Latest topics
12/12/2018, 8:53 pm
6/12/2018, 4:33 pm
6/12/2018, 4:31 pm
6/12/2018, 4:31 pm
30/11/2018, 5:02 pm
30/11/2018, 5:00 pm
30/11/2018, 4:58 pm
30/11/2018, 4:57 pm
30/11/2018, 4:57 pm
30/11/2018, 6:08 am

[non-Touhou]For Honor

Share
Waifu

Venum Snek
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : Waifu
. :
Online
Offline

Posts : 8
Power : 24
Faith : 8
Ngày tham gia : 02/02/2017

[non-Touhou]For Honor

Bài gửi by Venum Snek on 23/2/2017, 4:05 pm

Fanfic ngắn về game For Honor

asd123:

....Chiến tranh kéo dài hàng nghìn năm

Những chiến binh giỏi nhất đã chiến đấu suốt hàng thiên niên kỉ

Lý do chiến đấu của họ bị lãng quên trong quá khứ

Và đây, họ vẫn đứng, tìm kiếm một dấu hiệu hòa bình...





Những ngôi làng trải xa khỏi khỏi lâu đài vẫn cần được bảo vệ. Nhưng làm sao có thể đưa quân đội ra ngoài đó trong khi các samurai thì quá ít. Nobushi - Những nữ chiến binh được trang bị áo giáp nhẹ nhất cùng với các vũ khí lạ nhất, họ là những người bảo hộ thầm kín.

Tiếng chuông văng vẳng khắp cánh đồng, những người nông dân cùng trẻ nhỏ đã rút hết vào sâu trong làng. Một Nobushi đứng đó. Ngọn thương nắm chắc trong tay, vai thả lỏng. Lưng áo bay phấp phới theo từng ngọn gió ngoài cánh đồng. Dọc cánh tay và trên áo khoác của cô là những đường vẽ ngoằn nghèo màu xanh.

Từ đằng xa tiến lại, một hiệp sĩ. Toàn thân mặc giáp kín mít. Vạt áo phía trước màu đỏ-trắng xen kẽ, cùng với biểu tượng trên vai. Trên mũ của hiệp sĩ cũng lem nhem bôi màu đỏ. Họ được mệnh danh là Warden - các bậc thầy kiếm dài bảo vệ kẻ yếu. Thôi thúc bởi nghĩa vụ, hết lòng cho nhân dân.

Warden giữ kiếm trong một tay, bước lại gần Nobushi.

-Quân Đoàn đang trên đường tới đây, hàng trăm lính cùng với máy bắn đá.

Nobushi vẫn đứng đó, bất động.

-Chỉ ít phút nữa thôi, ngôi làng này sẽ thuộc về các Hiệp Sĩ. Bằng không thì nó cũng sẽ bị san bằng. Cô còn đứng đây làm gì?

-Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ cánh đồng

-Có lẽ không thể bảo cô rời đi được.

Warden thở dài, nắm vào chuôi kiếm và xuống tấn. Nobushi chùng gối, 2 tay cầm lấy thương. Hai người đi vòng vòng trong vài phút, giữ vững khoảng cách. Họ đang thăm dò lẫn nhau. Đối với Warden, ngôi làng này không khác gì hàng chục ngôi làng trước, Nobushi này không khác gì những Nobushi trước.

Tiếng máy bắn đá khai hỏa, bóng của chúng bay qua bầu trời rọi xuống chỗ 2 người đang đứng.

Warden nhún vai, vẫn tiếp tục phòng thủ. Nobushi siết chặt cây thương, cô lao lên chĩa mũi thương về phía hiệp sĩ. Warden lách người né, bước lên phía trước tóm vào vai Nobushi. Cô vòng tay lên trên gạt bàn tay của Warden ra rồi dùng cán thương vụt lên. Warden ngả người ra sau nhưng lấy lại được đà dùng kiếm đỡ một đòn thương chí mạng đang giáng xuống. Cả hai lại giãn ra, tiếp tục thong thả thám thính.

-Cô nghĩ rằng mình sẽ giữ được thế này bao lâu.

-Đến khi tôi ngừng thở

-Sẽ không còn gì để bảo vệ nữa nếu cứ thế này.

Warden lập tức thấy sơ hở liền lao lên huých vai, nữ bảo hộ vì quá bất ngờ bị đập vào mặt và ngã ngửa xuống đất. Warden vung kiếm chém. Nobushi lăn qua một bên né, lưỡi gương lún sâu xuống mặt đất khiến Warden phải dùng cả thân mình để kéo ra. Nobushi đã đứng dậy, cô chống thương xuống tung cú đá trúng người Warden làm anh mất đà lùi ra sau vài bước. Nobushi vẫn tiến tới vung thương lên chém. Warden cũng vung kiếm lên đỡ. Nobushi lảo đảo lùi ra, tạo thêm sơ hở cho Warden, anh đưa đường kiếm của mình thẳng vào vũ khí của Nobushi hòng tước cây thương khỏi tay cô. Nobushi tuột một tay còn cây thương thì bị uốn cong, chưa kịp cầm lại thì đã thấy cán gươm của Warden trước mặt. Lần này thì Nobushi ngã xoay 180 độ, mặt úp xuống đất

Nobushi nếm vị mặn trong miệng, cô biết mình không thể đánh tay không lại một hiệp sĩ khỏe như này. Cô đã thua. Đó không phải là một đòn chí mạng. Nobushi từ từ ngồi dậy, chuẩn bị tinh thần cho những gì xảy ra tiếp theo. Cô không dám tưởng tượng đến viễn cảnh bị bắt sống bởi kẻ thù. Cô quay ra nhìn Warden, anh thủ thể sẵn sàng đợi cô đứng dậy. Nobushi không đứng dậy trong giây phút đó. Thay vào đấy, cô quay hẳn người lại, quỳ gối, 2 tay đặt trên đùi.

Warden hạ vai xuống, đứng thẳng dậy. Đã vài phút trôi qua, họ vẫn giữ nguyên như vậy.

*bụp*

Tiếng kim loại chạm nền đất khiến Nobushi mở mắt, một con dao găm được vứt trước mặt cô. Warden vẫn đứng đó.

-Cái gì đây?

-Một lời đề nghị.

Nobushi im lặng

-Cô có thể nhặt lấy con dao và tham gia vào hàng ngũ của Quân Đoàn.

Nobushi vẫn im lặng

-Hoặc, thực hiện tự sát.

Nobushi vồ lấy con dao, đưa tay lên cổ. Warden kiên nhẫn nhìn. Lưỡi dao đã vòng quá cổ, dùng một tay nắm lấy búi tóc, tay còn lại dứt khoát cắt đứt búi tóc trên đầu để xõa ra hai bên. Nobushi đặt lưỡi dao vào lòng bàn tay và vuốt mạnh. Cô lấy máu bôi lên mặt nạ, che khuất đi màu sơn xanh lúc trước. Hai khe mắt bược bôi một vệt dài dọc xuống theo gò má. Cô tiếp tục cởi bỏ áo khoác ngoài, xé vải ở tay áo và băng vết cắt trên tay lại. Đồng thời miết một đường trên vai áo để tạo thành một vệt đỏ dài. Xong xuôi, Nobushi lại đặt tay lên đùi, nhìn Warden.

Warden không nói gì, chìa tay ra cho Nobushi.

Về Đầu Trang Go down


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết