Latest topics
Today at 4:49 pm
17/9/2018, 10:59 pm
14/9/2018, 9:10 pm
14/9/2018, 7:12 pm
14/9/2018, 7:11 pm
14/9/2018, 9:00 am
9/9/2018, 4:51 pm
9/9/2018, 9:20 am
7/9/2018, 7:15 pm

Nightbug's Untold and Unbelievable Story

Share
Waifu
avatar
namvipboy1234
Member
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : Waifu
. :
Online
Offline

Posts : 119
Power : 375
Faith : 216
Ngày tham gia : 20/01/2018
Địa điểm : nhà chắc vậy

Nightbug's Untold and Unbelievable Story

Bài gửi by namvipboy1234 on 12/3/2018, 3:21 pm


Ngày thứ hai: bắt gặp Yuuka.
Rừng tre lạc lối .
Ngày X tháng X năm 20XX.
Wriggle đi lang thang trong rừng như mọi khi, một thói quen thường thấy khi cô rảnh rỗi.
Sự thực là cô đang khá chán nản.
Bầu trời không thực sự quang đãng, có lẽ là sắp mưa. Gió bắt đầu nổi nên, càng lúc càng mạnh, một tiếng sấm rền vang khiến Wriggle giật nảy mình.
Cô không thích mưa.
Wriggle bắt đầu chạy.
Cô nhanh chóng tìm thấy một chỗ chú.
Mưa rơi lã chã, đây là cơn mưa trái mùa đầu tiên trong năm.
“Cơn mưa quái quỷ.”
Cô hét lên, bởi vì đã tìm được chỗ trú “hoàn hảo”.
Là một gốc cây nhỏ, đã thế còn ẩm ướt và đây rêu, tuy nhiên cô không có quyền lựa chọn, cô không thích dầm mưa một chút nào, một phần vì là yêu quái côn trùng, và mỗi lúc mưa cô lại nhớ lại những kí ức mà cô muốn quên.
Cô lại nhớ khi trước khi chưa thành thủ lĩnh của yêu quái côn trùng, đã rất nhiều lần cô vật lộn trong những cơn mưa tầm tã, và một thứ nữa xảy ra trong trời mưa mà cô không muốn nhớ lại một chút nào, khi cô còn đang…

Bỗng chốc bên ngoài có tiếng hét làm Wriggle bật ra khỏi ý nghĩ trong đầu.
“May quá.”
Rồi một bóng người vụt chạy vào.
Là một cô gái có vóc người cao, tóc màu xanh lá, mặc một khoác kẻ caro đỏ trắng, bên trong là một chiếc sơ mi trắng trông rất gọn gàng, cô mặc một bộ váy cùng màu với chiếc áo khoác, trông khá vừa mắt,đủ cho người nhìn biết đó là trang phục thường ngày. Cô có đôi mắt màu đỏ, tạo lên một vẻ đáng sợ và áp lực lớn.
Wriggle rùng mình. Khi Wriggle chưa kịp nói câu gì thì cô gái kia nói:
“Ta ngồi chung được không?”
“Đương …nhiên” (mặc dù không muốn chút nào nhưng không hiểu sao Wriggle lại đồng ý, có lẽ là do áp lực do cô gái kia tạo ra, đó chắc chắn không phải là con người.)
Trong hốc cây chật hẹp và ẩm mốc đó, có hai người (yêu quái) đang ngồi chú mưa. Wriggle chưa nhìn thấy người kia trong rừng tre bao giờ cả. Cô cất tiếng phá tan bầu không khí yên lặng:
“Cô là ai vậy. Tôi chưa thấy cô trong rừng bao giờ cả.”
Trên mặt cô gái trẻ có đôi chút ngặc nghiên, nhưng sau đó lại là một nụ cười mỉm trông như là tìm được điều gì thú vị.
“Ta là Yuuka đến từ vườn hoa mặt trời, hân hạnh làm quen.”
Có linh cảm không lành từ cái tên Yuuka, Wriggle chắc chắn đã nghe ở đâu đó.
Bỗng có một giọt nước mưa rơi vào cổ của cô.
“Hya”
Tiếng kêu phát ra một cách vô thức, nên nó nghe khá “dễ thương”.
Yuuka cười và nói:
“Vậy ngươi là con gái à, tiếng hét thật là…(cười mỉm) dễ thương ha.”
“Tôi không có dễ thương” Wriggle hét lên. Yuuka lại mỉm cười.
“Con gái không nên dùng “ore” đâu.” Cùng lúc chọc ngón tay vào má Wriggle.
Wriggle định hất ngón tay đi thì
“ĐOÀNG”. Một tiếng sấm lớn rền vang.
Cô một lần nữa hét lên:
“Hya”.Và ngay lập tức ôm lấy eo của Yuuka. Cô sợ sấm nhất trên đời.
Một lần nữa mỉm cười, Yuuka nhấc bổng Wriggle lên và đưa vào lòng.
Có ý định vùng dậy nhưng lại một tiêng sấm nổi nên, Wriggle lại ôm Yuuka chặt hơn.
Người Yuuka tỏa ra một hơi ấm cùng một hương thơm mê hồn khiến Wriggle cảm giác thoải mái như bị hớp hồn.Cô dần dần thiếp đi. Và đó là quyết định sai lầm lớn nhất của Wriggle.
Còn tiếp…

p/s: đây là fanfic đầu tiên mình làm cho nên còn rất nhiều thiếu sót, có gì xin bỏ qua cho
(nhận xét nhưng đừng ném đá nha)

Về Đầu Trang Go down


_________________
Ahohoho
Waifu
avatar
mr.equal
Administrator
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : FA
. :
Online
Offline

Posts : 4839
Power : 9677
Faith : 2139
Ngày tham gia : 07/11/2014
Địa điểm : SDM

Re: Nightbug's Untold and Unbelievable Story

Bài gửi by mr.equal on 12/3/2018, 7:42 pm

Không dùng thẻ hide khi viết fic nha bạn, vì người không login sẽ không thấy được nội dung bên trong.

Về Đầu Trang Go down

Waifu
avatar
namvipboy1234
Member
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : Waifu
. :
Online
Offline

Posts : 119
Power : 375
Faith : 216
Ngày tham gia : 20/01/2018
Địa điểm : nhà chắc vậy

Re: Nightbug's Untold and Unbelievable Story

Bài gửi by namvipboy1234 on 12/3/2018, 9:29 pm

@mr.equal đã viết:Không dùng thẻ hide khi viết fic nha bạn, vì người không login sẽ không thấy được nội dung bên trong.
thanks

Về Đầu Trang Go down


_________________
Ahohoho
Waifu
avatar
sokirabaku
Member
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : ,b1-1-999,b2-16-999,b3-4-999,b4-43-999,b5-2-999,b6-5-999,b7-44-999,e8-100-999,b9-52-999,b10-53-999,b11-54-999
. :
Online
Offline

Posts : 2066
Power : 354
Faith : 882
Ngày tham gia : 04/01/2015
Địa điểm : Ngân đồ lãng mệnh hồ

Re: Nightbug's Untold and Unbelievable Story

Bài gửi by sokirabaku on 12/3/2018, 9:55 pm

Lúc mới vào cũng méo thấy cái gì cả

Về Đầu Trang Go down


_________________
Mún troll phải đủ máu, mana, lên đồ kháng phép đầy đủ. Nhớ đó :
Waifu
avatar
namvipboy1234
Member
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : Waifu
. :
Online
Offline

Posts : 119
Power : 375
Faith : 216
Ngày tham gia : 20/01/2018
Địa điểm : nhà chắc vậy

Re: Nightbug's Untold and Unbelievable Story

Bài gửi by namvipboy1234 on 12/3/2018, 10:28 pm

@sokirabaku đã viết:Lúc mới vào cũng méo thấy cái gì cả
mình vẫn chưa quen với giao diện của forum cho lắm
ai biết chỉ mình những ký hiệu ở trên dùng làm gì với
:youmu35: :youmu35:

Về Đầu Trang Go down


_________________
Ahohoho
Waifu
avatar
namvipboy1234
Member
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : Waifu
. :
Online
Offline

Posts : 119
Power : 375
Faith : 216
Ngày tham gia : 20/01/2018
Địa điểm : nhà chắc vậy

Re: Nightbug's Untold and Unbelievable Story

Bài gửi by namvipboy1234 on 14/3/2018, 9:34 am

Đêm thứ hai: Hồi tưởng quá khứ.
Rừng tre lạc lối. Vĩnh Viễn đình.
Wriggle tỉnh giấc trong tình trạng mệt mỏi, cả thân thể cô đau rã rời. Trong cơn mê sảng cô thấy một bóng người cao, tóc trắng dài đến thắt lưng, cô vẫn còn ngửi thấy một mùi thơm đang phảng phất khắp căn phòng. Mùi hương đó thật dễ chịu. Có lẽ cô đang bị ốm, đây là một điều kì lạ đối với một yêu quái như cô.Đây cũng là lần đầu tiên cô bị cảm.
Bây giờ là buổi tối, tuy đang mệt nhưng Wriggle vẫn cảm nhận được buổi đêm đang hiện diện, có lẽ vì cô cảm thấy sức mạnh tăng lên một ít. Cô không thể nghĩ lâu hơn và thiếp đi.
Trong cơn mê cô lại mơ về ngày trước khi cô chỉ là một yêu quái côn trùng bậc thấp-đó là một ngày mưa tàm tã, lúc mà yêu quái côn trùng yếu nhất. Và cũng là ngày người mà cô kính trọng và yêu thương nhất qua đời.
Đó là thủ lĩnh côn trùng thời trước, người đã dậy cô cách chiên đấu và sinh tồn và cũng là người thân sinh ra cô.
Cô vẫn còn nhớ rõ ngày hôm đó, cô và mẹ đang chuẩn bị bữa tối, cô đang chẩn bị bát đĩa thì đột nhiên mẹ cô lao ra nắm lấy tay cô và đưa suống tầng hầm của ngôi nhà.
“Mẹ xin lỗi.”
Bà nói đồng thời phẩy vạt áo, một thứ bụi bay ra khiến Wriggle chìm ngay vào giấc ngủ,
Mọi chuyện sau đó sảy ra như thế nào thì cô cũng không rõ ràng, chỉ nhớ khi cô tỉnh lại thì đã thấy ngôi nhà của mình đã bị phá tan, mẹ cô cũng biến mất không dấu vết.
Cô không nhớ cô đã khóc trong bao nhiêu ngày sau đó.
Với những điều cô đã được dạy cô nhanh chóng tự mình tồn tại mà không có mẹ.
Cô nhớ rằng lúc đó cô mới được khoảng mười tuổi.
Sau nhiều năm Wriggle vẫn tìm kiếm người mẹ của mình trong vô vọng, đến cả khi trở thành thủ lĩnh, cô vẫn chưa tìm được một chút thông tin gì về người mẹ của mình. Và cô cũng không còn nhớ rõ hình ảnh người mẹ của mình. Cú sốc tinh thần đã làm cô quên rất nhiều thứ trước ngày hôm đó.
Wriggle sau cơn mê đã phần nào khỏe lại, ngoài trời vẫn mưa nhưng đã nhẹ hạt, cô có thể cảm thấy hơi ấm từ một chiếc lò sưởi ở ngay cạnh cô, tại sao cô lại ở đây. Cô nhớ cô đã thiếp đi ở trong rừng tre mà.
“A! Bệnh nhân thì không được ngồi dậy.”
Một giọng thiêu nữ có phần hơi gấp gáp.
Đó là Reisen, cô có mái tóc hồng dài đến tận chân, bên trên là đôi tai thỏ trắng trông ướt nhẹp,cô luôn mặc một bộ quần áo mà Wriggle chưa bao giờ thấy trong Ảo Tưởng Hương.
Cũng có lúc có người hỏi nhưng Reisen hoàn toàn tránh né chủ đề này. Đó là một chiếc áo có chất liệu rất bền nhưng lai không quá cứng, có màu đen, trên cổ cô còn đeo một thứ lạ lùng mà cô gọi là cà vạt. cô mặc bên trong một chiếc áo sơ mi trắng và một chiếc váy ngắn cùng màu.
Hiện giờ Reisen đang ướt nhẹp từ đầu đến chân. Wriggle nghĩ rằng cô vừa đi mưa về hoặc lại là một trò đùa khác của Tewi, một yêu quái thỏ ở Vĩnh Viễn đình.
“Xi..xin lỗi vì đã làm phiền, tôi cũng đỡ rồi nên cô không cần lo đâu”
Wriggle nói lịch sự.
“Cho tôi hỏ..”
“Udonge.”
Bỗng có một tiếng gọi từ buồng bên cạnh khiến câu nói của Wriggle bị ngắt quãng .
“Xin lỗi, tôi phải đi rồi.”
Rồi Reisen rời đi và đóng cửa phòng lại.
Wriggle nằm xuống và ngủ tiếp, không khí lại yên tĩnh trở lại.
Ít nhất đó cũng là phút sau khi Wriggle nằm xuống
Hành lang lại bắt đầu có những tiếng chân đuổi nhau và tiếng hét của Reisen
“ Đứng lại ngay con thỏ chêt bầm”
“Có giỏi thì bắt em đi.”

“Ầm.”
Tiếng đổ ngay trước cửa phòng Wriggle.
“Udonge…” Tiếng nói đi cùng sự tức giận vang lên.
“Dạ, thưa sư phụ…”
“Ái, chở con giải…”
“Thích…”
Và từ lúc đó mọi thứ lại trở lại sự yên lặng. Wriggle không dám nghĩ chuyện gì sẽ sảy ra với Reisen nữa.
Còn tiếp…


P/s: và sau hai ngày mình đã viết song, mình đang phân vân giữa việc viết theo tragedy hay comedy nên mình lồng cả hai yếu tố vào đoạn này, ai có ý kiến gì cứ nói và mình sẽ học hỏi (chê thì được nhưng cũng ít ít thôi để mình có động lực làm tiếp)
Cám ơn mọi người đã theo dõi.

Về Đầu Trang Go down


_________________
Ahohoho
Waifu
avatar
namvipboy1234
Member
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : Waifu
. :
Online
Offline

Posts : 119
Power : 375
Faith : 216
Ngày tham gia : 20/01/2018
Địa điểm : nhà chắc vậy

Re: Nightbug's Untold and Unbelievable Story

Bài gửi by namvipboy1234 on 15/3/2018, 10:16 am

Sáng thứ ba:
Rừng tre lạc lối: Vĩnh Viễn đình(cửa ra).
Wriggle đã hồi phục hoàn toàn sau một đêm mê man, thực sự thì đêm qua do sự ồn ào ở Vĩnh Viễn đình kéo dài đến tận nửa đêm, nên cô cũng không ngủ được bao nhiêu. Cô nghĩ rằng nơi đây không bao giờ là thiếu sức sống cả.
Và cô vẫn chưa biết rằng nhờ cách nào mà mình có thể đến được đây.
Cô đang do dự thì bỗng nhiên.
“Ara ara, đây không phải là cô bọ nhỏ hôm qua đây sao.”
Wriggle ngẩng đầu lên.
Đó là một cô gái có vẻ ngoài của một thiếu nữ khoảng mười tám tuổi. Cô có đôi mắt màu nâu sâu thẩm như nhìn thẳng vào tâm hồn người đối diện. Cô mặc một chiếc áo dài tay kiểu cổ, bên trong là một chiếc áo trắng. Cô mặc một chiếc váy dài màu đỏ. Cô có một mái tóc dài quá thắt lưng. Đặc biệt cô có một vẻ đẹp mà Wriggle chưa bao được thấy, đó là một vẻ đẹp mà cô không thể diễn tả bằng lời.
Như biết rõ Wriggle đang nghĩ gì. Cô gái kia cất giọng nói có phần cao ngạo:
“Xin lỗi vì sự ồn ào ngày hôm qua, hai con thú của ta không được hòa thuận cho lắm.”
Cô nói với một nụ cười có thể nói là “thân thiện”. Ít nhất là đối với Wriggle là vậy.
“Không, tôi mới là người xin lỗi vì sự làm phiền mới phải. ”
“A. Thất lễ quá, ta chưa giới thiệu tên. Ta là Kaguya Houraisan, chủ nhân của ngôi nhà này.”
“A..”.
Bối rối một lúc, Wriggle mới có thể bình tĩnh được.
Kaguya lại nói:
“Cô cũng nên sưng danh, phải không?”
“A.. Xin lỗi, tôi là Wriggle Nightbug, yêu quái côn trùng, là dân cư trong rừng tre.
Một lần nữa xin lỗi vì sự đường đột của tôi.”
“Cô cũng biết phép lịch sự ha, không như con gà lửa ngu ngốc nào đó”.
Đến đây hành động của Kaguya đột nhiên thay đổi. Thay vì mang phong cách của một đại quý tộc, cô lại giơ hai tay lên trời làm một điệu bộ khó coi và hét. Nó làm Wriggle hơi sửng sốt và ngạc nhiên.
Ánh mắt của Kaguya cũng đột nhiên thay đổi, và lời nói của cô trở nên cộc cằn, và có phần bình dân, điều này khiến Wriggle thấy hơi “kì”.
“Cái con gà ngu, tại sao không chết đi cho rồi, sao không tặng choco gì đó cho ta. ”
Kaguya hét lên. Rồi quay sang Wriggle, vẻ mặt có vẻ hơi bất ngờ:
“Cô vẫn còn ở đây à.”
Nói song cô lại gần Wriggle đặt tay lên vai đồng thời nói nhỏ:
“Chuyện này cô mà nói với ai. Diệt”
Wriggle lạnh cả sống lưng. Rồi Kaguya đi về phía rừng, trước khi đi khỏi còn quay lại nở một nụ cười ma mãnh. Wriggle sau một lúc mới hoàng hồn, bây giờ cô mới thấm thía câu nói “Không có ai ở Ảo Tưởng Hương bình thường cả”.

Gặp Kaguya đã khiến Wriggle hoàn toàn quên về việc hỏi làm sao mình có thể đến Vĩnh Viễn đình.
Đến lúc cô chuẩn bị đi khỏi, có tiếng của Kaguya phía sau:
“Ara ara, đây không phải là cô bọ nhỏ hôm qua đây sao.”
Wriggle giật mình quay lại. Đó là Tewi.
“Đừng đùa như thế mà, Tewi, nó không hay đâu.”
Reisen đứng ở ngay cạnh.
“Em thích thì em làm thôi”. Tewi lè lưỡi và chạy biến đi mất.
“À tôi xin lỗi vì vụ ồn ào hôm qua” cô vừa thở dài vừa nói một cách mệt mỏi.
Nói song, Reisen, chỉ trong chớp mắt đã thay đổi quần áo. Bây giờ cô mặc một chiếc áo to thùng thình, quần cũng rộng không kém, bên cạnh là một thùng làm bằng tre bên trong có đủ thứ thuốc, cô đội một chiếc nón tre che đi đôi tai thỏ của mình. Có vẻ đây là đồ cô dùng khi vào nhân thôn bán thuốc. Bây giờ Reisen không khác gì một tiều phu đi lấy củi cả.
“Vậy thôi tôi đi nhé.”
“Chờ đã.” Wriggle gọi vọng.
Reisen quay lại.
“Còn việc gì nữa không “
“À.. thì..” Wriggle lắp bắp.
“Hôm qua tôi ngất trong rừng, tôi muốn biết là làm thế nào mà tôi đến được đây vậy?”
“À, tôi trên đường về thì có một cô gái (ác quỷ thì đúng hơn) chặn đường và bảo chữa trị cho cô (sau khi bị hành sấp mặt) rồi tôi đưa cô về đây,”
“À xin hỏi, cô ấy trông như thế nào ạ, làm ơn nói cho tôi”
“Trời mưa nên tôi cũng không nhớ rõ, mọi chuyện lại khá bất ngờ, tôi chỉ nhớ là cô ấy có mái tóc xanh lá khá nổi bật thôi”
“Nếu cô không còn gì hỏi thì tôi xin phép đi trước” rồi Reisen lặng lẽ đi khỏi.
Trong đầu Wriggle lúc này chỉ có thể nghĩ đến cái tên “Yuuka”.
Và từ đằng xa có tiếng hét thất thanh của Reisen
“TTTTTEEE….WWIII” rồi im bặt.
Còn tiếp.
p/s:Vậy là đã song đoạn thứ ba
Phần này mình cố gắng viết theo comedy nhưng có vẻ là hơi bị dư thừa câu chữ. Đọc lại thì thấy có khá nhiều bất ổn. Nhưng dẫu sao thì mình mong mọi người thích nó.
Cảm ơn vì đã theo dõi.

Về Đầu Trang Go down


_________________
Ahohoho
Waifu
avatar
namvipboy1234
Member
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : Waifu
. :
Online
Offline

Posts : 119
Power : 375
Faith : 216
Ngày tham gia : 20/01/2018
Địa điểm : nhà chắc vậy

Re: Nightbug's Untold and Unbelievable Story

Bài gửi by namvipboy1234 on 18/3/2018, 8:55 am

Chiều thứ ba: Gặp lại Yuuka.
Hồ sương mù. Trước cửa biệt thự quỷ đỏ.
“Perfect Freeze”.
“Ta là mạnh nhất”.
Cirno hét lên đầy khoái trí. Có thể nghĩ rằng cô nàng này không biết lo nghĩ là gì cả.
Cirno, tiên băng, khác với tên gọi của cô, cô lại rất sôi nổi và không có vẻ gì là nguy hiểm cả. Và cũng có thể nói là cô “hơi” ngốc. Nhưng đó cũng là một phần trong nét dễ thương của cô ấy.
Cirno có mái tóc màu xanh ánh dương, mắt cô cũng màu xanh. Cô mặc trên người một bộ váy dài đến bắp đùi, cũng có màu xanh, nhưng lại có viền trắng. Trên cổ, Cirno có đeo một chiếc nơ đỏ. Đặc biệt, cô có sáu đôi cánh trong suốt, nhìn như sáu viên pha lê vậy.Dưới ánh mặt trời chúng ánh lên đủ loại màu trông rất bắt mắt.
Lúc nào Cirno cũng toả ra một hơi lạnh rất thoải mái vào mùa hè.
“Thôi nào Cirno đừng làm vậy nữa, cậu đã bị nuốt bao nhiêu lần rồi mà… Đừng tự làm mình bị thương nữa”.
Một tiếng nói đầy vẻ lo lắng.
Daiyousei, Đại tiên nữ, lúc nào cũng ở cạnh Cirno. Cô mặc một chiếc váy xanh nhưng có màu đậm hơn của Cirno, tóc cô màu xanh lá và cô có đeo một chiếc ruy băng vàng.
Có thể nói cô có vẻ ngoài lớn nhất trong các tiên nữ. Cô khá cao, lại có một vòng một khá đầy đặn. Điều này khiến ai đó suốt ngày mặc đồ đỏ khá ghen tị. Vì vậy cô toát ra vẻ trưởng thành khác hẳn những tiên nữ khác. Cô chưa từng cho ai biết tên thật của mình, cô bảo cứ gọi mình là Daiyousei là được, có vẻ đang che dấu điều gì đó vậy.
Wriggle suy nghĩ một lúc rồi cũng ra chơi cùng đám bạn.
“ Sao ba chị em ánh sáng lâu thế nhỉ.”
Wriggle nghĩ thầm. Ngay sau đó có một tiếng kêu thất thanh, mà phải nói là ba mới đúng, ba chị em tiên ánh sáng cùng bay tới.
Ba người đó bay nhanh tới nỗi mà vừa nghe thấy tiếng kêu thì họ đã ở ngay cạnh rồi.
Cô chị cả Sunny Milk nói không ra hơi.
“Chạy nhanh lên. Kẻo bị..bị..Hộc Hộc”
“Sao vậy. Cả ba.” Daiyousei nói có phần lo lắng.
Cô chị hai Lunar Child cũng nói không ra hơi.
“Con mụ siêu cấp…bạ.. hộc ..o dâm đang ở … “
Cô em út Star Sapphire bình tĩnh nhất cũng đã hét lên
“Yuuka đang đến.”.
Người sốc nhất lúc này lại chính là cái đứa ngốc nhất cả bọn. Cirno hét lên:
“Yu…yuu.kk.aa”
Vừa nói Cirno vừa run lên cầm cập và bay biến đi mất, không biết cô đã bị làm gì, mà nghe mỗi tên Yuuka mà đã như thế rồi.
“Đợi đã Cirno” Daiyousei nói vọt theo và bay đi luôn.
Đột nhiên như phát hiện ra điều gì đó Sapphire, hét lên:
“Cô ta ở gần lắm rồi.”
Và ba chị em tiên nữ lại bay đi mất.
Chỉ còn riêng Wriggle là còn đang đứng lại.
Cô đang khá phân vân không biết mình nên làm gì bây giờ. Cô muốn cảm ơn Yuuka vì đã giúp mình khi ở trong rừng tre nhưng sau khi thấy đám bạn chạy như bay cô lại hơi sợ.
Trong lúc đó, một bóng người với sát khí lớn đang đi phía sau.
“Đây là trò của cô đúng không”.
Và cùng lúc chỉ vào bộ quần áo của cô. Nó ướt nhẹp, lộ ra khá nhiều da thịt.
Ngay lập tức Wriggle run cầm cập. Cô bất lực đáp.
“Khôn..g, không ph..ải tôi l..àm.”
Yuuka ngày càng lại gần với áp lực còn lớn hơn.
Cô đã ở rất gần, Wriggle nghĩ rằng mình phải chạy thật nhanh, nhưng lúc này cơ thể cô lại không theo ý cô nữa, cô khựng lại, và khiếp hãi.
Yuuka đã ở ngay cạnh, cô từ từ giơ tay lên. Wriggle nhắm tịt mắt lại. Cô không thể nghĩ xa hơn điều gì sẽ sảy ra với mình.
Cánh tay của Yuuka từ từ hạ xuống, rồi đặt lên đầu Wriggle và nói:
“Vậy ta xin lỗi vì đã doạ em nhé.”
Cô vừa nói vừa nở một nụ cười. Nụ cười của cô đẹp như một bông hoa vậy.
Tai của Wriggle đột nhiên đỏ lên, cô gạt tay Wriggle ra, và lùi ra xa.
Đừng có xoa đầu tôi. Như nhận ra điều gì đó. Yuuka bật cười.
“Ta đã bảo em không dùng “ore” nữa mà”
Mặt của Wriggle bây giờ đã đỏ ửng. Cô ngay lập tức quay lưng ra phía Yuuka như không muốn Yuuka nhìn thấy vẻ măt lúc đó. Rồi hét lên.
“Kệ tôi”.
Rồi Wriggle đưa hai ngón trỏ lên và chạm vào nhau. Cô bẽn lẽn.
“Cảm ơn…. lần trước …đã giúp ….tôi”
Tiếng cô ngày càng nhỏ. Yuuka không biết do không nghe thấy hay cố tình. Cô hỏi lại:
“Em nói gì cơ. Ta không nghe rõ”.
Wriggle đã đến giới hạn, mặt cô dường như không thể đỏ hơn được nữa. Cô hét lên và chạy ngay tức khắc.
“Không có gì cả”.
Còn tiếp…
p/s: cuối cùng cũng đến được đây. Mình đang phân vân việc đoạn sau là đoạn cuối hay là viết thêm dài dài ba bốn đoạn nữa. Mình đang hơi khó khăn về mặt thời gian một chút.
Nhưng dù sao mình rất cảm ơn vì mọi người vẫn theo dõi tác phẩm của kẻ nghiệp dư này.
Chúc mọi người một ngày tốt lành
p/s của p/s: xong bài này là mình lên được cấp Mystia rồi.Có lẽ cũng làm một bài liên quan đến bé sẻ nhỉ.












Về Đầu Trang Go down


_________________
Ahohoho
Waifu
avatar
Đom Đóm ~1991~
Moderator
Xem lý lịch thành viênhttps://gensoviet-firefly.tumblr.com/about

Waifu Order : Trace,b1-58-999,e2-101-999
. :
Online
Though the Scent Lingers

Posts : 1762
Power : 4147
Faith : 1128
Ngày tham gia : 06/11/2014
Địa điểm : Mind Matrix

Re: Nightbug's Untold and Unbelievable Story

Bài gửi by Đom Đóm ~1991~ on 18/3/2018, 9:26 am

Đã tín dụng. :aunn4: Cứ viết tiếp đê, có fic mới là xôm rồi.

Về Đầu Trang Go down


_________________
Waifu
avatar
namvipboy1234
Member
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : Waifu
. :
Online
Offline

Posts : 119
Power : 375
Faith : 216
Ngày tham gia : 20/01/2018
Địa điểm : nhà chắc vậy

Re: Nightbug's Untold and Unbelievable Story

Bài gửi by namvipboy1234 on 18/3/2018, 9:40 pm

@Đom Đóm ~1991~ đã viết:Đã tín dụng. :aunn4: Cứ viết tiếp đê, có fic mới là xôm rồi.
yep

Về Đầu Trang Go down


_________________
Ahohoho

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết