Latest topics
Today at 10:45 am» Members' Fanartby jcebreakr
Today at 10:41 am» Bản nhạc bạn đang nghe là gì? Ver 3by jcebreakr
Yesterday at 8:52 pm» Hỏi đáp chungby Rei Skywalker
Yesterday at 5:55 pm» Touhou WTF - Ver 12by mr.equal
15/6/2018, 8:29 pm» [Rủ rê] lập team làm game fan made .by mr.equal
11/6/2018, 7:22 pm» [Reitaisai 15][ONSEN PROJECT] ORIENTAL-GIRLFRIENDby sawsore
11/6/2018, 7:21 pm» [Reitaisai 15][アベニュールーム] 百花繚乱by sawsore
11/6/2018, 7:21 pm» [Reitaisai 15][CielArc] Majestic GIGby sawsore
11/6/2018, 7:20 pm» [Reitaisai 15][Lampcat] one for allby sawsore
11/6/2018, 7:19 pm» [Reitaisai 15][Trancy] 東方ファンタズムby sawsore
11/6/2018, 7:18 pm» [Reitaisai 15][TUMENECO] Re:TMNC Acoustic Collectionby sawsore
11/6/2018, 7:18 pm» [Reitaisai 15][SYNC.ART'S] Angelic Meisterby sawsore
11/6/2018, 7:17 pm» [Reitaisai 15][TAMUSIC] 東方バイオリンロック 零-ZERO-by sawsore
11/6/2018, 7:16 pm» [Reitaisai 15][C-CLAYS] 伝唱 -でんしょう-by sawsore
11/6/2018, 7:16 pm» [Reitaisai 15][まらしぃ] 幻想遊戯<天>by sawsore
9/6/2018, 5:01 pm» Điểm danh!!!by namvipboy1234
8/6/2018, 10:42 pm» Giao diện forumby Fire_Eye
8/6/2018, 7:58 pm» Báo lỗiby mr.equal
7/6/2018, 9:25 pm» Kourindou P shopby Reisen Udongein Inaba
5/6/2018, 10:50 pm» Reitaisai 15by mr.equal
4/6/2018, 6:43 pm» [Reitaisai 15][556mm] Hi-Speed TOHO EURO Maxby sawsore
4/6/2018, 6:42 pm» [Reitaisai 15][Pizuya's Cell] 東方の乱第一戦、演奏音記録by sawsore
4/6/2018, 6:42 pm» [Reitaisai 15][紺碧studio] SACRIFICE X SOULby sawsore
4/6/2018, 6:41 pm» [Reitaisai 15][群青リボン] 夢の底by sawsore
4/6/2018, 6:41 pm» [Reitaisai 15][少女理論観測所] Spring Spring -Four Seasons Library vol.1-by sawsore
4/6/2018, 6:40 pm» [Reitaisai 15][アオイツキヲミテタ] バンド・デシネby sawsore
4/6/2018, 6:39 pm» [Reitaisai 15][サンライズハイスクール] デフラグby sawsore
4/6/2018, 6:39 pm» [Reitaisai 15][モノクロ殺人現場写真] フリー・デビル・ジャムby sawsore
4/6/2018, 6:38 pm» [Reitaisai 15][TAMAONSEN × Butaotome × COOL&CREATE] 東方ピースby sawsore
4/6/2018, 6:36 pm» [Reitaisai 15][Sugano Music] EBF VOL.6 ごめんなさいCDby sawsore

[Truyện ngắn] Quỷ Hoa <và một số giả thuyết khác về Touhou>

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

[Truyện ngắn] Quỷ Hoa <và một số giả thuyết khác về Touhou>

Bài gửi by Đom Đóm ~1991~ on 6/3/2018, 8:09 am

QUỶ HOA
Trong vòng quay khắc nghiệt của lịch sử,
có những con người đã không còn nơi để trở về.
Không còn xã hội, không còn tiếng nói, không còn dân tộc.
Giống như những bông hoa bị ngắt khỏi cội rễ,
dù vẫn thắm tươi, nhưng đã vĩnh viễn rơi
khỏi vòng tuần hoàn của sự sống.

Thể loại: dã sử, chiến tranh, tình cảm, yuri, ship.

"Uống đi, bạn hiền."
Yakumo Yukari nâng ly rượu bằng đá lên ngang mặt. Đó là thứ rượu cay nhất mà con người hay yêu quái có thể nấu ra.
Nhưng trong giây phút này, không gì có thể cay đắng được bằng cõi lòng cô.
"Uống đi. Hôm nay tớ và cậu phải uống đến say mới thôi. Bởi ngày mai... chúng mình không còn cơ hội nữa rồi."
"Yukari... Cậu biết là tớ không thể say mà, đúng không?"

<tiếp>:

Đối diện với Yukari là một cô gái có vẻ mặt đầy tương tư và lo lắng. Dù vậy, cô không ngăn cản người bạn kỳ lạ của mình đưa chén rượu nồng lên mà uống cạn.
Hai mắt mờ đi, Yukari ngật ngưỡng đặt chén xuống. Khi yêu cầu vu nữ Hakurei tìm cho mình thứ rượu mạnh nhất, chính cô cũng không ngờ, con người này lại đi xa đến thế... Nhưng không nao núng, cô lập tức mở chai, rót đầy chén thứ hai.
"Đến lượt cậu, Kasen. Nếu cậu không chịu rót rượu, thì để tớ rót. Cầm lấy chén của tớ."
"Yukari, cậu..." - Ibaraki Kasen lắc đầu cười. - "Cậu vẫn cứ như đứa trẻ vậy, cứ muốn mọi thứ phải theo ý mình cơ."
Dù vậy...
"Nhưng chỉ lần này thôi, tớ sẽ làm theo ý cậu, được không nào?"
Cô vẫn cầm lấy chén rượu mà nhấp môi.
"... !" - Hai mắt mở to, Kasen suýt nữa đánh rơi chén rượu. Những giọt rượu như thấm qua môi qua lưỡi, làm tê liệt bất cứ chỗ nào mà chúng chạm vào. Khi cảm giác đã mất đi, những gì còn vương lại chỉ là một vị cay nồng khó tả, nóng bỏng và khắc nghiệt, nhưng lại thoáng qua nhanh đến nỗi người ta buộc phải tự hỏi, liệu cái hương vị ấy là thực hay là mơ.
Khi đã mất cảm giác, ngụm rượu trôi qua cổ họng cô chỉ như nước lã. Đặt chén xuống, cô mỉm cười nhìn Yukari.
"Tớ uống rồi nhé, vừa ý cậu chưa... YUKARI?!"
Cô hoảng hốt chứng kiến Yukari, mặt đỏ bừng, lảo đảo rồi gục đầu xuống bàn.
Kasen nhào tới bên kia bàn, đỡ Yukari dậy. Tay trái vòng qua vai kẻ say rượu đang nằm gục mặt, cô xoay sở lật được người Yukari về một bên. Còn Yukari, nằm gối đầu vào đùi cô gái đang lo cuống lên cho mình, thì bình thản nhắm nghiền mắt.
"Tớ không sao." - Cô khẽ gượng cười. - "Kasen, cậu cũng vẫn thế còn gì. Cứ lúc nào thấy có ai bị làm sao, là cậu lại không giữ nổi bình tĩnh nữa."
"Yukari, cậu thật là..." - Kasen lắc đầu ngao ngán. - "Cậu thật sự muốn tiễn tớ lên đường trong cái mặt này sao?"
Mặt Yukari nóng bừng như một ấm nước sôi. Hơi nóng tỏa ra cách cả sải tay cũng cảm nhận được. Kasen chưa từng nghĩ, cơ thể của một yêu quái có thể hoạt động theo cách đó.
"Nghe này, Kasen." - Dù say lả đi, nhưng Yukari vẫn giữ được giọng nói trong như nước. - "Chúng ta sẽ không bao giờ gặp nhau như thế này một lần nào nữa, cậu có hiểu không?"
"Yukari, thì ra... đây chính là thứ mà cậu gọi là thiên đường sao?"
"Kasen, Gensokyo là thiên đường của yêu quái.
Nó không nhất thiết phải là thiên đường
của loài người, đúng không nào?"
"Tớ hiểu."
Bàn tay trái của Kasen khẽ lướt qua khuôn mặt nóng hầm hập của Yukari, nhưng rồi lại phải nhanh chóng rụt lại.
"Cậu hiểu ư?" - Yukari bật cười một cách yếu ớt. - "Tớ đã tưởng, nếu có một ai đó trên đời này hiểu tớ, thì đó phải là cậu."
"Yukari, thôi nào. Cái này vốn không phải lỗi của chúng ta. Đơn giản là đạo bất đồng mà thôi. Khi đã chấp nhận sống vì một tư tưởng, thì ta không còn có thể sống như chính bản thân mình nữa rồi."
"Vậy thì... một nơi mà Yukari và Kasen có thể sống như hai người bạn... đó sẽ chỉ là một giấc mơ thôi, đúng không?"
"Phải." - Kasen thở dài.
"... Thế thì lạ thật. Giấc mơ lớn của chúng ta, Gensokyo, nó đã ở ngay đây rồi. Vậy chúng ta còn phải đi đến đâu nữa, để tìm kiếm cái giấc mơ nhỏ nhoi kia?"
Kasen lắc đầu không đáp. Thoáng thấy trên trán Yukari đỡ nóng hơn, cô khẽ vuốt mái tóc vàng óng của người bạn cũ về một bên, rồi đặt lên đó bàn tay mát rượi.
Yukari mỉm cười, trở mình khe khẽ.
Suốt nghìn năm cô độc, cô chưa từng biết rằng mình cần cái cảm giác được vỗ về đến thế. Nhưng chỉ ngày mai thôi, cô sẽ lại về với cô đơn.
"Nghe này, Kasen. Trong lúc vị cay của rượu còn chưa tan trên đầu lưỡi... trong lúc trái tim tớ còn chưa chai sạn, tớ muốn biết thật nhiều về cậu. Tớ muốn lưu lại trong tớ, dù chỉ một giấc mơ về cậu cũng được."
"Vậy sao? Tớ... nên bắt đầu từ đâu đây?"
"Tớ được chọn sao?" - Mắt vẫn nhắm nghiền, Yukari mỉm cười. Cô quờ tay lên đầu, nắm lấy cánh tay phải của Kasen - hay đúng hơn là những gì ở đó, một dải băng trắng được cuộn thành hình cánh tay.
"Kể về nó đi. Tại sao cánh tay của cậu lại thành ra như vậy?"
"Cậu khôn thật đấy." - Kasen trìu mến xoa đầu Yukari. - "Cậu muốn tớ kể từ đầu cuộc đời chứ gì?"
"Tớ làm sao biết được. Kể đi."
"Ừ, kể nhá."

"Ngày ấy, tớ chỉ là một cô gái miền núi, sống cuộc sống giản dị với buôn làng."
"Chờ đã Kasen, chẳng phải cậu là..."
"Cứ bình tĩnh, Yukari. Tớ sẽ giải thích sau."
"Ừ, được rồi."

"Ngày ấy, tớ đem lòng yêu một chàng trai. Tình cờ, anh ấy chính là trưởng làng."
"Vậy hả?"
"Anh ấy đẹp trai, khỏe mạnh, giỏi săn bắn." - Kasen mơ màng. - "Anh ấy một ngày có thể vượt ba ngọn núi, băng hai cánh rừng. Tên anh ấy... là Shuten."
"Shuten... Phải chăng đó chính là..."
"Đúng rồi đấy, Yukari, xem ra cậu vẫn chưa say lắm nhỉ?"

Kasen đặt "bàn tay phải" của mình lên má Yukari, lờ mờ cảm nhận cái hơi nóng mà bàn tay bình thường không thể nào chịu đựng nổi.

"Dân làng thường nói, anh ấy là con trai của thần linh. Nhưng tớ thì thấy anh ấy là một con người hết sức bình thường. Gần gũi, chăm chỉ, hay cười. Và đặc biệt, anh ấy... cũng yêu tớ."
"Cậu hẳn phải là một cô gái rất đặc biệt, Kasen nhỉ? Giống như bây giờ vậy, đúng không?"
"Tớ cũng không đặc biệt gì. Nhưng một con người khỏe mạnh, nhiệt huyết như anh ấy sẽ cần bên mình một cặp mắt tinh tường và một cái đầu sáng suốt. Tớ ít nhiều đã giúp cho anh ấy thoát hiểm vài phen, cũng tại tính bốc đồng của anh ấy nữa cơ. Tớ cũng bảo được đám thanh niên trong làng chăm chỉ làm lụng, hạn chế phá phách chơi bời. Đại khái là... cũng có tiếng nói ở buôn làng."
"Rồi sao, hai người yêu nhau và hợp nhau như vậy, thế rồi có nên vợ nên chồng không?"
"Chúng tớ rất muốn, Yukari. Nhưng số phận đã không mỉm cười với chúng tớ."

Khuôn mặt Kasen bỗng dưng u ám hẳn lại.

"Chúng đến từ bên kia chân trời. Những kẻ mặc giáp và cưỡi ngựa. Chúng tự xưng là con cháu của thần linh, và đòi buôn làng phải thần phục những đấng thần linh xa lạ."
"Triều đình Nhật Bản? À, đó... hẳn phải là nửa sau thời kỳ Heian. Những bộ lạc sống khép kín trở thành những mục tiêu mà triều đình thu phục."
"Phải. Với chúng, người dân tộc đều là những kẻ lạc hậu, ăn lông ở lỗ. Họ bị bôi nhọ trong văn chương là yêu ma quỷ quái. Những tập tục của họ như đeo mặt nạ ra trận, những vũ khí đơn sơ lấy từ những công cụ lao động hàng ngày như chày búa, tất cả đều trở thành những dấu hiệu đặc trưng cho quỷ."
"Ồ, thì ra loài người còn có thể tạo ra yêu quái theo cách này... được rồi, tớ sẽ ghi nhớ."
"Cậu lại còn định làm cái gì đáng ngờ đấy, Yukari?" - Kasen mỉm cười.
"Dù sao thì, dân làng cũng không thể chấp nhận yêu cầu của chúng. Họ chỉ muốn sống yên ổn trong những ngọn núi và những cánh rừng. Nhưng ngay cả điều đó... xem ra cũng là quá xa xỉ."

Kasen lặng lẽ cúi đầu. Mái tóc ngắn ngang vai của cô rủ xuống trước mặt Yukari.

"Chúng bắt đầu cho người đến gần đó định cư. Những ngọn đồi dần bị chiếm giữ, những cánh rừng thì bị chặt phá. Thú rừng chim rừng lần lượt bỏ đi. Cuộc sống ngày càng khó khăn."
"Kasen..."
"Sau đó, điều gì đến cũng phải đến. Bắt đầu có xô xát giữa những người định cư và những thợ săn của buôn làng. Một lần như thế, thanh niên Hoshikuma đã lỡ tay giết chết một kẻ tấn công mình. Hắn là đứa khỏe mạnh nhất làng, nhưng hầu như không biết tiết chế sức mạnh ấy."
"..."
"Triều đình lập tức đòi chúng tớ phải giao nộp Hoshikuma, nếu không sẽ triệt hạ buôn làng. Ngay từ lúc đó, chúng đã coi dân làng là kẻ cướp. Dân làng dĩ nhiên không đồng ý, vì với tình hình lấn chiếm rừng và núi của dân định cư, thì xô xát sẽ vẫn tiếp tục, và rồi sẽ vẫn có những người như Hoshikuma phải đứng mũi chịu sào."
"Và thế là chiến tranh nổ ra?"
"Gần như ngay tức thì. Bọn chúng đã bố trí sẵn quân trong các cánh rừng. Nhưng những người miền núi đã triển khai nhanh hơn những kẻ mặc giáp. Chúng tớ đã kìm chân chúng trong rừng, không cho tiến vào làng, và cuối cùng đã đánh bại được một đạo quân của chúng. Bọn tớ đã truy kích chúng về tận sào huyệt mới thôi."
"Giỏi lắm, thế mới là Kasen của tớ chứ."
"Cậu thôi đi." - Kasen vẫn không thấy vui hơn chút nào. - "Chúng tớ cũng đã nghĩ thế là xong. Triều đình đã lui quân lui dân và xin mở tiệc giảng hòa. Tớ đã muốn từ chối. Tớ... tớ đã biết là có gì đó không ổn trong thái độ đó. Nhưng Shuten thì vô cùng hào hứng về việc này. Anh ấy nói... sẽ có một bất ngờ cho tớ."

Yukari bất ngờ mở mắt ra. Cô thoáng nhìn thấy vẻ mặt của Kasen lúc đó - rơm rớm nước mắt, cắn chặt hai hàm răng - trước khi cô gái tội nghiệp vội vàng quay đi.
Chứng kiến điều này, cô chỉ khẽ mỉm cười.

"Yukari, đó... là sai lầm tệ hại nhất trong cuộc đời tớ. Đáng lẽ... tớ nên lên tiếng mới phải."
"Tớ biết rồi. Đừng tự trách mình, Kasen. Tớ cũng đã từng đưa ra nhiều quyết định tệ không kém, và cũng đã phải trả giá bằng những người thân thiết nhất. Trong đó... có cả cậu đấy, cậu biết không?"
"Yukari..."
"Vì thế, hãy ở lại với tớ một lúc nữa được không? Kể tiếp cho tớ nghe đi. Mọi chuyện sau đó ra sao?"
"Được rồi..."

"Đêm ấy, dân làng đã rất niềm nở đón tiếp những kẻ mà họ coi là khách. Chúng mang tới một thứ rượu mà chúng gọi là rượu của thần linh. Tất cả các tráng sỹ trong làng đều được mời rượu."
"Nghe đã thấy có mùi lừa đảo rồi."
"Tớ biết. Nhưng lúc ấy thì không. Mọi người đều đang vô cùng vui vẻ và phấn khích. Nhất là Shuten. Vào lúc cao trào, cậu biết không... anh ấy đã cầu hôn tớ."
Yukari thở dài, khẽ gật đầu. Bởi cô lờ mờ đoán được, điều gì đang chờ đợi họ phía trước.
"Anh ấy đã đeo lên tay phải tớ, một chiếc vòng nhỏ vô cùng xinh đẹp. Anh ấy đã từng đi biền biệt mấy tháng trời về miền biển, và lúc đó tớ mới hiểu vì sao. Chiếc vòng bạc ấy được đính những vỏ sò, vỏ ốc nhỏ nhưng nhiều màu, sáng lấp lánh trong ánh lửa. Đó... là món quà cầu hôn của anh ấy."

Yukari thấy Kasen tươi cười đầy hạnh phúc. Cùng lúc đó, những giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má cô.
"Kasen..."
Yukari đưa tay lên, khẽ lau nước mắt trên gò má Kasen. Dù vậy, Kasen vẫn tiếp tục thổn thức, và rồi nức nở khóc thành tiếng.
Lúc này, Yukari lảo đảo chống tay ngồi dậy. Cô kéo Kasen vào lòng mình, ôm chặt lấy cô gái đã từng là người bạn thân nhất.
Không có nỗi đau nào giống nỗi đau nào. Vì muốn làm khuây khỏa nỗi đau của bản thân khi sắp mất đi Kasen, cô đã vô tình khơi lại trong cô gái ấy một nỗi đau khác cũng chẳng thua kém gì.
"Tớ xin lỗi. Kasen, tớ xin lỗi."
Kasen không đáp, mà chỉ khẽ lắc đầu. Những giọt nước mắt của cô thấm đẫm vai áo Yukari.
Hai hình bóng cứ tựa vào nhau như thế, cho đến khi Kasen dần bình tĩnh trở lại.

"Vậy đến lúc nào thì cậu nhận ra là, có gì đó không ổn?"
"Lúc tớ bắt đầu thấy anh ấy nói chậm lại và khó nghe hơn. Tớ chỉ nghĩ rằng anh ấy uống nhiều nên hơi say. Nhưng rồi tớ thấy mọi người xung quanh cũng bắt đầu như vậy. Dân làng còn chưa kịp định thần, thì bọn chúng đã ra tay."
"..."
"Chúng giấu vũ khí trong những gánh hàng 'giảng hòa'. Chúng xuống tay rất tàn nhẫn, không tha cho người già lẫn trẻ nhỏ. Shuten và các anh em dù trúng độc nhưng vẫn vùng dậy phản công. Có điều, trong trạng thái ấy, lại còn tay không tấc sắt, họ đâu thể làm gì nhiều."

"Shuten đã chết ngay trước mắt tớ."

Hai mắt mở to, Kasen như đang thấy lại cảnh tượng kinh hoàng đó. Giọng kể của cô bỗng trở nên lạnh lùng và xa cách - giọng nói của một người đã mất đi tất cả chỉ trong một phút giây.

"Tớ đã quên đi mọi thứ xung quanh, lao vào sống mái với kẻ đã hạ sát anh ấy. Bản năng sinh tồn của tớ chỉ trở lại, khi bị kẻ đó chém xả vai... Tớ đã chạy trốn thật xa, để lại đằng sau cả Shuten, cả buôn làng, và... cả cánh tay phải của chính mình."
"Là như vậy đó hả?"
"Nhưng cậu biết không? Cuối cùng thì tớ cũng phải cố cầm máu để mà quay lại. Chiếc vòng ấy... nó đã ra đi cùng với cánh tay. Tớ không có cánh tay ấy cũng được, nhưng tớ... tớ muốn lấy lại chiếc vòng."
"Kasen, cậu..."
"Và ở đó, tớ đã thấy tên tướng địch, đang giữ cánh tay của mình. Hắn nói gì đó, đại loại là hắn đã bị ám ảnh bởi tớ, khi tớ là người dân tộc duy nhất không đeo mặt nạ tham chiến. Hắn nói... cánh tay ấy giờ là của hắn."
"Tên khốn."
"Tớ không thể lấy lại cánh tay, hay chiếc vòng. Hắn cứ thế bỏ đi. Tớ không còn sức để mà đuổi theo hắn nữa. Đến lượt mình, tớ cũng bị ám ảnh bởi chiếc vòng. Tớ tìm mọi cách sinh tồn, ăn lá rừng mà sống, để tìm đường ra biển. Tớ tin là ở đó mình có thể làm lại một chiếc vòng khác."
Nói đến đây, Kasen lắc đầu.
"Cậu biết đấy, đó là những ý nghĩ thật ngu ngốc. Nhưng ít nhất, vào lúc đó, nó cho tớ một động lực để mà sống tiếp. Đến giờ này nhớ lại, tớ vẫn nghĩ là mình nên chết đi ngay lúc đó mới phải."
"Đừng nói vậy, Kasen. Cậu không thể làm gì với quá khứ. Đó đã là định mệnh rồi."
"Không, sự thật là lúc ra đến biển, tớ đã bị choáng ngợp bởi khung cảnh ấy. Tớ thật sự đã nghĩ, lúc này mình có thể chết được rồi. Tớ đã nhảy xuống biển, cầu xin những con sóng mang mình đi thật xa... Nhưng cậu nói đúng, mọi thứ rốt cuộc vẫn là định mệnh."
"Vậy điều gì đã xảy ra?"
"Một con thuyền của người Trung Quốc đã thấy tớ và vớt lên."
"Người Trung Quốc?"
"Phải. Đó là một tiên nhân theo Đạo giáo... nghĩ lại thì có lẽ cô ta là người xấu, nhưng vào lúc đó cô ta là chỗ dựa duy nhất của tớ, và đối xử với tớ cũng rất tốt. Cô ta đã điều trị vết thương cho tớ, nuôi tớ ăn, và quan trọng nhất là dạy tớ học."
"Chờ đã, Kasen. Tại sao cậu lại nghĩ cô ta là người xấu?"
"Vì cô ta... là kẻ ăn thịt các Hoàng đế."
"Cậu nói sao?"
"Không phải ăn thịt theo nghĩa đen đâu, Yukari. Cô ta đã sống rất lâu, và vào thời cơ thích hợp đã thâm nhập vào các hoàng cung, dẫn dụ những bậc đế vương tìm kiếm phương thuốc trường sinh. Thực tế, cô ta làm như vậy để rút ngắn tuổi thọ của họ và ăn cắp nó cho mình. Ăn cắp tuổi thọ của những bậc đế vương, cô ta lãi rất to, vì thế chỉ cần một lần trót lọt là có thể sống được nhiều trăm năm đấy."
"Nghe nguy hiểm thật. Hy vọng là cô ta không bao giờ đến được Gensokyo này."
"Dù sao thì tớ cũng phải cảm ơn cô ta, bởi cô ta đã dẫn tớ đến với con đường của Đạo giáo."
"À, ra vậy, cái này tớ cũng định thắc mắc đấy."
"Phải, Yukari. Từ giờ phút đó, con người tớ đã thay đổi. Tớ không còn là một cô gái miền núi tự do tự tại nữa, mà đã là kẻ mang Đạo Trời trong mình rồi. Con đường của tớ là con đường của một tiên nhân chân chính. Tớ... tớ không thể vì bất cứ ai mà đi chệch khỏi đó... dù cho có là cậu đi nữa, Yukari ạ."
"Tớ hiểu." - Yukari mỉm cười. - "Vậy thật sự thì cậu là ai, là người hay là quỷ?"
"Cái này... hơi khó trả lời, Yukari ạ. Tớ vốn dĩ là con người, Shuten cũng vậy, Hoshikuma cũng vậy. Nhưng rồi bọn họ chết đi, và tái sinh theo đúng những gì mà truyền thuyết của triều đình đã kể về họ. Dù cho những điều đó đúng hay sai. Nhưng còn tớ... tớ vẫn sống từ ngày đó đến tận bây giờ. Tớ sống lâu hơn cả người thân của mình, dân tộc của mình, và bây giờ tớ không còn gì cả. Tớ không còn tồn tại trong lịch sử, nhưng tớ vẫn sống. Tớ tồn tại trong truyền thuyết với tư cách là quỷ, nhưng tớ vẫn sống với tư cách là người. Thực tế... tớ nghĩ mình là một nghịch lý của lịch sử."
"Tớ hiểu rồi. Thật ra... cũng không hiểu lắm. Nhưng giờ tớ mới biết cậu đặc biệt thế nào, Kasen ạ."
"Tớ cũng thế, Yukari. Tớ chỉ vừa nhận ra một điều về cậu. Dù nói rằng mình chống lại khoa học, nhưng cậu lại luôn nắm vững nó và dùng nó để ngầm duy trì Gensokyo. Chẳng phải đó cũng là nghịch lý hay sao?"
"Kasen, tất cả mọi thứ mà tớ đang làm chỉ nằm trong hai chữ 'cân bằng'. Thế giới bên ngoài liên tục phát triển, nên để cân bằng, Gensokyo cũng phải phát triển. Có điều, thế giới này sẽ phát triển theo một con đường hoàn toàn khác so với ngoài kia, dựa trên một tư duy cũng hoàn toàn khác. Để làm được điều này, không thể không nắm vững tư duy của thế giới ngoài kia, và tớ sẽ là người làm việc đó thay cho tất cả, để những gì còn lại tồn tại tiếp trong trạng thái cân bằng."
"Tớ hiểu rồi. Nhưng... không vì thế mà tớ chấp nhận những gì cậu đang làm."
"Vì chúng trái với Đạo Trời, đúng không?"
"Phải."
"Nghe này, Kasen. Thứ nhất, nếu đặt vào một nền hiểu biết rộng hơn, thì Đạo Trời chỉ là công cụ do con người sáng chế ra, không phải để bảo vệ con người, mà là để cai trị con người, thậm chí đi kèm với nó là vũ lực."
"Cái này tớ biết. Dù vậy, đó là hệ thống duy nhất đã chứng tỏ được hiệu quả. Thậm chí, bên cạnh Thần Giáo, thì Đạo Giáo cũng đã tạo ra một thế giới của những điều thần kỳ... như tớ và cậu vậy. Nó đã chứng minh hiệu quả rồi, còn hệ thống của cậu thì sao?"
"Hệ thống dựa vào con người, phải vậy không? Tớ nghĩ là không có ví dụ nào cho cậu cả, ngoài việc... nó đang vận hành tại đây, giữa thời buổi khoa học, có vậy thôi. Dù nó trái với Đạo Trời của cậu."
Ngừng một lát, Yukari lại tiếp tục.

"Và thứ hai, Kasen này... bất chấp những gì mà cái gọi là 'con người' đã gây ra cho dân tộc của cậu, lẽ nào... cậu vẫn muốn bảo vệ con người? Vẫn muốn đứng về phía chúng?"

Kasen im lặng một lúc lâu trước câu hỏi bất ngờ này.
Toàn bộ cuộc nói chuyện vừa rồi như lướt qua trong đầu cô, từ đầu đến cuối không sót một chữ nào. Đi theo đó là dòng lịch sử tàn khốc với đầy đủ nỗi đau của những người dân làng vô tội, của những đứa trẻ, của Shuten... và của chính cô.
Suốt ngần ấy năm, cô vẫn mang theo nó bên mình. Một ký ức không bao giờ phai nhạt, một vết thương không bao giờ lành, và một nỗi đau không bao giờ nguôi.
Cánh tay phải mất đi, nó cũng như cái cuộc sống yên bình mà cô không bao giờ có lại một lần nào nữa.

Bảo vệ con người ư?
Cô có thể cảm nhận được mình sẽ lắc đầu.
Cô có thể thấy mình từ chối tất cả, và rồi được trở về bên Yukari.
Câu trả lời dường như đã bật ra ở đầu môi. Cánh tay cô đã sẵn sàng ôm chầm lấy Yukari một lần nữa.

"Phải. Tớ vẫn sẽ đứng về phía con người. Yukari, tớ rất tiếc, nhưng một khi đã sống vì lý tưởng, tớ không còn có thể sống như chính bản thân mình nữa. Mọi việc tớ làm, mọi lời tớ nói, đều sẽ phải đại diện cho tư tưởng mà tớ tin. Đó là sự hy sinh cần thiết để đạt được đến mục tiêu cuối cùng."

Nghe xong, Yukari chỉ mỉm cười.
"Cậu biết không... dù rất buồn vì câu trả lời đó, nhưng tớ biết, Ibaraki Kasen chỉ có một câu trả lời, và phải trả lời như vậy thì mới là Kasen của tớ."

Hai người bạn cũ ôm nhau cười khúc khích.

"Kasen này."
"Sao?"
"Tớ... sẽ chờ cậu."
"Yukari..."
"Dù đến một ngày trái tim này chai sạn. Dù đến một ngày việc đó chỉ còn là thói quen trống rỗng... thì tớ vẫn sẽ chờ. Tớ vẫn sẽ chờ, kể cả khi bản thân chỉ có thể coi cậu như một kẻ xa lạ. Tớ sẽ chờ đến khi nào cậu quay về bên tớ mới thôi."
"Vậy sao?"
"Ừ. Bởi thế, hãy cứ đi đi. Hãy cứ làm những gì mà cậu cho là đúng."
"Tớ biết rồi. Cảm ơn cậu, Yu..."
"NHƯNG CHO ĐẾN KHI NÀO TỚ TỈNH DẬY VÀ NÓI LỜI TẠM BIỆT, THÌ ĐỪNG ĐI ĐÂU HẾT!"

Yukari bất ngờ với lấy chai rượu trên bàn, rồi cứ thế uống thật lực.

"YUKARI, CẬU..."
Kasen hoàn toàn không kịp phản ứng gì.
Tay buông thõng xuống, Yukari ngã nhào vào người Kasen, đẩy cả hai nằm lăn ra đất.

"Đồ ngốc!" - Kasen lấy tay trái đập thật mạnh vào vai Yukari. Băng vải ở tay phải cô đã bị Yukari ngã đè lên, không thể rút ra nổi. Nằm quay mặt về phía Kasen, cô nhắm nghiền mắt, ngủ ngon lành.
"Yukari, cậu đúng là..." - Kasen lắc đầu.
"Cậu... cậu biết tớ hay mủi lòng nên mới nghĩ ra trò này chứ gì?"
Cô thở dài, choàng tay trái qua ôm lấy Yukari, nhắm mắt lại trong hơi thở nóng hổi và cay nồng của người bạn cũ.
Kasen đã say mất rồi. Mặc dù, đó không phải là say rượu...
Trong cơn say, cô đã bỏ lỡ mất một nụ cười thoáng qua trên môi Yukari.

...

"Kasen..."
Yukari lẩm bẩm.
Rồi cô chợt mở mắt, choàng tỉnh dậy.
"Kasen!"
Cô thấy một khuôn mặt thân thuộc.
Một người con gái với mái tóc ngắn ngang vai đang nhìn cô trìu mến.

...

...

"... Là ngươi à... Ran?"
Yukari quay mặt đi, cố giấu vẻ ngượng ngùng. Còn Ran thì cười khúc khích, một điệu cười tinh quái đặc trưng của hồ ly.
"Yukari đại nhân, Ibaraki Kasen đã đi rồi."
"Ta... ta biết."
"Cô ấy chuyển lời lại rằng, sắp tới sẽ ở ẩn tu luyện một thời gian dài, vì thế người không cần lo rằng cô ấy sẽ can thiệp vào Gensokyo."
"Vậy sao... Thế thì tốt."
"Cô ấy cũng nhắn rằng, sau thời gian đó sẽ quay trở lại để chứng kiến sự đổi thay của Gensokyo, và mong rằng mình sẽ không phải thất vọng."
"Ta hiểu rồi."
Yukari loạng choạng đứng dậy, giơ nắm đấm lên trời đầy quả quyết.
"Đã đến lúc xây dựng Gensokyo của chúng ta rồi, Ran!"
"À... vâng... thưa Yukari đại nhân. Nhưng tôi nghĩ... bây giờ là giờ ăn tối mới đúng."
"..."
"..."
"... Hôm nay nhà mình ăn món gì?"

Và như thế, Gensokyo đã bước vào một giai đoạn phát triển hoàn toàn mới.

Đôi lời về truyện:

"Quỷ Hoa" - bông hoa quỷ - là truyện ngắn mở đầu cho loạt truyện mới của mềnh, với các ý tưởng phát triển xa hơn từ canon Touhou, mà lâu nay (hoặc lâu lâu) mềnh vẫn đưa ra.
Mềnh viết (các) truyện ngắn này là muốn thử nghiệm nhiều phương pháp kể truyện khác nhau. Như mọi người thấy, truyện mềnh viết lâu nay thiên về tả hành động, nên mềnh gặp đôi chút vấn đề khi cần diễn tả thông tin cốt truyện thông qua đối thoại, hồi tưởng, v.v.
"Quỷ Hoa", truyện ngắn mở đầu, đã cố gắng đi theo con đường khác - kể truyện hầu như chỉ thông qua đối thoại và hồi tưởng. Truyện xoay quanh giả thuyết của mềnh về nguồn gốc lịch sử của một số truyền thuyết Nhật, ở đây là truyền thuyết về oni, mô típ sinh vật thần thoại có đặc điểm chung là luôn sống trên núi hoặc ngoài đảo, luôn có hình thù đáng sợ, và luôn bị đánh bại bởi những người Nhật "dòng chính", thậm chí có quan hệ với triều đình. Ngoài ra, thuyền Yukari x Kasen là một thuyền mà mềnh với Equol khá tâm đắc, vì thế mềnh rất vui mừng khi có cơ hội triển khai ý tưởng lần này.
Và chính vì truyện mang tính thử nghiệm, nên mềnh cũng rất mong nhận được phản hồi. Mềnh rất cần biết, cách diễn đạt của mềnh có chỗ nào chưa ổn, để còn sửa chữa và bổ sung. Rất cảm ơn mọi người vì đã đọc và đóng góp ý kiến!

À phải, đoạn hồi tưởng của Kasen về Shuten, bất ngờ là có đến 2 bài hát phù hợp với tâm trạng khi đó.

Bài 1 chính là... Lạc Trôi thần thánh của Xếp'xx (toàn bộ lời bài hát đều liên quan!)
Spoiler:


Người theo hương hoa mây mù giăng lối
Làn sương khói phôi phai đưa bước ai xa rồi
Đơn côi mình ta vấn vương hồi ức trong men say chiều mưa buồn !
Ngăn giọt lệ ngừng khiến khoé mi sầu bi
Đường xưa nơi cố nhân từ giã biệt li
Cánh hoa rụng rơi
Phận duyên mong manh rẽ lối trông mơ ngày tương phùng !!!!
Ohhhh ...
Tiếng khóc cuốn theo làn gió bay
Thuyền ai qua sông lỡ quên vớt ánh trăng tàn nơi này
Trống vắng bóng ai dần hao gầy
Ehhhhhh
Lòng ta xin nguyện khắc ghi trong tim tình nồng mê say
Mặc cho tóc mây vương lên đôi môi cay
Bâng khuâng mình ta lạc trôi giữa đời
Ta lạc trôi giữa trời !!!!
Rap:
Đôi chân lang thang về nơi đâu
Bao yêu thương giờ nơi đâu
Câu thơ tình xưa vội phai mờ
Theo làn sương tan biến trong cõi mơ
Mưa bụi vương trên làn mi mắt
Ngày chia lìa hoa rơi buồn hiu hắt
Tiếng đàn ai thêm sầu tương tư lặng mình trong chiều hoàng hôn ... Tan vào lời ca ..???
Lối mòn đường vắng một mình ta
Nắng chiều vàng úa nhuộm ngày qua
Xin đừng quay lưng xoá
Đừng mang câu hẹn ước kia rời xa
Yên bình nơi nào đây
Chôn vùi theo làn mây
Ehhhh...

Bài 2, đó là Chiếc Vòng Cầu Hôn của nhạc sỹ Trần Tiến. Dù về nghĩa thì nó hơi ngược, nhưng cảm nhận chung là khớp.
Spoiler:


Một sớm yên lành
Một người lính rời xa quê nhà
Mang theo chiếc vòng tay cầu hôn
Tỏa sáng dịu dàng, một khúc tình ca đợi chờ
Theo anh theo anh trên những con đường xa
Ru anh ru anh trong những đêm vời xa
Vời xa

Vòng tay cầu hôn, tình yêu của em
Lung linh trên cao vầng trăng dịu êm
Tỏa sáng ngọn núi người lính yên nằm
Ra đi mang theo mối tình đầu tiên

Em yêu cao nguyên, cao nguyên đầy gió
Nơi đây ra đi bao nhiêu chàng trai
Một sớm ngồi hát bên ánh lửa rừng
Ai mang trên tay mối tình của em?


Một sớm yên lành
Người con gái ngồi thêu bên thềm
Lung linh chiếc vòng tay cầu hôn
Tỏa sáng dịu dàng, một khúc tình ca đợi chờ
Thương anh, thương anh, thêu áo em chờ anh,
Đêm đêm, đêm đêm, tiếng sáo em gọi anh
Gọi anh

Gọi anh gọi anh cao nguyên đầy gió
Nơi đây ra đi bao nhiêu chàng trai
Nhìn những người lính hành quân qua rừng
Ai mang trên tay chiếc vòng của em

Em yêu cao nguyên cao nguyên đầy gió
Quê hương mênh mang tiếng sáo buồn thương
Từng đêm nằm mơ thấy bóng anh về
Bâng khuâng trên tay chiếc vòng của em
Bâng khuâng trên tay mối tình của em
Em trong tay anh mối tình dịu êm


Trong 2 diễn biến có liên quan:
_Chương 12 truyện dài của mềnh đã xong hơn một nửa, và vướng mắc chủ yếu ở... chính đoạn hội thoại - hồi tưởng như thế này. Bởi thế, mềnh triển khai sớm truyện ngắn này cũng là để lấy kinh nghiệm hoàn thành nốt chương cuối của tập đầu.
_Dạo này mềnh đang... thực tập giảng dạy. Mới đầu mềnh khá sợ vì chưa biết phải làm gì, nhưng sau bài đầu tiên thì mềnh đã lật ngược trở lại, chém bạt mạng trước lớp, làm bọn giỏi tiếng Nga hơn mềnh chúng nó tưởng... mềnh giỏi hơn chúng nó. Cái khó ở đây là, thay vì sắp xếp thời gian khoa học để làm bài và viết lách hàng ngày, thì mềnh lại quay sang... viết cả ngày, rồi tiếp tục làm bài cả ngày hôm sau. Năng suất có thể cao thật, nhưng mềnh biết là không chơi lâu dài như thế này được. Thành ra mềnh vẫn phải... tiếp tục cố gắng, chưa nói trước được điều gì.

Đại khái thế. :aunn14:

_________________
Waifu
avatar
Đom Đóm ~1991~
Moderator
Xem lý lịch thành viênhttps://gensoviet-firefly.tumblr.com/about

Waifu Order : Trace,b1-58-999,e2-101-999
. :
Online
Though the Scent Lingers

Posts : 1750
Power : 4075
Faith : 1069
Ngày tham gia : 06/11/2014
Địa điểm : Mind Matrix

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết