Latest topics
Today at 3:41 pm» [Doujinshi] Sagu-Ramenby sawsore
Today at 3:40 pm» [Doujinshi] I made a Friendby sawsore
Today at 3:40 pm» [Doujinshi] Amaz Boxby sawsore
Today at 3:39 pm» [Doujinshi] Flan Wants to Dieby sawsore
Today at 10:40 am» Touhou WTF - Ver 14by kaint1804
Yesterday at 10:47 pm» Touhou 15.5 東方憑依華 ~ Antinomy of Common Flowers.by Akari no Kokoro
Yesterday at 5:19 am» [Official Game] Touhou 15.5 ~ Antinomy of Common Flowers (Trial Ver. 2)by Akari no Kokoro
21/10/2017, 4:51 pm» [Autumn Reitaisai 4][RD-Sounds] 秘封活動記録-祝-Original Soundtrackby sawsore
21/10/2017, 4:47 pm» [Autumn Reitaisai 4][風鈴ぼるけいの] 金曜日の彼女たちby sawsore
19/10/2017, 6:56 am» [C89][Shoujo Fractal] 言葉ナキ彷徨いby sawsore
19/10/2017, 6:49 am» [Autumn Reitaisai 4][IOSYS] 東方氷雪大感謝by sawsore
18/10/2017, 8:00 pm» Thảo luận chung về Touhou ver 9 ~ Và chúng ta vẫn tiếp tục tiến bướcby mr.equal
18/10/2017, 7:43 pm» 【Vietsub】Against, Perfect Cherry Blossom(C92 remake)by Katsuragi Rin
18/10/2017, 4:38 pm» [TUMENECO] 同じ空の下でby sawsore
18/10/2017, 4:34 pm» [C92][SuganoMusic] Eurobeat Festival Vol. 3by sawsore
18/10/2017, 4:34 pm» [C92][Crazy Beats] 頭文字T T-Selection Vol. 05by sawsore
18/10/2017, 4:33 pm» [C92][Crazy Beats] 頭文字T Presents Toho Euro Night Twoby sawsore
18/10/2017, 4:32 pm» [C92][Crazy Beats] Crazy Flower BESTby sawsore
18/10/2017, 4:31 pm» [C92][マホトア豆腐店,] Sugar Zoneby sawsore
18/10/2017, 4:31 pm» [C92][彩音 ~xi-on~] FLOWERING WAVES -フラワリング・ウェイヴス-by sawsore
18/10/2017, 4:30 pm» [C92][まらしぃ] 幻想遊戯<雅>2by sawsore
18/10/2017, 4:29 pm» [C92][COOL & CREATE] 東方インストバッカーby sawsore
18/10/2017, 4:27 pm» [Autumn Reitaisai 4][針の音楽] 針の音楽団~吹奏楽で描く日本と幻想郷の世界by sawsore
17/10/2017, 10:28 pm» Undertale Vs Touhou Animationby KoolKool
14/10/2017, 4:38 pm» Bản nhạc bạn đang nghe là gì? Ver 3by Akari no Kokoro
14/10/2017, 12:21 pm» [Box News] Tán nhảm by mr.equal
12/10/2017, 6:12 pm» Đứt cáp, mạng chậmby kaint1804
10/10/2017, 10:39 pm» [Chia sẻ] Doujin Circle yêu thích của bạn là...?by Katsuragi Rin
9/10/2017, 8:35 pm» [Rủ rê] lập team làm game fan made .by feint101
7/10/2017, 6:11 pm» [Gallery] Tankihou: Ổ Dơiby tinkatan

Xung đột Gensokyo - Mặt Trăng thời cận đại: Cuộc chiến mà Akyuu chưa từng biết

Trang 2 trong tổng số 2 trang Previous  1, 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Re: Xung đột Gensokyo - Mặt Trăng thời cận đại: Cuộc chiến mà Akyuu chưa từng biết

Bài gửi by Đom Đóm ~1991~ on 2/7/2017, 7:50 pm

Tập 8 ~ Thứ nằm trong bóng tối:


"Nói đi, Youki. Ta có đẹp không?"
__________

Youki chưa từng trông thấy ở cõi trần này một vẻ đẹp nào tương tự.
Trong ánh lửa hồ ly lập lòe từ bầu trời, ẩn hiện bóng hình một người phụ nữ nhỏ nhắn, với mái tóc dài óng ả lững lờ theo gió chảy trôi. Khi cô ngước nhìn lên nóc ngôi đền nơi người lạ mặt đang đứng, thì trong đôi mắt đen láy của cô như có cả một trời sao.
Cô gái kính cẩn cúi chào.
Youki nheo mắt nhìn. Ông nhận ra cô gái mang trên người một bộ trang phục truyền thống của các nữ thủ từ. Phong thái của cô, từ những động tác nhỏ nhất, cũng toát lên vẻ đẹp dịu hiền của những người phụ nữ trọn đời thờ phụng thần linh.
Và trong một bối cảnh vô cùng tinh tế như vậy, thứ duy nhất có vẻ lạc điệu chính là thanh đao trong tay cô.



"Chẳng hay quý khách là ai, đêm khuya thanh vắng tìm đến nơi hẻo lánh này có việc gì ạ?"
Cô gái mở lời trước tiên, một giọng nói nhỏ nhẹ và trong trẻo vô cùng.

"Nữ chủ nhân, ta chỉ là khách qua đường, thấy giữa đêm có sao rơi, nên muốn tìm nơi cao ráo để ngắm cảnh cho thỏa chí hiếu kỳ. Có gì không phải, mong cô bỏ quá cho."
Thoắt một cái, Youki từ trên nóc đền đã đáp xuống gọn gàng trước mặt cô gái.

Youki cũng cúi đầu một cách nghiêm nghị. Ông giữ khoảng cách đủ xa, vừa để đề phòng ngọn đao đầy đe dọa trong tay cô gái, vừa để chính bản thân mình không tỏ ra là một mối đe dọa tiềm tàng đối với cô. Nhưng ông cũng đứng đủ gần đối phương, để cuộc đối thoại giữa hai người diễn ra tự nhiên nhất có thể.
Nữ thủ từ tay không rời đao, chăm chú dò xét ông già có vẻ ngoài không thể bình thường hơn. Youki quá hiểu lối phản ứng của con người, nên biết mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát.
Vào lúc này, để giữ cho mọi thứ trôi chảy, thì không thể nhìn nhau mà im lặng quá lâu. Youki xoay ngang người, chăm chú ngước nhìn bầu trời lấp lánh ánh lửa hồ ly.
"Nữ chủ nhân, ta nên xưng hô với cô thế nào cho phải phép?"
"Đây là Thần xã Hakurei. Ngôi đền này được dòng họ Hakurei đời đời canh giữ. Tôi là trưởng nữ của dòng họ. Hãy gọi tôi là thủ từ Hakurei."
"Xin cô thứ lỗi." -- Youki thở dài. "Hôm nay tôi tới ngôi đền này, vốn không có dự định hành lễ. Chúng ta hãy làm quen với tư cách là hai người qua đường, thưa tiểu thư Hakurei. Tôi là Youki, kiếm khách."
"Youki?"
"Vâng. Cô biết đấy, từ ngày nhà nước hạn chế quyền hành của tầng lớp võ sỹ chúng tôi, thì cuộc sống đã trở nên khắc nghiệt hơn rất nhiều. Tôi cũng như nhiều đồng môn phải rời quê hương, nay đây mai đó kiếm sống bằng đủ các nghề khác nhau..."
"... Thần xã Hakurei chỉ là một ngôi đền nhỏ, không có gì quý giá cả đâu."
"Gì cơ?" -- Youki ngạc nhiên quay lại nhìn cô gái. Trái với dự định của ông, cô gái có vẻ như còn căng thẳng hơn lúc trước. Hai tay cô nắm chắc hơn vào cán đao, môi mím chặt, mắt nhìn trân trân.
Sau một vài giây tư lự, Youki chợt hiểu ra vấn đề. Thở dài, ông lần áo lấy một cọc tiền xu được chằng buộc cẩn thận, tung lên rồi bắt lấy một cách thuần thục.
"Đừng lo, võ sỹ chúng tôi có thể nghèo, nhưng không bao giờ ăn trộm ăn cắp gì đâu. Hơn nữa, tôi đã kiếm đủ tiền ăn cho một tháng tới rồi. Trời sinh voi trời sinh cỏ, thế nào tháng nữa lại chẳng có dịp kiếm ăn."
Youki ngoái lại nhìn cô gái với một nụ cười hiền hậu trên môi. Ông hài lòng khi thấy khuôn mặt cô đã giãn ra, thanh đao trên tay đã hạ xuống, và cô không còn đứng thủ thế sẵn sàng ra tay như lúc trước.
Dù những phản ứng của ông có lý do bên trong phức tạp đến đâu, thì ông cũng không bao giờ cố gắng phản ứng một cách giả tạo và đầy toan tính. Đúng hơn là ông không còn cần phải làm như vậy nữa. Với hiểu biết và kinh nghiệm sống của mình, mọi thứ đối với ông đã quá tự nhiên; chỉ cần tâm niệm thật lòng muốn giao du với ai, đồng thời không quên cảnh giác và sẵn sàng đối phó với những tình huống xấu nhất, thì ông không hề ngại tiếp cận với bất kỳ một đối tượng nào.
Nhưng kể cả có như vậy, thì nhiệm vụ này đối với ông vẫn là một canh bạc lớn.
"Tiểu thư Hakurei, xin lỗi nếu có hơi thất kính. Chẳng hay mọi người ngụ lại ngôi đền xa xôi này là có dụng ý gì?"
"Mọi người ư?" -- Vu nữ Hakurei ngập ngừng. "Không đâu, chỉ còn mình tôi canh giữ ngôi đền này mà thôi."
"Vậy sao?"
"Đúng vậy. Và xa xôi thì đâu có đáng kể gì. Tôi vô cùng tự hào với nghĩa vụ đó của mình. Nhưng cũng như vì vậy mà tôi phải cảnh giác hơn. Mong ông đừng để bụng."
"Không sao mà." -- Youki cười, phẩy tay. Rồi ông lại thong thả tiếp tục ngắm nhìn bầu trời.
"Tiểu thư, ở đây vẫn hay xảy ra những cảnh tượng kỳ lạ như thế này sao?"
"Cái này á?" -- Vu nữ Hakurei đưa tay lên, hứng lấy một quả cầu ánh sáng đang nhè nhẹ rơi.
"Đúng rồi. Thật ra nó không phải là sao rơi đâu."
"Tôi biết. Đây là lửa hồ ly. Nó có nguồn gốc từ yêu quái."
"Vậy là cô cũng biết về cái này sao?"
"Tại sao lại không chứ? Trừ tà là nghề của vu nữ chúng tôi mà. Nói vậy... phải chăng ông cũng làm nghề trừ tà?"
"Quả nhiên là như vậy, thưa tiểu thư. Tôi có làm nghề này một thời gian ở Yokohama, trước cũng tương đối ổn định. Nhưng dạo gần đây người ta dường như không còn tin vào thần linh ma quỷ nhiều như lúc trước, thành ra tôi đang tính đén chuyện đi nơi khác tìm kế sinh nhai."
"Tôi hiểu mà. Cũng vì vậy mà gia đình chúng tôi hầu hết đều đã phải bỏ nghề. Nhưng còn tôi, thì tôi không thể rời xa nơi này được."
"Cuộc sống bây giờ khó khăn thật đấy, đúng không?"
"..."
Im lặng một lát, vu nữ Hakurei mỉm cười, lắc đầu.
"Nhìn về một phía thì đúng là như vậy. Nhưng dù thế nào, thì ta vẫn phải giữ vững niềm tin. Ông nhìn xem, những con người nông cạn thời nay dù sống cả đời cũng đâu thể có dịp chứng kiến một cảnh tượng thế này. Đúng hơn là, họ đã nhắm mắt trước thần linh, yêu quái và những điều kỳ diệu."
"Đúng thế."
"Nhưng với tư cách là kẻ phụng sự các vị thần,

tôi không thể nhắm mắt trước chuyện này."

Youki chỉ vừa thoáng cảm nhận được một nốt trầm trong giọng nói thánh thót kia, thì bên tai đã nghe có cái gì xé gió lao vút tới. Ông hãy còn chưa nhận thức được sự việc, chỉ biết theo phản xạ mà xoay người hạ thấp trọng tâm. Trong một khoảnh khắc, ông thấy hai chân mình không hề chạm đất. Cảm giác lâng lâng ấy nhanh chóng vỡ vụn, khi toàn thân Youki đập mạnh xuống nền đá cứng sân đền.
Nhưng tâm trí Youki, vốn được trui rèn qua khói lửa chiến tranh, không hề bị xao lãng bởi những ngoại lực thường nhật như vậy. Thay vào đó, nó báo động cho ông về một vết thương bất thường ở vai trái. Cảm giác đau đớn tột cùng khiến mắt ông như mờ đi, chỉ thấy có một cái gì đó đã xiên từ trước ra sau vai.
Một tiếng thét xé lòng vang lên.
Nhưng Youki không biết đó là tiếng của ai.
__________

<< Satori, từ đây ngươi có thăm dò được gì không? >>
Trong bụi cây gần ngôi đền, có hai bóng hình lặng im quan sát động tĩnh.
Satori khẽ lắc đầu, hai tay bám chặt lấy áo Yukari.
<< Đừng nói gì cả. Xung quanh đây có rất nhiều cạm bẫy. Nhìn này. >>
Yukari đưa tay lên trước mặt. Trong tay cô là một nắm những sợi chỉ đỏ, dài ngắn khác nhau.
<< Đây là những sợi chỉ ý niệm. Chúng không phải là những sợi chỉ thực sự, mà là những thực thể được tạo ra từ sự tập trung tinh thần cao độ. Ở thế giới mà chúng ta đang sống, những ý niệm này là quá nhỏ bé, nên sẽ lập tức tan biến. Nhưng ở đây, trong cái thế giới nhỏ bé này, thông tin bị cô lập hoàn toàn, nên mọi ý niệm phát sinh ra đều tồn đọng lại. >>
<< Những sợi chỉ ý niệm này chính là các vành đai cảnh giới xung quanh ngôi đền. Không còn ai vào đây nữa, chính Youki đã cắt đứt chúng trên đường tới đây. Ta đã để ý thấy dấu vết của phép thuật trong những sợi chỉ này. Chúng có tác động khá nguy hại với yêu quái. >>

Yukari xòe bàn tay ra. Những sợi chỉ nhẹ nhàng rơi xuống và tan vào hư vô, để lại đằng sau những vệt đen trên bàn tay nõn nà của cô.
Thấy Satori có vẻ dao động, Yukari mỉm cười, vuốt nhẹ mái tóc rối của yêu nữ trẻ tuổi.
<< Đừng sợ, đã có ta ở đây rồi. Và cả Youki ở đằng kia nữa. Hãy xem hắn sẽ hành động thế nào với con người kia. >>
Có vẻ như cả hai người bọn họ đã bắt đầu chuyện trò thân mật được với nhau. Mọi thứ dường như đang rất thuận lợi, Satori nghĩ bụng, dù bản thân cô cũng chẳng biết hai con người kia đang nói gì, hay đang nghĩ gì.
Cũng bởi thế, nên cô hoàn toàn không để ý, khi thấy người phụ nữ kia khẽ lùi chân trái, tay đưa ra sau lưng,
rồi nhanh như cắt, rút ra một cây trâm dài nhọn hoắt, lao người về phía Youki.
__________

"KHÔNG!!!" -- Satori đau đớn hét lên. Yukari vội ôm chặt lấy cô rồi kéo xuống, nhưng đã quá muộn. Vu nữ Hakurei quay ngoắt lại, chạy như bay về phía cả hai.
"Yêu quái, mau ra đây!" -- Tiếng hô của cô vang lên đầy đe dọa. Nhưng cô không chỉ dọa suông. Cầm trong tay cây trâm còn dính máu Youki, cô niệm chú nhanh rồi vụt mạnh về phía bụi rậm. Hàng chục cây trâm nhọn hoắt lao vun vút về phía Yukari và Satori.
Yukari đứng dậy, một tay vẫn ôm chặt Satori, tay kia xòe về phía kẻ địch. Một chiếc quạt giấy mở ra trong lòng bàn tay cô, rồi di chuyển điệu nghệ chặn đứng đợt tấn công đầu. Những cây trâm rụng xuống như lá, rồi nhanh chóng tan vào đất. Không để lỡ một giây nào, Yukari bế thốc Satori lên rồi bắt đầu chạy vòng quanh đối thủ, cố gắng tiếp cận Youki.
Vu nữ Hakurei chĩa ngọn đao về phía Yukari. Với động tác thuần thục, cô đưa đao lên rồi chém một đường sắc ngọt vào không khí. Đằng sau Yukari, các thân cây và cành cây đổ rào rào.
"Không thể nào, ngọn đao này cũng là một ý niệm ư?" -- Yukari kinh hãi thốt lên. Có vẻ như cô đã gặp phải một kẻ thù mạnh ngoài sức tưởng tượng.
Vu nữ Hakurei cứ thế lạnh lùng chém từng nhát đao, mắt không ngừng dõi theo đường chạy của yêu quái trước mặt cô. Thế rồi, cô chợt thấy, trong tầm nhìn của mình là ông già đang nằm im lìm dưới đất.
"À, thì ra mục tiêu của các ngươi là hắn sao?" -- Cô mỉm cười đầy phấn khích. Di chuyển thanh đao về một bên tay, cô chém mạnh một đường từ dưới lên.
Yukari đang đà chạy, vội đạp chân mạnh xuống đất để dừng lại. Ngay trước mặt cô, chỉ trong gang tấc, một thân cây lớn bị xẻ làm đôi.
Bây giờ, cô đã trở thành mục tiêu cố định.
Một đường chém ngang vụt tới. Yukari đưa quạt lên. Chiếc quạt bị một lực mạnh khủng khiếp hất văng đi.
Rồi liền sau đó là một đường chém khác.
Yukari chỉ còn kịp đẩy Satori nằm rạp xuống đất.
Đường chém xuyên qua người Yukari, cắt đôi đến hai ba thân cây đằng sau.
Yukari gục xuống, người đổ rạp thành nhiều mảnh.
Satori há hốc mồm, mắt mở to không chớp.
Giờ đây, trong bóng tối tàn khốc này, không một tiếng kêu nào vang lên nổi nữa.


Được sửa bởi Đom Đóm ~1991~ ngày 6/8/2017, 4:46 am; sửa lần 1.

_________________
Waifu
avatar
Đom Đóm ~1991~
Moderator
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : Trace,b1-58-999
. :
Online
Though the Scent Lingers

Posts : 1641
Power : 3055
Faith : 785
Ngày tham gia : 06/11/2014
Địa điểm : Mind Matrix

Về Đầu Trang Go down

Re: Xung đột Gensokyo - Mặt Trăng thời cận đại: Cuộc chiến mà Akyuu chưa từng biết

Bài gửi by Đom Đóm ~1991~ on 2/8/2017, 5:26 am

Tập 9 ~ Komeiji (1):

"Kẻ nào dám động đến Youki của ta?"
__________
"Youki, kiếm khách...
...phải không nhỉ?"

"..."
"Nói thật là ta rất vui, mỗi khi có một ai đó tìm đến đây, phá vỡ cái cuộc sống cô đơn đến ngột ngạt này của ta."
"..."
"Mặc dù, hầu hết đều là yêu quái. Ông là con người đầu tiên, và cho đến giờ vẫn là duy nhất. Thật ra thì không hẳn là con người, nhưng với ta như thế là quá nhiều rồi."
"..."
"Thế nên, ta sẽ cho ông một đặc ân. Khác với những kẻ kia, ông sẽ được giữ lại một lát. Ta tin rằng, nếu người nhà Hakurei chứng kiến một con người như ông tồn tại, họ sẽ đổi ý và quay về đây."
"..."

Youki nghe văng vẳng bên tai một giọng nói trong trẻo, có chút gì đó lạnh lẽo mà tâm tư. Ông cảm thấy có một đôi bàn tay nhỏ nhắn, nhè nhẹ vuốt ve mái tóc bạc của mình. Tuy vậy, ông vẫn giữ im lặng; chỉ một cử động nhỏ vào lúc này cũng có thể gây ra tình thế nguy hiểm khôn lường.

"Youki. Vì đâu mà một người đã chết như ông vẫn còn lưu lạc trên thế gian này? Ông còn điều gì hối tiếc vì chưa làm được hay sao?"
"..."

Youki cảm thấy mình thật ngu ngốc. Vu nữ Hakurei gần như đã nhìn thấu con người ông, ngay từ giây phút đầu tiên. Toàn bộ chiến lược tiếp cận của ông đã sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc.
Ông vốn đã ngờ rằng, để mà sống được ở chốn thâm sơn cùng cốc tràn ngập phép ma thuật quỷ này, con người ấy vốn không thể là bình thường.
Nhưng ông chỉ dám hình dung rằng đó là một con người vô tội, không hề hay biết gì về không khí dị thường nơi đây,
chứ không hề nghĩ rằng con người ấy chính là hiện thân của sự dị thường.

"Youki, ta xin lỗi. Ta đã không giúp gì, mà còn gây thêm đau đớn cho ông."
[...]
"Nhưng ta còn phải cảm ơn ông, bởi một người như ông sẽ không dễ gì tan biến vào hư không như lũ yêu quái. Ở lại đây với ta nhé, ta hứa sẽ cầu siêu cho ông, được chứ?"
[...]

Youki nghe thấy tiếng guốc gỗ lộp cộp gõ lên nền đá lạnh lẽo, vọng ra xa dần, hướng về phía ngôi đền. Bấy giờ ông mới mở mắt ra.
Chỉ cách vài chục bước chân, quay lưng về phía ông, Satori đang im lìm ngồi đó,
ôm lấy bờ vai và mái tóc của Yukari.
Những mảnh còn lại của thân xác bị chém ngang hông ấy nằm vương vãi xung quanh, co quắp và bất động.
Lúc này, ông mới nhận ra sai lầm của mình đã phải trả một cái giá đắt như thế nào.
Trong cái thế giới nhỏ bé của ông, nơi con người ta thoắt đến rồi lại thoắt đi, những nhân vật gắn bó lâu dài với ông hầu như chỉ đếm trên đầu ngón tay, cũng như hầu hết đều không phải là con người.
Yukari là một trong số ít những nhân vật như thế. Một trong những niềm hy vọng mong manh, một trong những màu sắc hiếm hoi, giữ ông lại với cuộc đời này.
Nhưng thế giới của Yukari thì không hề nhỏ bé chút nào. Đó hầu như là toàn bộ yêu giới, toàn bộ những gì sắp sửa biến mất trong kỷ nguyên này. Đó còn là cả một thế giới tương lai mà Yukari ấp ủ, hy vọng, mà bản thân cô là hiện thân của niềm hy vọng ở thế giới ấy.
Chỉ trong một giây phút ngắn ngủi, toàn bộ niềm hy vọng ấy, toàn bộ thế giới ấy, đã biến mất ngay trước mắt Youki.
Không gì khiến Youki dằn vặt nhiều hơn cái ý nghĩ rằng, Yukari vốn đã dễ dàng thoát khỏi đây nếu cô muốn, nhưng chỉ vì muốn tiếp cận và giải cứu kẻ bại trận này...
"Ran... Yuyuko... Yukari chết rồi. Tôi sẽ ăn nói thế nào với hai người đây?"
Youki đau đớn nghĩ tới cái thảm cảnh mà mình có thể rời khỏi đây. Có lẽ điều đó sẽ còn giày vò ông nhiều hơn là chết dưới tay con người kia, ngay tại đây và ngay bây giờ.
Lần đầu tiên sau hàng trăm năm, Youki lại nghĩ đến cái chết. Và với những gì ông đã gây ra, thì lựa chọn đó xem ra không tệ chút nào.
Có điều, ở đây đâu chỉ có một mình Youki.
Nghĩ đến đó, Youki như bừng tỉnh.
"Satori!"
Ông nhìn chăm chăm vào hình hài bé nhỏ đang ngồi đằng kia. Một cô gái mỏng manh, chưa từng biết đến khói lửa chiến tranh, nhưng chỉ trong nửa ngày bên Youki, đã phải trải qua bao nỗi kinh hoàng của trận mạc.
"Satori... Tôi xin lỗi."
Đôi vai gầy của cô gái chợt co lại, khẽ run lên theo từng nhịp thở. Rồi cô quay lại, nhìn Youki với đôi mắt đượm buồn,
và nở một nụ cười yếu ớt trên môi.
Satori mỉm cười và khẽ lắc đầu.
Dường như... cô đã nghe thấy lời xin lỗi của Youki.

<< Satori... Cô nghe thấy tôi chứ? >>
Satori gật đầu.
<< Vậy mau chạy đi, cô ta sắp quay lại rồi. >>
Satori lắc đầu.
<< Đừng lo cho tôi, tôi có thể chiến đấu. Võ nghệ của cô ta không sánh được với tôi đâu. >>
Satori lại lắc đầu, rồi đưa tay lên ôm lấy vai trái của mình.

Phải rồi, là vết thương ấy. Tưởng chừng nó chỉ là một vết đâm không có gì nghiêm trọng, nhưng nó đã khiến cho cả một bên tay của Youki tê liệt hoàn toàn, như thể ở đó không hề có cánh tay nào cả, mà chỉ có đau đớn tột cùng vậy.
<< Satori, không sao đâu mà. Tôi vẫn còn tay thuận, và tôi có kiếm. Chỉ cần một tay thôi, tôi sẽ... >>
Youki đột ngột dừng dòng suy nghĩ đó lại. Cánh tay phải của ông lần tìm dưới thắt lưng, nhưng không thấy Hakurouken đâu.
Satori lại mỉm cười. Cô nâng cánh tay đang nằm trên mặt đất của Yukari lên; bàn tay ấy vẫn cầm chắc không rời thanh kiếm của Youki.
<< Không... không thể nào! >> -- Youki suýt nữa đã kêu thành tiếng. Trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, Yukari vẫn kịp đoạt lấy Hakurouken từ một Youki đang nằm bất động.
Yukari đã nghĩ gì trong giây phút đó?
<< Người muốn chúng tôi làm gì thế? Yukari? >>

Thay cho câu trả lời, Satori nhẹ nhàng đặt Yukari nằm xuống đất. Rồi cô rút lấy thanh kiếm trong tay Yukari, đứng dậy nhìn Youki đầy quả quyết.
Tay trái cô xòe ra, đưa về phía Youki. Như cố truyền tải một thông điệp gì đó, bàn tay cô nắm lại, chỉ vào lưỡi kiếm, rồi đặt lên ngực trái, nơi trái tim đang đập từng nhịp rộn ràng.
Youki tức thời chưa hình dung được Satori đang muốn nói điều gì. Thay vào đó, ông cố gắng lý giải ý nghĩa trong những hành động cuối cùng của Yukari.
Tại sao Yukari lại liều mạng lấy bằng được Hakurouken?
Nhìn vào những thân cây gãy đổ đằng xa, ông nhớ lại những động tác chiến đấu của vu nữ Hakurei khi đó.
Dù cô ta không hề rời khỏi vị trí, nhưng lại dễ dàng công phá những mục tiêu ở rất xa, ngoài tầm với của ngọn đao trên tay.
Nói cách khác, thứ hủy diệt những thân cây kia, thứ đã khiến Yukari mất mạng, hoàn toàn không phải là ngọn đao,
mà là ý niệm về ngọn đao đó.
Youki nhớ lại lúc mình di chuyển từ bên ngoài vành đai để tiếp cận ngôi đền này. Ông đã bắt gặp một mạng lưới dày đặc những sợi chỉ đỏ chứa đựng năng lượng phép thuật, và buộc phải cắt qua chúng để tiến lên.
Nghĩ lại thì, một con người làm sao có thể tự tay chuẩn bị được một mạng lưới rộng lớn, có độ phức tạp cao đến vậy được?
Chúng chỉ có thể là một ý niệm.
Và Youki đã cắt qua chúng, bằng chính Hakurouken.
Trong một khoảnh khắc, toàn bộ những diễn biến vừa qua đã trở nên sáng tỏ trong đầu Youki. Yukari phát hiện ra một con đường cắt qua mạng lưới phép thuật, và biết rằng Youki đã làm điều này. Trong những diễn biến dồn dập của trận chiến cuối cùng, Yukari đã nhận ra bản chất đòn đánh của đối phương, liên hệ nó với những gì cô đã biết, rồi cố gắng tiếp cận thứ duy nhất có thể vô hiệu hóa sức mạnh khủng khiếp kia.
Yukari đã hành động với đầu óc của một chiến binh kỳ cựu, nhưng ngày hôm nay may mắn đã không đứng về phía cô.
Một hiện thực nghiệt ngã nữa của chiến tranh. Kẻ giỏi nhất không phải lúc nào cũng thắng. Nhiều khi, họ lại là những người ngã xuống đầu tiên.

Giờ đây, thứ vũ khí có thể cắt đứt ý niệm, nó đang nằm trong tay Satori. Tuy chưa hiểu cô có ý định gì, nhưng Youki hiểu rằng cô đã quyết sẽ không bỏ ông lại mà chạy trốn.
Một quyết định dũng cảm và đầy nghị lực. Nhưng trong quãng đời chinh chiến của mình, Youki đã chứng kiến quá nhiều con người dũng cảm như thế phải nằm xuống.
Ông không muốn Satori phải chịu chung số phận với họ, hay với Yukari.
Vậy nên, để Satori được sống, thì Youki cũng phải sống. Để Satori thoát được khỏi đây, thì Youki không thể không đi cùng với cô.
Chống khuỷu tay xuống đất, ông lấy sức gượng dậy...
... và chợt khựng lại, khi nghe tiếng guốc gỗ lộp cộp đằng sau lưng.
__________

"Youki, ông định đi đâu thế?"
Vu nữ Hakurei chau mày, giọng nói pha chút gì đó hờn dỗi.
Trên tay cô là một con bồ câu khá lớn so với thông thường, với một lá thư buộc gọn gàng vào chân. Cô tung nó lên trời, thả cho nó vỗ cánh bay vào màn đêm lập lòe ánh lửa. Thế rồi ánh mắt của cô hướng về phía Satori, lúc này cũng đang đáp trả lại bằng một cái nhìn dè chừng, có gì đó thù địch.
Nhưng vu nữ Hakurei dường như không bận tâm nhiều về Satori. Nắm chắc ngọn đao, cô xoay cán chống mạnh vào lưng Youki, ấn chặt người võ sỹ bị thương xuống sân đền lạnh lẽo.
"Youki, đừng cử động. Tôi chỉ cần ông nằm yên đây thôi. Còn con tiểu yêu kia, tôi sẽ cho nó đoàn tụ với mẹ nó ngay lập tức."
Satori không đáp. Thay vào đó, cô nhìn về phía Youki, lúc này đang vắt óc tìm cách phản ứng lại.
Cô thấy những luồng suy nghĩ có mật độ dày đặc, nhưng không có hệ thống và phương hướng như thường lệ. Youki hoàn toàn không biết phải làm gì.
Cô biết rõ Youki vẫn đang nằm trong bóng tối. Ông tin rằng thảm họa này là do ông gây ra, và rằng một mình ông phải gánh mọi trách nhiệm về nó -- vốn là điều mà ông không thể làm được trong trạng thái hiện giờ.
Lúc này, cái mà ông cần không phải là một giải pháp, mà là một niềm an ủi.
Vẫn nhìn về phía Youki, Satori bất giác nở một nụ cười.
Một nụ cười dịu dàng, làm những suy nghĩ sục sôi trong đầu Youki lắng xuống.
"Youki, hãy tin tôi!" -- Satori hướng về phía đối thủ, kiếm cầm chắc trong tay.



Đáp lại sự im lặng của đối thủ, vu nữ Hakurei giương đao chém mạnh.
Cô ngạc nhiên chứng kiến đối thủ đưa kiếm lên, xẻ đôi đường chém về hai bên.

Giữa lá cành đổ rào rào, Satori chĩa mũi kiếm về phía trước, mắt mở to đầy đe dọa.

Cô tập trung cao độ vào đối thủ, không để ý đến Youki đang nhìn mình với vẻ ngạc nhiên.
Bởi ông nhận ra dáng đứng và cách cầm kiếm ấy. Nó chính là của ông.
Hakurouken là một thanh đoản kiếm, vì thế khi đối diện với kẻ địch không vũ trang, kiếm sỹ phải lợi dụng cả lưỡi kiếm lẫn tư thế cầm để duy trì khoảng cách an toàn. Cũng vì yếu lĩnh này, Youki đã bị Satori bắt bài ngay trong lần đầu gặp nhau. Giờ đây, cô lại dùng nó để bảo vệ ông.
Youki không thể không cảm thấy khâm phục năng lực lĩnh hội của cô gái yêu quái,
dù ngay cả việc cô còn chống cự được đến giờ đã là một điều thần kỳ, bởi thế đứng này quá "mở" trong cận chiến với đối thủ có vũ khí.

Khi Satori đỡ đòn, cô hầu như không cần dùng nhiều lực tay. Hakurouken dễ dàng cắt qua các ý niệm. Việc của cô chỉ là đọc trước thế đánh của đối phương, rồi di chuyển tay cầm kiếm tương ứng. Naginata là loại vũ khí cán dài, các thế chém tiêu chuẩn của nó dù dứt điểm nhanh, nhưng để thu đao vào thế mới thì lại rất chậm, vì thế việc hình dung các đường chém tiếp theo hoàn toàn không khó đối với Satori.

Nhưng vu nữ Hakurei cũng nhanh chóng nhận ra có điều gì không ổn. Thu đao về, cô rút cây trâm nhọn sau lưng ra vung mạnh về phía Satori.
Dù thấy trước được động thái này, nhưng Satori hoàn toàn không thể đỡ được đòn tấn công bằng Hakurouken. Cô dồn bước chạy, thoát khỏi hàng chục cây trâm nhọn hoắt -- dù chỉ là trong gang tấc.
Tận dụng cơ hội này, vu nữ Hakurei cũng bắt đầu di chuyển. Hai tay nắm chắc ngọn đao, cô rảo bước chạy về phía Satori.
Viễn cảnh xấu nhất mà Youki hình dung, nay đã sắp diễn ra. Trong cận chiến, vu nữ Hakurei sẽ có ưu thế tuyệt đối so với bất cứ một kiếm sỹ nào. Naginata là vũ khí chống kiếm cực kỳ hữu hiệu; tầm với của nó không chỉ giữ các kiếm sỹ ngoài tầm tấn công của chính mình, mà còn dễ dàng đả thương họ với các thế đâm và chém ngắn linh hoạt.
Tệ hơn nữa, Satori hầu như không có bất kỳ kinh nghiệm chiến đấu nào. Hakurouken và năng lực cá nhân của Satori giúp cô có được ưu thế hoàn hảo trong màn dạo đầu. Nhưng với tình hình này, trận chiến có thể sẽ khép lại trong khoảnh khắc.

Chứng kiến đối thủ cố gắng áp sát mình, Satori bắt đầu bối rối. Phản ứng một cách tự nhiên, cô chạy về hướng ngược lại, rời xa khỏi Youki.
<< Chạy về bên trái, Satori! Chạy về bên trái! >>
Satori nghe thấy Youki gọi mình. Không, đúng hơn là một luồng suy nghĩ có mức tập trung cao độ đã vang lên, chạm đến trái tim cô.
Khi nhìn lại, cô thấy vu nữ Hakurei đã rút ngắn khoảng cách chỉ còn một nửa. Cô giương đao lên, chém mạnh về phía kẻ địch đang quay lưng lại.
Một bước nhảy về bên trái, mà chính Satori cũng không hề đoán được, đã cứu sống cô.
Nhưng đối thủ của cô không dừng lại. Một đường chém tiếp theo lập tức xé gió bay tới. Satori mất thăng bằng, bối rối đưa kiếm lên bằng cả hai tay.
Đường chém không ăn vào lưỡi kiếm. Toàn bộ lực chém dồn vào mặt kiếm, hất văng Satori xuống nền đá cứng.
Đau đớn gượng dậy, cô thấy đối thủ đã gần áp sát mình, đao giương ngang người chuẩn bị dứt điểm.
Tình huống cận chiến giờ đây là không thể tránh được.

Nhưng thoáng liếc qua Youki đang nằm kia, cô thấy ông khẽ gật đầu.
Giống như cô đã giúp ông hạ gục gã yêu quái to cao lúc trước, giờ đây kinh nghiệm về vũ khí của ông lại giúp cô thoát khỏi một đòn tấn công chí tử.
Với xu hướng tấn công của mình, vu nữ Hakurei đang ngày càng đẩy Satori ra xa khỏi Youki. Muốn nắm chặt lấy cơ hội cuối cùng, cả hai buộc phải đảo ngược xu hướng ấy.
Một đường chém ngang giáng xuống đầu Satori. Cô dễ dàng cắt đứt nó, nhưng lại không thể di chuyển khi đỡ đòn.
Phải đột phá.
Nghĩ là làm, Satori chống một tay xuống đất, lùi chân về phía sau lấy đà. Khi đường chém tiếp theo bay tới, cô không tìm cách đỡ, mà né về một bên. Lực chém hất tung cả đất đá đằng sau lưng cô.
Nhưng cô đã tìm được một khoảng trống. Né về cùng phía với ngọn đao, cô khiến đối phương không thể lập tức xuất chiêu, mà phải đưa đao về lấy lại thế. Cúi thấp người, Satori liều lĩnh lao về phía sau lưng vu nữ Hakurei, tiến gần về chỗ Youki.
Cô quay lại vừa kịp lúc để trông thấy một đòn đâm bất ngờ. Đầu mũi đao lao tới cắt đứt đai lưng của cô, và nếu cô chỉ chậm một bước thì đã bị nó xẻ đứt mạng sườn.
Một tay giữ đai lưng, tay kia cầm kiếm, Satori thở dốc.
Cô đã lọt được vào "cấm địa", dễ dàng tiếp cận Youki.
<< Giỏi lắm, Satori. >>

Lần đầu tiên trong trận chiến, nụ cười đã trở lại trên môi cô.

Có điều, giờ đây cô đã ở quá gần đối thủ.
Nếu Youki không làm gì đó, thì Satori chắc chắn sẽ gục ngã,
không phải dưới lưỡi đao ý niệm, mà chính là lưỡi đao thép vô tình kia.


Đại khái là cái này, từ 2:44, nhưng "hiền" hơn. Thật sự thì viết xong rồi tớ mới nghĩ đến cảnh này, chứ từ lúc lên khung 10 tập đầu thì chỉ cố gắng nghĩ xem loại vũ khí nào là phù hợp nhất để làm nổi bật sự imba thần thánh của vu nữ Hakurei. Penguin Một ngọn đao có thể chém xa hàng trăm mét -- cái này chắc phải tương đương với một khẩu tiểu liên vô hạn đạn, thế nhưng naginata vốn lại là một thứ vũ khí vô cùng nữ tính, nên nó hoàn toàn không làm mất phong thái của người sử dụng. Và chính vì thế, nó cũng phải bị vô hiệu hóa theo cách tinh tế nhất, chứ không thể dùng sức mạnh tương đương để chế áp được. Một cô gái yếu đuối, không có kinh nghiệm chiến đấu, trong tay chỉ có một thanh kiếm quá ngắn để mà gọi là "kiếm", đấy có thể là giải pháp tinh tế nhất.
Dù sao thì ngày làm việc đầu tiên của Youki cũng đã có quá nhiều diễn biến. 2 nhiệm vụ tiềm nhập, 3 lần đánh nhau, từng ấy lần suýt chết. Đến đoạn cuối của 10 tập đầu, các cô gái đã phải vào cuộc, bởi vì Youki xuất hiện quá nhiều trong thể trạng hoàn hảo có thể khiến các trận đánh trở nên hơi bị một chiều. Nốt tập 10 nữa thôi, là Youki có thể về nhà rồi... hãy cứ tin là vậy, còn có về được hay không, tùy số phận.


_________________
Waifu
avatar
Đom Đóm ~1991~
Moderator
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : Trace,b1-58-999
. :
Online
Though the Scent Lingers

Posts : 1641
Power : 3055
Faith : 785
Ngày tham gia : 06/11/2014
Địa điểm : Mind Matrix

Về Đầu Trang Go down

Trang 2 trong tổng số 2 trang Previous  1, 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết