Latest topics
Today at 2:39 pm» [Japan Expo] Gensou Gakudan [Touhou x Vocaloid]by tien321654
Today at 4:13 am» [Gallery] DungVH - Sumizome Sakura - Hang Maby dungVH
Today at 3:58 am» Members' Fanartby dungVH
Today at 3:41 am» Bản nhạc bạn đang nghe là gì? Ver 3by dungVH
Today at 3:22 am» [Chủng tộc] Nơi đăng ký by dungVH
19/4/2018, 11:38 pm» Emotional Path to the Unconciousness - War of Hearts (Con Đường Cảm Xúc Dẫn Tới Sự Vô Thức - by Warmsky2610
18/4/2018, 4:45 pm» Here Today And Gone Tomorrowby Axetylen
18/4/2018, 3:51 pm» Touhou Theories - Hãy nói ra những gì bạn nghĩby Hieu1998
18/4/2018, 11:01 am» Touhou WTF - Ver 14by Akari no Kokoro
17/4/2018, 4:53 pm» [C92][Shoujo Fractal] 常夏サイダー ~言葉はいらない~ SJFTby sawsore
17/4/2018, 4:52 pm» [C92][かめかっぱ] Scarlet Harmonyby sawsore
17/4/2018, 4:52 pm» [外柿山] オーケストラ夢時空by sawsore
17/4/2018, 4:51 pm» [Yuuhei Satellite] 君だけのセカイで咲く華by sawsore
17/4/2018, 4:51 pm» [JAGMO(Japan Game Music Orchestra)] 幻想郷の夢幻即興録by sawsore
17/4/2018, 4:50 pm» [Autumn Reitaisai 4][明日ryBEATS] 幻想HEADSby sawsore
17/4/2018, 4:49 pm» [Reitaisai 14][TsuBaKi] 妖-AYAKASHIby sawsore
17/4/2018, 4:49 pm» [C93][Dimension's Gate] Chain Destructionby sawsore
17/4/2018, 4:48 pm» [Kouroumu 13][緋月ノ雫] VielE:Autoplastby sawsore
17/4/2018, 4:47 pm» [Kouroumu 13][TUMENECO] 永い夜を越えてby sawsore
16/4/2018, 10:23 am» [Tuyển Nhân Lực] Touhou Project - Dự án: V.N.P.A.T.C.H.R.by Akari no Kokoro
15/4/2018, 10:31 am» Danh sách Truyện Dịchby Đom Đóm ~1991~
14/4/2018, 1:42 am» The Adventure In The Mystery Holeby hoivn1003
14/4/2018, 1:35 am» Touhou music Việt Nam ver, singable và còn hơn thế nữa ....by Akari no Kokoro
13/4/2018, 12:05 am» [Rủ rê] lập team làm game fan made .by Đom Đóm ~1991~
12/4/2018, 4:58 pm» [Autumn Reitaisai 4][Trancy] 東方シンフォニアby sawsore
12/4/2018, 4:57 pm» [Autumn Reitaisai 4][Sound Refil] 風月無辺by sawsore
12/4/2018, 4:56 pm» [Autumn Reitaisai 4][Ridil] 東方夢景色~Toho Dream Scape vol.5by sawsore
12/4/2018, 4:55 pm» [Autumn Reitaisai 4][Pizuya's Cell] 西行妖の美流四季by sawsore
12/4/2018, 4:54 pm» [Autumn Reitaisai 4][AMONG THE GLOOM] Dimensional Effectby sawsore
12/4/2018, 4:53 pm» [Autumn Reitaisai 4][IRON ATTACK!] Mystique Concertoby sawsore

The Adventure In The Mystery Hole

Trang 2 trong tổng số 2 trang Previous  1, 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Re: The Adventure In The Mystery Hole

Bài gửi by hoivn1003 on 14/4/2018, 1:42 am

Chap này không có Kokoro nên xin lỗi cho các bạn Fan Kokoro nhé :tewi22:
Chap 4:
<Phía Reisen>
Tại một chiếc hang huyền bí, địa điểm không biết tôi và Takashi lại tiếp tục tìm lối thoát ra
"Này cô đang lẩm bấm cái gì đấy đi nhanh đi" Takashi quay mặt lại nói với tôi
"Ôi xin lỗi" Tôi giật mình chạy lại gần Takashi
"Này" Takashi quăng cho tôi một khẩu súng
"Tôi có thể dùng súng của mình mà"
"Cô hãy giữ ma thuật của mình đi, trên đường đi tôi nhặt được khá nhiều súng nên hãy sử dụng thay vì tiêu tốn ma thuật với lại hỏa lực của vũ khí này tốt hơn của cô"
"Ừ có lẽ anh nói đúng"
Tôi cầm lấy cây súng, bắt đầu nạp đạn
"Trời cái vũ khí này đang gay cấn hết đạn thì sao"
"Thì nạp băng mới vào chứ sao nữa"
"Đang gay cấn lấy đâu thời gian mà nạp đạn nữa, anh có biết bọn quái vật trong đây di chuyển với tốc độ nào không"
"Tôi không biêt nhưng nếu cô cứ tiêu tốn ma thuật như vậy thì về sau càng khó khăn hơn thôi"
"Thôi được rồi tôi nghe anh"
Tôi và Takashi tiếp tục tiến sâu vào bên trong con đường nhưng đi một hồi mà không thấy có đường hay căn phòng nào trong hang xuất hiện cả và cả lũ quái vật cũng không thấy đâu, cái không khí yên lặng này làm tôi cảm thấy sợ hãi bỗng nhiên một tiếng phá tan sự yên ắng này *Ùng ục*
"Cái gì vậy"
"À là bụng tôi" Tôi đỏ mặt dơ tay lên
"Trời thật ư"
"Ai mà biết được từ lúc rơi xuống đây đã lâu rồi tôi đã ăn với uống gì đâu"
"Thôi được rồi"
Takashi thò tay vào túi áo và mang ra một túi bánh quy
"Đây hãy ăn thứ này đi" Takashi ném về phía tôi, tôi đưa tay ra chộp lấy
"Tôi ăn được chứ"
"Tất nhiên dù sao thì cũng đâu thể để cô đói được, còn về chuyện nước uống thì có vẻ chúng ta phải tự đi tìm rồi"
"Được ăn là thích lém rồi" Tôi nhai nhồm nhoàm
Takashi quay ra nhìn tôi và cười
"Hả cái gì" Vụn bánh quy vẫn đang dính trên mồm tôi
"Nhìn cô giống nhỏ Kokoro quá và chùi mồm đi kìa"
"Kệ tôi" Tôi đỏ mặt và quay mặt ra chỗ khác lấy tay chùi mồm
Lúc tôi chui mồm xong quay ra thấy Takashi đang cầm cái thứ hình vuông mà cậu ta nhờ mình đưa cho Kokoro
"Trời sao lại là hôm nay"
"Có chuyện gì sao Takashi" Tôi ngạc nhiên tiến lại gần
"Hôm này là thứ 6 ngày 13, là một ngày rất là đen đủi đấy"
"Trời tưởng gì, chúng ta đang ở dưới một cái hang không biết là hang gì cũng không biết đâu là đường ra, thế này còn điều gì đen đủi hơn được nữa"
"Chắc vậy nhưng chúng ta vẫn nên cẩn thận"
Tôi với Takashi lại tiếp tục tiên lên phía trước và bọn tôi đứng lại ở một ngã rẽ 2 đường với một con đường bên phải phủ đầy màn sương mù đen và đường bên trái rất sáng sủa với những viên đá thắp sáng đường đi
"Trời chúng ta đi đường nào đây"
"Cái đó con phải hỏi nữa con lâu tôi mới bước vào trong cái chỗ đen xì kia"
"Anh nói phải nhưng chắc nó chỉ muốn đánh lừa chúng ta thôi, để cho ta thấy nên đi đường bên trái hơn thay vì đi bên phải"
"Tôi không nghĩ thế"
"Sao không"
"Có biển báo to đùng <NGUY HIỂM> bên phía bên phải kìa"
Tôi cầm vào chiếc biển giật nó lên và ném đi
"Biến nào cơ"
"Cô đùa tôi à"
Takashi tiến về phía đường bên trái, tôi túm lấy cổ áo anh ta và lôi anh ta đi sang bên phải
"Chúng ta sẽ đi đường này"
"Thả tôi ra cô bị khùng à"
"Từ đầu mọi thứ trong cái hang này đã khùng hết rồi"
Tôi kéo Takashi vào bên trong màn sương mù đèn
"Thả tôi ra, chúng ta sẽ chết mất"
"Chết sao được, tôi có thể cảm nhận được nguy hiểm mà"
Bỗng nhiên tôi đập mặt vào cái gì đó, nhìn kĩ là một vóc dáng người đàn ông lớn nhưng trong bóng tối tôi không thấy gì cả. Bỗng nhiên cái thứ đen xì to đùng đấy quay lại mắt đỏ lừ nhìn xuống chỗ tôi
"Graaaaaaaaah"
"Á" Tôi kéo cổ Takashi chạy một mạch về lại ngã rẽ
"Ái Ái" Takashi bị tôi lôi đi như một chiếc bao tải
Sau khi rời khỏi màn sương đen tôi bỏ Takashi ra
"Thấy chưa tôi đã bảo rồi mà" Takashi giơ tay lên càu nhàu
"Kì lạ sao tôi không cảm nhận được sự xuất hiện của con quái vật đó" Tôi cũng cảm thấy bất ngờ khi mình không cảm nhận được sự hiện diện của nó
"Có thể do màn sương đen đó đã che khuất đi sự hiện diện của nó"
"Không, không phải" Tôi quay mặt ra đáp lại Takashi
"Dù có trong màn sương thì tôi vẫn cảm nhận được giống lũ quái vật sói mà tôi gặp được ở lần trước"
"Vậy tại sao ?"
"Tôi không biết nhưng khả năng cao nhất thứ đó không phải là sinh vật sống, nó như kiểu không tồn tại vậy"
"Dù sao thì chúng ta cũng không thể quay vào đó"
"Anh nói đúng ta nên đi bên trái"
"Tôi đã nói rồi mà"
*Ting Ting Ting* bỗng nhiên chiếc hộp của Takashi kêu
"Cái quái gì thế" Tôi giật mình
"À không có gì đâu điện thoại tôi kêu đó, không ngờ ở đây còn có sóng"
"Alo, à để tôi bật loa ngoài"
"Takashi đấy à, anh vẫn còn sống sao" Tiếng trong chiếc điện thoại vọng ra, tôi tò mò tiến lại gần
"Sumireko là cô phải không"
"Tất nhiên rồi"
"Sao cô có thể liên lạc từ ngoài đấy vào đây vậy"
"Tôi không biết nhưng hình như chiếc hang đó có khả năng truyền và liên kết khá tốt"
"Vậy tại sao giờ cô mới gọi"
"Sumireko ?" Tôi cất tiếng hỏi
"Ai thế Takashi"
"À cô ấy là Reisen, người cũng đang bị kẹt trong hang giống tôi"
"Reisen ư sao nghe quen vậy nhưng thôi kệ, quan trọng là tôi đã tìm thấy lõi của nơi này rồi và tôi cần anh phá hủy nó để chấm dứt sự xuất hiện của cái hố này, có vẻ nó đang hoành hoành gây ra những hiện tượng kì lạ ở thế giới chúng ta"
"Và cả Ảo Tưởng Hương nữa" Tôi giật lấy chiếc điện thoại và nói
"Cô là ?"
"Đúng vậy tôi là Reisen thỏ mặt trăng của Vĩnh Viễn Đình"
"Bảo sao quen vậy, dù sao có cô giúp cũng tốt hơn"
"Vậy cô hãy chỉ đường đi Sumireko để bọn tôi có thể phá hủy lõi của cái hang này"
"Trước tiên tôi cần biết vị trí của hai người đã, Takashi anh hãy chụp anh nơi mình đang đứng đi"
"Được rồi"
Takashi lấy lại điện thoại từ tay tôi và bắt đầu căn góc để chụp khung cảnh nơi bọn tôi đang đứng, sau khi chụp xong anh ta gửi ảnh cho Sumireko
"Được rồi, đường tiếp theo là bên phải"
"Hả cô không đùa chứ"
"Không tôi nói thật mà, may tôi gọi kịp lúc hai người đang ở nơi này bởi vì đường bên trái nhìn vậy thôi nếu hai người cứ tiếp tục tiến vào sâu trong đó nó sẽ là một vòng lặp vô tận mà không có đường ra, kể cả muốn quay trở lại cũng không thể được"
Sau khi nghe thấy Sumireko nói vậy tôi thật sự rất sợ hãi và vui mừng vì mình đã không đi đường bên đấy, có lẽ cảm nhận bẫy của mình cũng không quá tệ. Tôi cười thầm nhưng có một chút sợ hãi. Trời ơi tôi không biết diễn tả cảm xúc của mình hiện tại của mình như thế nào nhưng hình như nó hơi điên loạn
"Nào tỉnh lại nào Reisen, mình bị làm sao vậy" Tôi tự vỗ tay vào mặt mình và trở về trạng thái bình thường
"Thật sao" Takashi có vẻ rất hoảng sợ khi nghe về con đường bên trái đó
"Thôi được rồi chúng ta sẽ quay trở lại vấn đề chính"
"Ừ được thôi"
"Khi cậu bước vào màn sương đen đó tức là sẽ mất liên lạc luôn với tôi tới khi nào đi ra khỏi đó, tức là nếu có gì trong màn sương đen đấy tôi cũng không thể làm gì giúp hai người được"
"Được thôi, bọn tôi sẽ đi tiếp" Tôi giật lấy máy của Takashi và nói vào
"Trông chờ vào hai người đấy, khi nào ra khỏi đó hãy liên lạc lại với tôi"
"Ừ" Tôi gập máy lại và trả lại cho Takashi
"Chúng ta đi thôi chứ"
"Ừ" Có vẻ như con cú sốc về con đường bên trái của Takashi vẫn chưa kết thúc nhưng anh ta vẫn cố gắng đi theo tôi
Bọn tôi bắt đầu tiến lại vào màn sương đen, tôi sử dụng Lunatic Red Eye để dẫn đường còn Takashi thì bám lấy tôi, cho dù đã thoát khỏi cái bẫy chết người kia nhưng trong màn sương này cũng có một nguy hiểm mà tôi không thể nào làm ngơ được, đó là chiếc bóng của một người đàn ông mà lại không thể cảm nhận được, nghĩ nhiêu đó cũng đã làm tôi đổ mồ hôi rồi nhưng lần này bọn tôi không gặp hắn và bước ra màn sương đen với không một trở ngại gì, có thể tôi đã nhìn nhầm hoặc tưởng tượng ra hắn ta vì quá sợ hãi nhưng tại sao tôi lại cảm thấy có gì đó không ổn với hắn, cứ như hắn đang chơi đùa với bọn tôi trong cái hang này vậy.
*Ting Ting Ting* Chiếc điện thoại lại kêu khi bọn tôi rời khỏi màn sương màu đen
"Alo" Takashi lại bắt máy
"Hai người, phía trước là một căn phòng mà những căn phòng thì tôi không thể dò được trong đó có cái gì, vì vậy hai người phải cẩn thận khi tiến vào đó mà không có trợ giúp của tôi"
"Ừ cảm ơn vì đã nhắc" Takashi gập máy lại
"Có chuyện gì sao Takashi" Tôi quay sang hỏi
"Phải căn phòng phía trước chúng ta phải tự vượt qua mà không có thông tin gì về nó cả"
"Dù thế nào thì chúng ta vẫn phải đi tiếp thôi Takashi, không còn đường lùi nữa đâu"
"Chết tiệt" Takashi đấm vào tường
"Tại sao mình lại ngã vào chiếc hố này chứ" Takashi than dài
"Trời hóa ra anh ta hối hận về việc vấp chân ngã vào cái hố này hả"
"Tất nhiên rồi"
Bọn tôi tiếp tục tiến về phía trước và giờ trước mặt bọn tôi là một cánh cửa khá to và có chiếc cần gạt bên cạnh, tôi tiên lại gần và kéo chiếc cần gạt xuống. Cánh cửa mở ra, bên trong nó là nhưng luồng gió lạnh thổi ra cùng với những bông tuyết xuật hiện kì lạ bên trong căn phòng đó, bọn tôi bước vào và không tin vào mắt mình đây là một căn phòng trong một chiếc hang, nó có một bầu trời với những bông tuyết đang rơi xuống như thể bọn tôi đang tận hưởng một mùa đông trên mặt đất thật sự vậy.
"Cái quái gì vậy, sao trong này lại là một vùng đất mùa đông thế này" Takashi đứng hình khi nhìn vào bên trong căn phòng
Tôi cũng thật sự rất ngạc nhiên với căn phòng này, dường như nó là một căn phòng rất đặc biệt so với nhưng căn phòng mà tôi từng đi qua nhưng giờ không phải lúc để ngạc nhiên, tôi cần phải quay về ngồi nhà thật sự của mình, mặt đất thật sự chứ không phải thứ giả tạo bên trong chiếc hang này.
"Đi nào" Tôi bước chân vào bên trong với những luồng gió lạnh thổi đập vào mặt nhưng thật kì lạ cho dù nơi đây tràn ngập những bông tuyết và mặt đất phủ đầy tuyết tại sao nó không lạnh mà lại có cảm giác dễ chịu thế này
"Reisen"
"Gì vậy" Tôi giật mình khi Takashi gọi mình khi mình đang chìm vào trong sự kì lạ của căn phòng này
"Chỉ mình tôi thấy hay cả cô cũng thấy căn phòng này không hề lạnh chút nào mà lại cảm thấy mát mẻ"
"Ừ nơi này không hề rét chút nào"
Bọn tôi bước vào trong căn phòng và chiếc cửa đóng vào, chúng tôi đi trên mặt đất với tuyết phủ trắng đường đi và vẫn cứ tiếp tục đi mà không thấy thứ gì ở xung quanh mình, bọn tôi dừng lại ở một hồ nước bị đóng băng bên đó
"Nước đây rồi, có lẽ nó sẽ cũng không lạnh như khung cảnh của nơi này"
Tôi rút con dao ra đục một chiếc lỗ hình tròn ở trên mặt hồ đóng băng rồi đưa tay xuống múc nước lên uống, đúng như tôi nghĩ nước ở đây rất mát và không lạnh chút nào
"Takashi uống đi, nước không lạnh đâu"
"Ừ"
Sau khi nghỉ ngơi và uống nước bọn tôi tiếp tục đứng lên và đi tiếp, đi được một lúc bọn tôi gặp một cánh rừng ở phía trước và vẫn tiếp tục tiến vào
"Không biết căn phòng này to bao lâu, không ngờ trong chiếc hang này lại có một căn phòng như vậy"
"Này này Reisen, cô có thấy nơi này dần trở lên lạnh không"
Khi Takashi nói thể giờ tôi mới để ý rằng căn phòng này ngày càng lạnh thêm
"Phải, chúng ta cần phải tìm thêm đồ mặc không thì sẽ chết cóng mất"
Chúng tôi đi một lúc, bước lên cây cầu và giờ đây tôi không tin vào mắt mình nữa, một rừng tre bị tuyết bao phủ, ngạc nhiên đến đứng hình nơi này quá quen thuộc với tôi, một nơi mà ngày nào tôi cũng đi ra đi vào
"Reisen cô ổn chứ"
"Không thể nào như thế được"
Nói xong tôi chạy một mạch thẳng vào bên trong rừng tre, Takashi cũng đuổi theo. Tôi đứng lại và ngước nhìn về phía trước, không phải là một nơi xa xôi gì mà chính là mái nhà của minh Vĩnh Viễn Đình đang ở ngay trước mắt. Tôi chạy thẳng vào Vĩnh Viễn Đình và kêu to
"Tewi !"
"Chủ nhân !
"Công chúa !"
Nhưng không có tiếng đáp lại, tôi chạy vào trong Vĩnh Viễn Đình mở từng các phòng nhưng không có ai ở đây cả, Takashi đuổi kịp đến tôi
"Có chuyện gì vậy" Takashi thở hộc
"Nơi này là nhà của tôi"
"Vô lý sao nhà cô lại ở dưới này được"
"Sao mà tôi biết được nhưng mà mọi thứ đều quá giống nhà của tôi, cứ như cái hang này nó đang trêu đùa tôi vậy" Tôi ôm đầu và ngồi xuống với một cảm xúc không thể diễn tả nổi, một nụ cười nở trên môi tôi cùng với chiếc lông mày co nhắn lại
"Thật trớ trêu, tại sao mày lại trêu đùa tao theo kiểu này chứ, đừng có mà tạo ra những thứ giả tạo như thế này nữa" tôi nắm tay đấm xuống đất
"Cô ổn chứ Reisen" Takashi tiến đến và chạm vào vai tôi
"Tôi ổn bởi vì tôi sẽ trở lại được ngôi nhà thật sự của mình thay vì một nơi giả tạo như thế này"
"Vậy chúng ta đi tiếp thôi"
"Không chờ chút Takashi, nếu nó tạo thành Vĩnh Viễn đình thì bên trong chắc sẽ có quần áo mùa đông, tôi sẽ vào trong tìm"
Tôi chạy vào bên trong Vĩnh Viễn Đình và lục lọi những chỗ để quần áo và đúng như tôi nghĩ những chiếc quần áo cũng xuất hiện theo phiên bản giả tạo của Vĩnh Viễn Đình. Tôi cầm vài bộ quần áo rồi chạy lại chỗ Takashi
"Đây tôi quay lại rồi đây"
Bọn tôi bắt đầu mặt lên mình những bộ quần áo mùa đông và tôi cầm theo thêm một chiếc ô đỏ

"Này cô cầm theo ô chi vậy"
"Cho tuyết đỡ vào tóc"
"Tùy cô thôi nhưng tôi thấy nó có vẻ vướng víu"
"Anh nói phải"
Tôi bỏ tay ra khỏi chiếc ô và để cơn gió thổi nó bay đi
"Được rồi chúng ta đi nào"
"Chờ đã"
Takashi tiến lại gần tôi và đeo cho tôi chiếc khăn quàng
"Anh anh làm cái gì vậy" Tôi đỏ mặt
"Cảm ơn về việc cô cho tôi mượn quần áo của Vĩnh Viễn Đình thôi, dù sao tôi cũng tìm thấy hai cái khi đi quanh đây nên cho cô một cái cũng không sao"
"Vậy à, cảm ơn anh"
Bọn tôi rời khỏi Vĩnh Viễn Đình và tiếp tục đi
"Chúng ta đi đâu đây"
"Tôi nghĩ chắc chúng ta nên rời khỏi rừng tre lạc lối trước đã"
"Ừ cô hãy chỉ đường đi, nhà cô mà"
Tôi dẫn đường cho Takashi rời khỏi rừng tre lạc lối, tuyết vẫn tiếp tục rơi và bao phủ hết tầm nhìn bỗng nhiên từ trong đống tuyết màu trắng lòi ra một thứ né nhỏ mà mịn màng chui ra, đôi mắt đỏ toàn thân được làm bằng tuyết và đôi tai được làm từ lá cây theo hình một chú thỏ. Tôi tiến lại gần
"Lại đây nào" Tôi đưa tay ra và con thú dần dần tiến lên tay tôi, tôi nhấc tay mình lên

"Em là người sống ở nơi này à"
Dù bé thỏ tuyết không thể nói nhưng tôi nghĩ nó hiểu được tôi, khi tôi hỏi như vậy bé đã chạy vòng quanh trên tay tôi
"Vậy bé có biết đường ra khỏi căn phòng này không"
Bé lại xoay một vòng tay nữa và nhảy xuông khỏi tay tôi, chạy thẳng lên phía trước và quay lại nhìn như đang chờ bọn tôi
"Đi nào Takashi bé thỏ sẽ dẫn đường cho chúng ta từ lúc này"
"Ừ tôi theo ngay sau cô đây"
Bọn tôi chạy theo bé thỏ được tầm 30 phút thì cơ thể cũng đã mệt mỏi
"Đến nơi chưa" Takashi thở hồng hộc
"Chắc chưa" Tôi mệt mỏi cũng không kém gì
Nhưng khi thấy bé thỏ dừng lại, tôi cũng nhìn thấy một thứ gì ở phía trước. Một tòa tháp cắm thẳng lên trên trời cùng với đường lên có cầu thang hình xoắn ốc, cho dù nó rất to nhưng trong cơn mưa tuyết này, tôi không thể thấy gì cả chính vì vậy mà đã không nhìn thấy nó
"Đến rồi Takashi"
"Ừ" Takashi ngồi bệt xuống và thở
"Cảm ơn em nhé" Tôi nhấc bé lên và nói
Bỗng nhiên từ phía tòa tháp có một con quái vật tuyết khổng lồ tiến về phía bọn tôi với tiếng gầm gừ cực kì đáng sợ, bé thỏ sợ nhảy khỏi tay tôi rồi nhanh như chớp lặn mình vào những bụi cây gần đó mà không để lộ một chút gì
"Takashi cẩn thận, con quái vật kia có thể là kẻ canh giữ tòa tháp"
"Ừ" Takashi rút khẩu súng ra và lên nòng
"Chúng ta sẽ chia ra hai hướng tấn công nó nhé"
"Đồng ý, cô bên phải tôi bên trái nhé"
"Ừ"
Bọn tôi lao vào con quái vật và chia ra hai bên tấn công nó, tôi và Takashi liên tục xả đạn vào con quái vật khiến nó chảy máu rất nhiều nhưng nhiêu đó vẫn không khiến nó gục, tôi cứ tưởng nó không phản công mà chỉ đứng đấy cho bọn tôi bắn nhưng đúng lúc đó tốc độ của nó nhanh hơn một cơn gió *vụt* nó xuất hiên ngay sau tôi, hất tôi ngã xuống đất và tiến đến để kết liễu
"Reisen" Takashi chạy đến và bắn liên tục vào con quái vật nhưng nó quá nhanh so với một con người bình thường, chỉ trong một giây nó đã ở chỗ Takashi và phang anh một phát bay vào gốc cây bất tỉnh. Khi con quái vật tiến tơi chỗ Takashi tôi cầm khẩu súng lên và bắn vào nó, điều đó khiến nó bỏ qua Takashi và nhằm đến tôi, nó xuất hiện trước mặt tôi với khuôn mặt nhắn nhó cùng bộ lông rậm rạp màu trắng và đôi mắt đỏ lừ, nó há mồm to ra như đang chuẩn bị xé thịt của tôi thì bỗng nhiên một quả bóng tuyết bay thẳng vào mặt nó, quả bóng tuyết từ chỗ bé thỏ đang núp nhưng có vẻ như con quái vật đã cảm nhận được và tiến tới đó
"Bé thỏ dừng lại hắn có thể cảm nhận được em đấy" Tôi hét lên
Đúng lúc đó con quái vật xuất hiện trước bụi cây và dùng một phát đập mạnh thẳng vào đó
"Không!!!!!!!" Nước mắt tôi tràn ra
"Bé thỏ không!" Tôi cắm đầu xuống đất
Nhưng không được bao lâu con quái vật đã quay trở lại chỗ tôi, nhưng hiện giờ tôi đang cảm thấy rất mơ màng tại sao nhỉ, chẳng lẽ là vì tại mình, không không phải tất cả chuyện này đều là do ngươi làm cái hang khốn khiến. *Bùm* tôi hất văng con quái vật ra đằng xa, cùng với một vụ nổ làm cho đất lay chuyển và bay lên

"Đùa đủ rồi, giờ kẻ săn mồi là ta"
Tôi lao thẳng vào con quái vật, rút hai khẩu súng ra bắn liên tục vào bụng nó không cho nó phản công, chỉ có tiếng kêu đau đơn inh ỏi của nó. Nó lấy tay định phản công nhưng tôi liên tục tấn công vào bụng nó khiến cho nó không thể nào chuyển động được cánh tay, tôi bắn đến khi mà con quái vật không còn kêu một tiếng nào được nữa, đứng trên xác của nó tôi nở một nụ cười
"Ha ha giờ ai là kẻ chết nào đồ khốn"
Nhưng sau lúc đó tay tôi buông rời hai khẩu súng và tràn nước mắt ra
"Tại sao chứ, sao mày lại kêu trong đau đớn đến vậy trong khi bọn tao mới là kẻ đang bị săn dù mày là kẻ thù của tao nhưng tại sao, tại sao sau khi tao giết mày tao lại thấy đau đớn thế này"
"Reisen" Bỗng một tiếng gọi khiến tôi tỉnh khỏi sự mơ màng, tôi quay mặt về hướng Takashi thấy anh ta đang vẫy tay. Tôi tiến thẳng tới chỗ Takashi
"Reisen cô nhìn này bé thỏ đã trốn khỏi bụi đó khi con quái vật đó tấn công vào nó đấy"
Chú thỏ tuyết lại dần dần bước từ từ ra khỏi chỗ của Takashi và tiến tới chỗ Reisen
"Cảm ơn trời em vẫn an toàn" Tôi tràn nước mắt ra và ôm lấy bé thỏ
"Hôm nay cô khóc có vẻ nhiều nhỉ"
"Anh im đi"
"Thôi kệ vậy dù sao công lần này là do cô làm hết mà"
Sau khi chơi vui vẻ cùng bé thỏ một lúc, bọn tôi lại tiếp tục tiến lên tòa tháp. Bé thỏ đứng đó xoay vòng quanh một lúc như thể chào tạm biệt bọn tôi rồi lại quay mặt đi trở về rừng tre lạc lối
"Không ngờ cô lại có sức mạnh để có thể đánh bại con quái vật tuyết đó đấy"
"Không khi sử dụng sức mạnh nhiều như vậy tôi thường bị điên loạn, không thể điều chỉnh chính mình sẽ rất nguy hiểm vì nếu mất kiểm soát quá mức tôi cũng có thể tấn công cả anh"
Bọn tôi tiến lên phía trên cùng của tòa tháp, có một cánh cửa ở trước mặt cùng với cái cần gạt giống lúc bọn tôi tiến vào đây. Tôi tiến đến gạt cần, cánh cổng lại mở ra một con đường trở lại hang động
"Chúng ta đi vào thôi nào"
"Ừ" Tôi quay ra nở một nụ cười với Takashi
Vừa bước chân vào trở lại con đường *Ting Ting Ting* chiếc điện thoại của Takashi lại kêu
"Alo tôi đây Sumireko"
"Trời hai người làm gì lâu quá vậy, rốt cuộc có cái quái gì trong đó vậy"
"Chuyện dài lắm khi nào về tôi sẽ kể cô sau còn giờ bọn tôi phải làm gì tiếp"
"Hai người cứ tiếp tục đi thẳng đi rồi sẽ gặp một cánh cửa nữa và lần này nó sẽ là sự kết thúc của chiếc hố bí ẩn này"



Còn tiếp





Waifu
avatar
hoivn1003
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : Waifu,b1-4-999
. :
Online
Offline

Posts : 44
Power : 199
Faith : 97
Ngày tham gia : 04/05/2017
Địa điểm : Eientei

Về Đầu Trang Go down

Trang 2 trong tổng số 2 trang Previous  1, 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết