Latest topics
Today at 5:21 pm
Today at 5:19 pm
Today at 5:05 pm
Today at 5:04 pm
19/8/2019, 11:00 am
16/8/2019, 10:35 am
14/8/2019, 2:23 am

[Endless Dreams] - luz

Waifu
_luz_
_luz_
Xem lý lịch thành viên

. :
Online
Offline

Posts : 22
Power : 694
Faith : 64
Ngày tham gia : 11/01/2019

[Endless Dreams] - luz Empty [Endless Dreams] - luz

Bài gửi by _luz_ on 14/2/2019, 11:49 pm

Dạo vòng quanh forum, thấy nhiều bạn viết fic hay quá, mình cũng rất mê vụ này nên quyết định tạo một topic cho fic của mình luôn. Càng đông càng vui. Thèm thuồng
Đây là một series nhiều tập, nói về .... đọc đi rồi biết. Nó dựa trên những giấc mơ của mình mà cấu thành nên, mình sẽ hư cấu hóa nó lên và xen chuỗi những giấc mơ đó để tạo thành một câu chuyện hoàn chỉnh. Yaoming
Chap 1:
Trong một đêm mưa tầm tã, khi mọi ánh đèn đều vụt tắt, trừ một nơi, ánh sáng phát ra từ một trong những phòng trên lầu của một bệnh viện, phía trong căn phòng đó vẫn còn thấp thoáng hình bóng của một người đàn ông vẫn còn đang ngồi làm việc.
“Không xong rồi, đêm nay chắc mình phải qua đêm ở bệnh viện thôi. Xong đống tài liệu này thì mình có thể nghỉ ngơi rồi.” - ???
Người đó chính là William.G.Peteson, một trong những bác sĩ giỏi của ****, những đóng góp của ông phải gọi là niềm hi vọng, là động lực cho bao người khác, ông chính là tấm gương của biết bao nhiêu người khác….
“ Đêm nay lại mưa……Đã bao lâu rồi, mình mới thấy được một đêm trăng tròn…nó to thật nhỉ?” – William nói trong khi nhìn ra chiếc cửa sổ đã được đóng kín
William từ từ bước đến bên tủ thuốc và lấy ra một lọ thuốc nhỏ.
“Lại phải nhờ cậu rồi.” – Thì thầm William nói.
Bước đến bên chiếc giường, ông từ từ nằm xuống chiếc nệm êm ái như đã chuẩn bị sẵn cho giấc ngủ của ông, từng cm của chiếc giường như ôm trọn lấy tấm lưng ông, cùng với những âm thanh liên hồi của cơn mưa, chúng dần dần đưa ông vào giấc ngủ.
_______________________________
“Đây là đâu….” - ???
Nằm trên đường đi giữa một cánh rừng xa lạ trong một đêm đầy gió nhưng không có mưa, là một cậu trai trẻ, hoàn toàn không thể xác định được rõ hình dáng.
“Chuyện gì thế này?? Mới vài phút trước mình vẫn còn………..còn………………còn làm gì nhỉ?” - ???
(Mình sao lại ở đây?) - ???
“Nhưng mình có cảm giác là nơi này mình đã từng đi qua rồi….” - ???
(Đôi chân như đang thúc giục mình đi thẳng) - ???
Chàng trai quyết định đi thẳng, sau một hồi lẩn quẩn trong khu rừng tưởng chừng như vô tận mặc dù cậu vẫn đang đi thẳng, thì cậu bắt gặp một người người cũng đang đi cùng hướng nhưng với tốc độ chậm hơn. Dáng của người đó nhỏ hơn cậu một chút, hẳn là con trai, nếu như cậu tầm 20-21 tuổi thì người đó chắc tầm 16-17 tuổi.
(Có người khác ngoài mình ở nơi hoang vu này à??) - ???
Trong cơn vui mừng cậu chạy ngay đến chỗ người đó. Nhưng khi cậu vừa chạm vào vai cậu nhóc thì bỗng nhận ra một điều kì lạ…tay cậu đi xuyên qua người cậu nhóc và dường như cậu nhóc cũng không cảm nhận được điều gì từ cậu.
(!!!!!!Vầy là sao???) - ???
“Này!!” - ??? la lớn
Nhưng không có chút phản hồi nào từ cậu bé. Cậu tiếp tục la hét trong vô vọng.
“NÀY!!! Cậu kia sao cậu không trả lời tôi?!?” - ???
(Nó vẫn tiếp tục đi…cứ như mình chưa từng tồn tại vậy…??? Vậy là sao, chẳng lẽ…) - ???
Cậu mau chóng đưa hai bàn tay của mình lên để nhìn. Chúng hoàn toàn bình thường….nhưng nếu để ý kĩ hơn, chúng như bị bao trùm bởi những làn khói mờ ảo. Sốc, cậu không thể nói nên lời… chỉ còn biết tiếp tục bước theo cậu bé trong khi tâm trí vẫn còn hoài nghi mọi thứ.
(….) - ???
Sau một hồi đi dạo, cuối cùng cậu cùng nhìn thấy được một cái gì đó khác biệt sau khi đi mãi trong khu rừng này. Trước mặt cậu và cậu bé là một bậc thang dẫn lên trên cao, nơi có chiếc cổng trời màu đỏ đứng sừng sững tại đó.
(…….đến nơi rồi à?) - ???
(Sao cậu nhóc đứng yên hoài vậy, cũng được vài phút rồi…..!!! Bắt đầu di chuyển rồi.) - ???
Tiếp tục đi theo cậu bé, lên trên đỉnh của bậc thang, khi đến nơi, những gì cậu thấy là một ngôi đền có kiểu dáng rất quen thuộc, mặc dù cậu chưa từng thấy qua cái nào bao giờ. Khi vừa bước được một chân qua cổng, trong người cậu có cảm giác như bao muộn phiền, buồn đau, gánh nặng đều được trút bỏ hết.
(!!....Cảm giác này là sao? Cậu bé chắc cũng đã cảm nhận được điều đó nhỉ?) - ??? thì thầm trong khi nhìn về hướng cậu bé
Vừa dứt lời thì cậu nhận ra, dường như từ lúc đi qua cổng, cậu bé kia đã để ý về hướng cậu cũng được một hồi rồi, mặc dù cậu bé chưa từng quay lại nhìn. Hình như sự tồn tại của cậu đã được nhận ra sau khi đi qua cổng. Trong vui mừng cậu bước từ từ đến chỗ cậu bé.
(Hình như là nó cảm nhận được mình rồi….mình nên đi lại gần để kiểm tra.) - ???
“Này cậu bé, có phải cậu nhìn thấy được tôi phải không, tại sao cậu lại bơ tôi vậy chứ---” - ???
Chưa kịp dứt lời, cậu bé phóng nhanh đến bên chiếc thùng bằng gỗ được đặt trước ngôi đền, sau đó cậu bé móc trong túi ra một vài đồng cắt có lỗ vuông ở giữa chúng và đưa thẳng tay chuẩn bị thả vào thùng, trong khi nhìn về hướng cậu với ánh mặt giận dữ.
“Này…cậu sao vậy, tôi xin lỗi, tôi thực sự rất mất lịch sự khi theo dõi cậu như vậy nhưng cậu cũng đâu cần phải làm thế---“ - ???
Trong khi cậu đang nói thì âm thanh của những đồng tiền cắt vang lên, lúc đấy trong giữa không gian tĩnh lặng ấy, âm thanh đó như có thể vang vọng khắp nhân gian, từng tiếng lách cách của những đồng tiềng xu ấy như lắng đọng vào khắp nẻo trong không gian.
(Gì đây?? Sao cậu lại làm---!!! Ai vừa xuất hiện đấy, mình còn không nghe tiếng cửa mở mà giờ đã có người trong đền xuất hiện trước mặt cậu bé rồi….nhưng hình như người đó không để ý đến mình….mình có nên nhân diệp này để chuồn không nhỉ??) - ???
Miko của đền: “Sao vậy cậu bé, tại sao giữa đêm gió như vậy lại đi đến đây cầu nguyện một mình?”
Cậu bé rơm rớm nước mắt trong khi tay vẫn còn chỉ về hướng của ???. Nhưng không có ai ở đó cả
Miko: “Bộ có gì ở đó sao? Thôi đừng khóc nữa, vào nhà đi, kẻo nhóc bị bệnh đấy, nhóc có thể ngủ ở đền tối hôm nay được chứ? Đi thôi.”
Cậu bé gật đầu, từ từ đi theo Miko vào ngôi đền. Sau một lúc, đèn cũng đã tắt, cửa cũng đã đóng, không gian tĩnh lặng giữa đêm lại một lần nữa xuất hiện và đưa mọi thứ vào giấc ngủ. Chỉ còn duy nhất bóng hình của ai đó vẫn còn loanh hoanh trong rừng.
“Chết tiệt, xém nữa bị bắt rồi….thằng nhóc xấu tính….anh sẽ nhớ vụ này.” - ???
(Ít ra giờ mình cũng biết được là vẫn còn người khác ngoài mình ở đây, mặc dù mọi thứ còn nhiều bí ẩn nhưng, mình nghĩ mình có thể ngủ yên tâm sau khi biết được chỉ nhiêu đó thôi. Nhiêu đó thôi cũng đã giải đáp được nhiều điều rồi… giờ thì, làm sao để xuống đây??? Trong lúc rối rắm mình phóng một phát thẳng xuống đây và may mắn đậu lên được một nhánh cây, giờ thì làm sao để xuống đây??? Haiz…) - ???
Cục cựa một hồi, cậu quyết định ngủ luôn trên cây.
_Sáng hôm sau_
Cậu tỉnh dậy ở dưới đất.
“Ủa?” - ???
(Chắc là mình rớt xuống trong khi ngủ) - ??? nghĩ trong khi nhìn lên cành cây phía trên
(Hiện tại mình chỉ biết có hai người, một là cậu nhóc, hai là miko của ngôi đền, mình có nên theo dõi họ thêm một thời gian để biết thêm về thế giới này không? Hay mình nên đi loanh hoanh trong rừng một cách vô định và mong chờ khả năng gặp được người khác mặc dù nó nhỏ nhoi?) - ???
Tự đặt ra câu hỏi cho bản thân mình mặc dù đã biết được câu trả lời từ ban đầu.
“Đúng vậy, dù sao mình cũng nên cẩn trọng hơn, nhất là khi mình còn chẳng biết cái gì về nơi này.”
Dứt câu, cậu đâm thẳng vào rừng một cách vô định và trông chờ cơ hội nhỏ nhoi như mò kim đáy bể.
“Mình thật là nể mình, thậm chí trong những giây phút như vậy, mình vẫn có thể đưa ra những quyết định cực kì thông minh.”
Lại tiếp tục trò mà cậu giỏi nhất, đi lòng vòng trong vô định ở một nơi cậu chưa từng đặt chân đến. Sau một hồi lâu, cậu bắt gặp một con suối. Với dòng nước trong như có thể uống được và những tia lấp lánh được tạo ra từ ánh sáng mặt trời phản chiếu khỏi mặt nước, chưa kể đến luồng gió mát đang lặng lẽ tiếp thêm năng lượng cho ngày mới, nơi này cứ như thiêng đường cho bọn trẻ khoái vọc nước, thậm chí người lớn chắc cũng sẽ thích nơi này.
(Ít ra thì mình vẫn có thể chạm vào nước…) - ??? nghĩ trong khi đang rửa mặt
Bỏ ra một khoảng thời gian cũng không ít tại con suối, cậu vẫn mãi suy nghĩ về những chuyện đã qua…
(Rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào? Mình đã gặp phải nhiều chuyện khó hiểu, cứ như một giấc mơ vậy…..một giấc mơ nơi mình không thể nào tỉnh dậy được?…..liệu mình sẽ sống ở đây mãi mãi trong tình trạng này sao?....Hay một ngày nào đó mình có thể quay về?...Mình nên làm gì mới đúng….) - ???
“Thôi, mình nghĩ mình nên quay lại đền.” - ??? nói trong khi đang đứng lên
(Cũng bắt đầu nhớ thằng nhóc rồi…) - ???
_Tại ngôi Đền_
(Mọi người đâu rồi nhỉ? Mình có nên lẻn vào nhà không? Dù sao cũng không ai thấy mình???? Mình chưa kịp suy nghĩ gì đã quay lại đây rồi…) - ???
“Thôi, xông vào đại vậy. 1….2….3!!!” - ???
*xì xào xì xào*
(….??!) - ???
Dứt lại cậu xông thẳng về phía cửa ngôi đền, chỉ để núp ngay vào bên dưới gầm của ngôi đền.
(Quả nhiên là có người, lại còn bước ra ngay khi mình đâm thẳng vào nữa chứ…) - ???
*xì xào xì xào*
(Họ đang nói gì vậy??) - ???
Một lúc sau, có một vài người bước ra trong khi đang khuân vác thứ gì đó. Cùng lúc đó xuất hiện âm thanh như của một chiếc xe kéo bằng gỗ.
(Cái gì đang diễn ra vậy, thì ra còn nhiều người ở ngôi đền này nữa à? Mà họ đang khuân vác gì vậy chứ..) - ???
Sau một hồi, cậu quyết định lẻn xuống khu rừng bằng đường khác. Để có thể tận mắt chứng kiến mọi chuyện ở một nơi có địa hình tốt hơn. Còn nơi nào khác ngoài cái cây thân yêu mà cậu đã qua đêm trên đó.
(…Bằng cách nào đó, mình lên được cái cây này trong khi không bị phát hiện….thật là…vi diệu) - ???
Ngay bên dưới cậu lúc này là khung cảnh một số người che mặt, bận quần áo màu trắng, đang chuẩn bị đưa vật kì lạ được che bởi cái khăn màu trắng lên chiếc xe kéo và rời đi.
(……) - ???
Bỗng nhiên cậu lọt xuyên qua cành cây.
(Hả??!!) - ???
*bịch*
(Thôi xong!! Xác định rồi…) - ???
Cậu nhắm mắt chấp nhận số phận là mình đã bị bại lộ, trong khi cầu mong rằng sẽ giữ được mạng sống. Nhưng kì lạ thay, dường như chẳng ai ngó ngàng gì đến cậu cả, và cứ như thế, họ xuất hành.
(???) - ???
(Họ...họ không thấy mình…) - ???
Giật mình, cậu vội vàng đuổi theo chiếc xe kéo và đám người đó.
(Nếu vậy thì…) - ???
Cậu chạy ra phía trước, ngang nhiên giang tay chặn đường của đám người đó…..Rốt cuộc là, cậu bị họ đi xuyên qua, như chưa từng ở đó, họ tiếp tục cuộc hành trình của mình.
(….) - ???
Sau một hồi quơ tay múa chân trước mặt đám người đó, cậu cuối cùng cũng rút ra được một điều.
(Họ thực sự không nhìn thấy mình…) - ???
Xong, bây giờ trong đầu cậu chỉ còn duy nhất một khuất mắc. Chạy theo chiếc xe ngựa, cậu từ từ nhìn vào bên dưới lớp khăn trắng đó.
(….!!??) - ???
(Tại sao??.?...) - ???
(Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra…?) - ???
Bên dưới lớp khăn trắng, không ai khác chính là cậu bé ngày hôm đó. Người đã dẫn cậu đến chỗ ngôi đền.

p/s: Chap 0 đang trá hình ở Bạn có bao giờ mơ đến Touhou?

Về Đầu Trang Go down


_________________
I'm the kind of person that like to forget.........
Waifu
Đom Đóm ~1991~
Đom Đóm ~1991~
Moderator
Xem lý lịch thành viênhttps://gensoviet-firefly.tumblr.com/about

Waifu Order : Trace,b1-58-999,e2-101-999,e3-102-999
. :
[Endless Dreams] - luz Ub6itt3
[Endless Dreams] - luz 7YeQGXm

Posts : 1898
Power : 4745
Faith : 1520
Ngày tham gia : 06/11/2014
Địa điểm : Mind Matrix

[Endless Dreams] - luz Empty Re: [Endless Dreams] - luz

Bài gửi by Đom Đóm ~1991~ on 15/2/2019, 6:01 pm

Tiếo tục hóng. Đồng ý Hãy để ước mơ bay xa.

Về Đầu Trang Go down


_________________
[Endless Dreams] - luz NThLJ5u
Waifu
_luz_
_luz_
Xem lý lịch thành viên

. :
Online
Offline

Posts : 22
Power : 694
Faith : 64
Ngày tham gia : 11/01/2019

[Endless Dreams] - luz Empty Re: [Endless Dreams] - luz

Bài gửi by _luz_ on 15/2/2019, 7:16 pm

@Đom Đóm ~1991~ đã viết:Tiếo tục hóng. Đồng ý Hãy để ước mơ bay xa.

Cảm ơn bạn, mình bây giờ đã có thêm động lực để ra chap mới nhanh hơn. :th13:
Sắp tới mình sẽ vắng mặt khoảng hai tuần vì công chuyện, sau khi quay về mình sẽ tiếp tục series này. ...nhỏ bé...

Về Đầu Trang Go down


_________________
I'm the kind of person that like to forget.........