Nova cười nói. Những sợi xích hoàng kim lúc nãy đã rút về phía ngực hiện giờ lại xuất hiện lại trên tay trái của cậu từ lúc nào không biết.

_ Được rồi, chúng ta đi tìm chỗ nào đó trú mưa thôi.

Yukari nói xong thì mở Gap để mọi người đi vào.

Đúng như lời Nova đã nói thì chỉ ít phút sau khi mọi người rời khỏi thì những hạt mưa đầu tiên đã bắt đầu rơi xuống vùng đất Gensokyo này. Ngay lúc này tại đến Hakurei, Nova đang ngồi uống trà cùng Yukari và Reimu, Ran đã về nhà trước vì hiện tại chỉ có Chen ở nhà thôi nên cô ấy hơi lo lắng, với lại cô còn phải làm bữa tối nữa.

_ Sao cô và anh ta lại đến đền của tôi để trú mưa chứ, với lại tôi vẫn chưa biết anh ta thật ra là ai?

Reimu là người đầu tiên đặt câu hỏi

_ Vì nhà của tôi chật chội quá nên tôi mới đến đây. Còn về anh ta thì tôi nghỉ là bà cố của cô biết rất rõ về anh ta đấy! Muốn tôi kể cho cô nghe thêm về chuyện của anh ta và bà của cô không, Reimu?

Yukari cười nói


_ Tôi xin được tự giới thiệu một chút, tôi là Nova, tôi và bà của cô và Yukari từng là bạn thân.

Nova cười nói với Reimu

_ Nova? Không phải anh nói mọi người gọi anh là Zero sao, tại sao lại đối thành Nova rồi?

Yukari ngạt nhiên nói.

_ Cái tên Zero ấy anh đã không dùng lâu lắm rồi, giờ thì tất cả bạn thân bên ngoài điều gọi anh là Nova cả?

Nova giải thích.

_ Khoan đã anh nói anh là bạn của bà cố của tôi hả, vậy hiện giờ anh bao nhiêu tuổi rồi, với lại anh là Yokai sao?

Reimu tiếp tục hỏi

_ Cái đó thì anh ấy là con người… Đúng rồi, làm sao mà anh vẫn còn sống, em đã nghe thấy tiếng nổ lớn lắm mà? Ngay cả các đại Yokai còn bị trọng thương sau vụ nổ đấy mà anh lại không bị gì, chuyện này là sao, anh mau giải thích cho em đi.

Yukari nhớ lại chuyện lúc xưa nên bắt đầu hỏi liên tục.

_ Từ từ nào, anh sẽ trả lời hết những thắc mắc của em. Trước đó anh nên trả lời câu hỏi của Reimu trước, dù sao thì cô ấy cũng hỏi trước mà. Anh từng là con người thôi, lúc này em có thể xem anh là một loài Yokai mới, còn về tuổi của anh thì… em có thể lấy tuổi của Yukari và cộng thêm vài số nữa thì sẽ ra tuổi của anh.

Nova cười nói

_ Anh nó vậy có nghĩa là sao, anh nói là em già đó hả? Nhưng dẹp chuyện đó sang một bên đi, vừa nãy anh nói anh là Yokai, chuyện này thật ra là sao, không phải anh là con người sao?

Yukari hỏi

_ Đây là một câu chuyện dài. khi đó anh cũng nghĩ là mình sẽ chết sau khi sử dụng đòn đó, cơ thể của anh bị đánh vắng đi rất xa, anh khổng biết là mình đã bị văng đến đâu và nó gần như không còn nguyên vẹn nữa. Trong khi anh nằm chờ đợi cái chết đến thì có một chuyện lạ đã xảy ra. Nơi anh đang nằm có một hòn đá khá kỳ lạ, lúc đầu anh cũng không có chút ý đến nó, dù sao lúc đó anh cũng sắp chết rồi nên không còn tâm trạng để ngăm nhìn mấy hòn đá cơ chứ, nhưng khi máu của anh rơi xuống hòn đá đó thì nó bổng nhiên chảy ra và khối chất lỏng đó đã hòa hợp với cơ thể của anh, nó giúp anh tái tạo những bổ phận bị mất hay bị tổn thương. Sau khi quá trình này kết thúc thì cơ thể của anh đã hoàn toàn trở lại như lúc bình thường. Anh đã cố gắng tìm hiểu về hòn đá này nhưng anh nhận ra là nó không phải là thứ thuộc vùng đất này, vì thế nên anh quyết định sẽ đi đến nơi khác để tìm hiểu về nó, dù sao thì anh chắn rằng mọi người sẽ nghĩ là anh đã chết và sẽ nhanh chóng quên đi anh mà thôi. Sau hơn 200 năm đi lang thang khắp mọi nơi thì anh vẫn chưa tìm ra viên đá đó thật ra là thứ gì, mọi kết quả mà anh tìm được điều không hợp với nó, những anh nhận ra được nhiều điều quan trọng hơn. Anh không hề già đi hay yếu đi, cơ thể anh sau mỗi lần cơ thể anh bị tổn thương thì nó sẽ trở nên mạnh mẽ hơn vào lần tái tạo tiếp theo, anh dần nhận ra là anh không còn là con người nữa rồi…

Nova giải thích những chuyện đã xảy ra với cậu trong thời gian cậu không ở Gensokyo cho Yukari và Reimu nghe.

_ Anh thật là ngu ngốc, cái gì mà mọi người sẽ nghĩ là anh đã chết chứ. Em đã tìm anh khắp cả đất nước nhật bản này, em lúc nào cũng ôm hi vọng là anh còn sống. Vậy mà anh lại đi đến những đất nước khá. Anh có biết là mình không hành động ngu ngốc lắm không?

Yukari tức giận sau nghe những gì Nova nói, cuối cùng cô không thể chịu được nữa nên bắt đầu la mắng Nova, Reimu cũng phải phải ngạt nhiên trước biểu hiện này của Yukari, theo cô biết thì Yukari luôn giữ dáng vẻ điểm tĩnh, thích chọc phá người khác những cô chưa bao giờ nhịn thấy Yukari giận đến mức này.

_ Anh nên biết rằng Sakura đã ra đi trong nổi mong nhớ anh không? dù cô ấy đã kết hôn và sinh côn những chỉ là vì nhà Hakurei cần phải có người kế nghiệp, nếu không phải vì cái trọng trách gia tộc trong coi và giữ gìn sự bình an của Gensokyo thì cô ấy chắc chắn sẽ không kết hôn. Những người bạn thân của chúng ta cũng ra đi trong sự hối hận và tức giận, tức giận vì anh đã lừa dối mọi người, tức giận vì anh dùng mạng sống của mình dể diễn cái màng kịch rẽ tiền đó, nhưng họ cũng hối hận là vì không thể nhận ra nó sớm hơn, nhận ra là anh không hề thay đổi, anh luôn như vậy, luôn nhận hết phần xấu xa về mình để những người bên cạnh anh được vui vẻ, một tên xấu xa ngốc nghếch.

Yukari nghẹn ngào nói, cô không thể cầm được nước mắt của mình và bắt đầu khóc.

Nếu lúc nãy Reimu khá ngạt nhiên khi nhìn thấy biểu hiện kích động của Yukari thì lúc này cô lại rất ngạt nhiên khi nhìn Yukari, bởi vì Yukari là một người rất mạnh mẽ, cô ấy lúc nào cũng cười đùa và hạnh động thiếu suy nghĩ, nhiều khi lại rất nghiêm túc, những chưa có chuyện gì có thể khiến cho Yukari khóc, mà giờ đây cô đã khóc rất nhiều vì một người con trai, dáng vẻ hiện giờ của cô không còn một chút nào là dáng vẻ của Yokai mạnh nhất Gensokyo nữa. Xem ra cô hoàn toàn không hiểu được Yukari, không hiểu được những đau khổ và nỗi buồn đang ẩn sau nụ cười của cô ấy.

Nova cũng cảm thấy mình trở nên rất yếu đuối trước nước mắt của Yukari, cậu tiến đến gần và ôm lấy cô vào lòng.

_ Anh xin lỗi, anh xin lỗi vì đã không nhận ra cảm xúc thật sự của tất cả mọi người, anh thật là ngu ngốc khi cứ luôn áp đặt mọi thứ bằng suy nghĩ của mình. Anh xin lỗi em, Yukari!

Nova nói, những lời nói chân thành nhất của cậu vào lúc này. Yukari vẫn tiếp tục khóc, bên ngoài thì mưa vẫn tiếp tục lớn hơn, giống như đất trời cũng đang khóc vì cô ấy, tiếng khóc và tiếng mưa, nước mắt và những hạt mưa hòa huyện vào nhau và tấu lên một khúc nhạc đầy cảm xúc chân thật.

Phải mất một lúc sau thì Yukari mới ngừng khóc, vừa rồi cô đã trúc hết những thứ được cất giữ trong trái tim mình hơn cả ngàn nắm qua vì thế lúc này cô cảm thấy hơi mệt, nhưng mà trong lòng cô lúc này lại thật là thoải mái, cảm giác đó khiến cô chiềm vào giấc ngủ lúc nào không biết.

_ Cô bé này, vẫn như ngày nào, lớn rồi mà vẫn chưa sữa được tính hay khóc này sao? Khóc đến mức sắp thành mèo rồi này.

Nova cười nói, dùng tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt còn sót lại trên khóe mắt của Yukari.

_ Không đâu, cô ấy chỉ khóc trước mặc anh mà thôi, ở Gensokyo này thì tôi chắc là chưa có ai có thể nhìn thấy cô ấy khóc đâu.

Reimu đột nhiên nói.

_ Xin lỗi, anh lo nhìn Yukari mà quên mất cả em rồi, nhưng mà em nói thế thì có không đúng đâu, còn một người nữa đã thấy cô ấy khóc rất nhiều lần đấy. Người đó chính là bà cố của em, Sakura Hakurei.

Nova nói, nhẹ nhàng đặc Yukari nằm xuống bên cạnh mình.

_ Anh rất thân với bà cố của tôi sao, bà ấy là người như thế nào, anh có thế kể cho tôi nghe về bà ấy không?

Reimu đề nghị

_ Bà của em à, cô ấy là một người rất xinh đẹp, chính chắn và mạnh mẽ, lại hay rầy la anh và Yukari mỗi khi anh và cô ấy phạm lỗi. Nhưng cô ấy cũng là một người rất dịu dàng và tốt bụng, anh ngượng mộ cô ấy lắm. Lần đầu tiên gắp em anh đã thấy anh rất giống cô ấy, có lẽ chỉ là do anh tưởng tượng thôi nhưng trong khoảng khắc hai chúng ta gắp nhau, anh đã nhìn thấy cô ấy ở trong em, giống như em chính là cô ấy ở kiếp này vậy.

Nova cười nói, Reimu có thể cảm thấy tình cảm của cậu dành cho bà của mình, nếu không có sự kiện Genoskyo thì có lẽ Nova có thể trở thành ông cố của cô. Nghe những lời mà cậu ấy khen ngợi về bà của cô cũng khiến cô hơi ngượng, dù sao thì cậu ta cũng vừa nói cô giống bà của mình rất nhiều mà.

_ Em tên là Reimu đúng không? Reimu anh có chuyện muốn nhờ em giúp đở.

Nova đột nhiên đổi chủ đề.

_ Anh muốn em giúp cái gì cơ?

Reimu hỏi lại

_ anh muốn gặp những người mạnh và quan trọng nhất ở Gensokyo vào thời điểm này hay là đại diện của họ thôi cũng được, anh có chuyện cần nói với họ.

Nova nghiêm túc nói

_ Anh muốn nói chuyện sao, mà anh muốn nói chuyện gì?

Reimu hỏi

_ Chuyện về tương lai của Gensokyo, anh thấy đã đến lúc mọi người ở Gensokyo cần phải chú ý tương lai của nó rồi! Ah phải rồi, em không cần lo lắng qua nhiều đầu, em chỉ cần lo về phía của con người thôi, anh sẽ nhờ Yukari lo về phần các Yokai.

Nova nói. Nhin vào ánh mắt nghiêm túc của cậu thì Reimu thấy mình không thể nói không được, có thể những gì mà anh ta muốn nói thật sự quan trọng với Gensokyo. Nhưng mà Gensokyo đả lâu rồi chưa từng có một sự kiện nào lại xuất hiện tất cả mọi nhân vật quan trọng ở Gensokyo cả, nên cô bắt đầu cảm thấy lo lắng cho cuộc gặp mặc sắp tới.


Waifu
zerosenka1458
Xem lý lịch thành viên

. :
Online
Offline

Posts : 14
Power : 102
Faith : 24
Ngày tham gia : 15/12/2014

Về Đầu Trang Go down

Re: [Fan Fiction] Gensokyo

Bài gửi by hakeya on 30/3/2015, 3:58 pm


_________________
Waifu
hakeya
Member
Xem lý lịch thành viên

. :
Home
Lost


Posts : 2337
Power : 3260
Faith : 486
Ngày tham gia : 06/11/2014

Về Đầu Trang Go down

Trang 2 trong tổng số 2 trang Previous  1, 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

More Emoticons


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết