Latest topics
Today at 7:58 pm» [Review/Discussion] Labyrinth of Touhou 2by dungVH
Today at 6:59 pm» Touhou 15.5 東方憑依華 ~ Antinomy of Common Flowers.by dilina890@gmail.com
Today at 6:39 pm» Bản nhạc bạn đang nghe là gì? Ver 2by tinkatan
Today at 9:10 am» Touhou music Việt Nam ver, singable và còn hơn thế nữa ....by Akari no Kokoro
Today at 7:33 am» Members' Fanartby Helel
Yesterday at 6:06 pm» Touhou WTF - Ver 14by tinkatan
Yesterday at 12:03 am» [Triệu tập troll thủ] Cổng dịch Vi-lol ~ Biến tấu Tuhu theo cách của bạnby Đom Đóm ~1991~
9/12/2016, 5:54 pm» [Hắc minh động] Lập ổ theo phong cách của Soki. Ổ bệnh by sokirabaku
9/12/2016, 3:45 pm» Touhou Magical Card Project [Mời mọi người vào xem]by Helel
8/12/2016, 7:22 pm» [Rủ rê] lập team làm game fan made .by dungVH
6/12/2016, 11:19 pm» [FaFS]Warabe Asobi - Meramipop (Touhou Vietsub) by abysswalker
6/12/2016, 8:51 pm» 【Vietsub】 Sayou Naraba -Automata Girl by Katsuragi Rin
6/12/2016, 7:43 pm» [Autumn Reitaisai 3][東方事変] 贖by sawsore
6/12/2016, 7:41 pm» [Kouroumu 12][BUTAOTOME] 猫の安眠DISC[眠れない人の為の12曲の東方ピアノソロ]by sawsore
6/12/2016, 7:40 pm» [C89][Silver Forest] 東方Fire&Iceby sawsore
6/12/2016, 7:39 pm» [Reitaisai 13][Silver Forest] Sweet Little Lilyby sawsore
6/12/2016, 7:39 pm» [Reitaisai 13][零雛ラボラトリー] 過ぎゆく季節に醒めた夢by sawsore
6/12/2016, 7:38 pm» [Reitaisai 13][朽チ縄] 絶景by sawsore
6/12/2016, 7:37 pm» [Reitaisai 13][グロカルナスカライン] レジュームオーバーセンスby sawsore
6/12/2016, 7:37 pm» [Reitaisai 13][Remember memories.] 深淵のルミエラby sawsore
6/12/2016, 7:36 pm» [Reitaisai 13][Redial Arts] Xcludeby sawsore
6/12/2016, 12:33 am» Con gái của ZUN chào đờiby Lunasa Diệp
5/12/2016, 10:22 pm» [Doujinshi] SanaChri!by sawsore
4/12/2016, 1:13 pm» Touhou Gameplay - ngoinhadoby ngoinhado
4/12/2016, 11:29 am» [Game] ? + ? = ???by mr.equal
4/12/2016, 11:28 am» [Game] Nếu Dơi bị nướng?...by mr.equal
2/12/2016, 10:16 pm» 連縁天影戦記 ~ Brilliant pagoda or haze castle [ Len'en Project ] by mr.equal
2/12/2016, 8:34 am» [Gallery] Ichi: This is động lầy aka động trashby Ookami Ichia
30/11/2016, 4:28 pm» [Autumn Reitaisai 3][Maikaze] 東方夢想夏郷3 音樂全集by sawsore
30/11/2016, 4:22 pm» [Reitaisai 13][MisteryCircle] Daysby sawsore

[Non Touhou][Touhou Related] [9/9] Kim Cương Thô

Trang 3 trong tổng số 3 trang Previous  1, 2, 3

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Re: [Non Touhou][Touhou Related] [9/9] Kim Cương Thô

Bài gửi by Akari no Kokoro on 12/5/2016, 10:41 am

Vậy khi nào nghĩ ra đống spell card và cốt truyện >x< *táp*

_________________
[box="display: inline-block; border-style: solid; border-width: 8px 17px 8px 0; border-color: transparent #000000 transparent transparent; float: left"][/box][box="display: inline-block; width:250px; border-radius: 0px 10px 10px 10px; border:2px solid #000000; background:#000000"]
Target Acquired
[/box]
[box="opacity"][/box]

Waifu
Akari no Kokoro
Member
Xem lý lịch thành viênhttp://occultuslibrarium.blogspot.com/

Waifu Order : Nee-chan,b1-10-6,b2-4-7,b3-25-4,b4-37-5,b5-13-3,b6-14-2,b7-15-1,b8-40-8,b9-43-9,b10-5-999
. :

Ни шагу назад!
Ни шагу назад!!!!
...

Posts : 3693
Power : 6115
Faith : 1070
Ngày tham gia : 16/01/2015
Địa điểm : Москва, Российская Федерация

Về Đầu Trang Go down

Re: [Non Touhou][Touhou Related] [9/9] Kim Cương Thô

Bài gửi by Akari no Kokoro on 14/5/2016, 10:22 pm

Bầu trời, đôi cánh và mười hai nhân tố:

Đã bao lâu rồi, kể từ ngày Viktor đặt chân đến vùng đất xa lạ này? Bản thân hắn cũng không biết rõ. Hắn nằm viện ở Vĩnh Viễn Đình hơn vài tháng, hắn ở Nhân Gian Lý suốt những ngày bạo loạn, rồi hắn lang thang khắp nơi tìm kiếm con đường trở lại bầu trời với những câu hỏi bao quanh mười hai nhân tố của tự nhiên. Hắn đã nhìn thấy và chứng kiến những trận chiến nảy lửa trong Mê Trúc Lâm, những trận chiến tranh giành những quả cầu tím phát ra huyền bí. Hắn cũng từng kẹt trong làn đạn giữa hai chiến tuyến khi những sinh linh từ “mặt trăng” xâm lược vùng đất này, dù dường như những yêu quái xung quanh hắn không nhận thức được tình hình chiến sự lúc ấy, và tiếp tục cuộc sống thường ngày.

Một năm? Hai năm? Mười năm? Hắn không nhớ rõ. Nhưng hắn biết rằng hắn đã ở đây khá lâu rồi. Suốt những năm tháng đó hắn sống như một tên du mục, nay đây mai đó, lang thang lần theo những manh mối hắn có được. Đôi lúc, hắn dường như quên mất cô gái đã đi cùng hắn ngày trước. Hắn bị ám ảnh bởi bầu trời, hắn thèm khát được cất cánh quay trở về bầu trời xanh thẳm. Lòng hắn đau nhói khi nhìn thấy kẻ khác tung tăng chao lượn trên bầu trời xanh thẳm. Thật tự do, khi cả thân hình không hề bị trói buộc dưới mặt đất, thật tự do, khi có thể bay xuyên những tầng mây, ngắm nhìn thế gian dưới một góc nhìn của loài chim.

Lúc còn ở Nhân Gian Lý, hắn từng đọc qua một số quyển sách cổ ở Linh Nại Am. Lúc ấy cũng là lúc hắn biết đến quy luật vận hành của vùng đất xa lạ này. Theo tổ hợp ba nhân tố thuộc ba phạm trù khác nhau, sự sống được tạo thành, và cứ mỗi năm, những tổ hợp này lại thay đổi, cho đến khi hoàn thành một chu kỳ dài sáu mươi năm.

Ba ánh sáng của cõi trời. Ánh sáng của mặt trời mạnh mẽ, thể hiện uy thế độc tôn của mình, ánh sáng của mặt trăng dịu hiền qua từng đêm trông thật hoà hợp, khi tròn, khi khuyết, ánh sáng của những vì sao khác biệt, đặc trưng, tượng trưng cho cái tôi của mình.

Bốn mùa của năm tượng trưng cho một đời người. Mùa xuân đầy sức sống của tuổi thơ ấu, mùa hạ nhiệt huyết của tuổi thanh niên, mùa thu trù phú của tuổi trưởng thành, và mùa đông lạnh lẽo của cái chết.

Năm nguyên tố hình thành nên vạn vật. Ngọn lửa cháy bỏng của vận động, của đổi thay, dòng nước tĩnh lặng như thanh tẩy tâm hồn, mặt đất bất động bao la là tiền đề của mọi sự sống, cây xanh mỗi ngày đều vươn đến trời cao, đấy chính là sự sống, sự trỗi dậy, cuối cùng là những khối kim loại như những thanh sắt thanh đồng, như những thỏi vàng nén bạc, biểu thị cho giàu sang, cho phú quý.

Nếu mọi thứ đúng như những gì hắn suy đoán, thì với mười hai nhân tố này, hắn có thể tái tạo đôi cánh bị dứt bỏ ngày xưa. Nhưng, làm thế nào để thu thập chúng? Bốn mùa xuân hạ thu đông là những thứ trừu tượng, vật thể gì sẽ hội tụ tinh hoa của chúng? Những gì sẽ tượng trưng cho mặt trời, những gì sẽ tượng trưng cho mặt trăng, cho những vì sao lấp lánh trong đêm? Tương tự, những gì sẽ tượng trưng cho ngọn lửa? Ngọn lửa của một mẩu natri trong nước, ngọn lửa của sắt oxit và nhôm, hay ngọn lửa từ mẩu bấc tẩm mỡ? Những gì tượng trưng cho dòng nước? Dòng nước suối, dòng nước sông hay dòng nước biển? Cái gì sẽ tượng trưng cho mặt đất bao la, cái gì sẽ tượng trưng cho những cành cây vững chắc, cái gì sẽ tượng trưng cho những nén vàng thỏi bạc? Những câu hỏi đó cứ thế ám ảnh hắn, song, đến tận lúc này, hắn dường như không có một đáp án nào.

-------

“Kết quả là cái gì?” – Viktor làu bàu, chân bước qua lại xung quanh chiếc chòi tạm bợ của mình trong Mê Trúc Lâm. – “Lý thuyết là như thế? Nhưng những gì tượng trưng cho mười hai nhân tố đó?”

Hắn tức giận ném một viên đá vào bụi tre gần đó. Bất chợt, hòn đá đó từ bụi tre bay thẳng vào đầu hắn. Không kịp né, hắn lãnh trọn khối chất rắn nặng chừng nửa ký vào thẳng đầu.

“Đau... Blyat’” – Hắn rủa. – “Và ai đó? Ra mặt đi!”

Phía sau lưng hắn, một cánh cổng thời không mở ra. Một người phụ nữ tóc trong bộ đầm trắng với dải áo tím chầm chậm bước ra. Nhẹ nhàng đưa chiếc quạt lên môi, ả ta cười khẩy:

“Thì ra đây chính là kẻ thu thập mà người đời đồn đại sao? Trông không khác gì một tay ăn mày nhỉ?”

“Cái gì...” – Viktor nhảy lùi về, tay cầm lấy sợi xích sắt thủ thế. – “Cô... cô là ai?”

“Yakumo Yukari, Nhà Hiền Triết Yêu Quái.” – Yukari khúc khích cười. – “Đừng tỏ ra manh động thế nhóc à, ta không có ý hãm hại con đâu.”

“Cô muốn gì ở tôi?” – Hắn nói, giọng đầy cảnh giác. – “Và khi nói đến kẻ thu thập, ý cô là gì?”

“Không phải nhóc đang đi thu thập mười hai vật tượng trưng của mười hai nhân tố sao?” – Yukari từ từ tiến lại gần, cầm chiếc dù chĩa thẳng vào cổ Viktor. – “Một ý tưởng rất độc đáo, nhưng...”

“Nhưng sao?” – Viktor siết chặt sợi dây xích, sẵn sàng tấn công để tự vệ. Giọng hắn lúc này tỏ ra rất căng thẳng.

“Nhưng với cái cách ngươi đang hướng đến, ngươi sẽ không bao giờ thành công.” – Yukari thẳng thừng đáp.

Tim Viktor mất đi một nhịp, người anh đông cứng lại, lạnh toát, mặt tái bệch khi nghe những lời nói ấy. Cố gắng định thần, anh hỏi:

“Không thể là thế nào?” – Viktor quát.

“Ngươi vẫn không nhận ra sao?” – Yukari nghiêm nghị nói. – “Ngươi biết rằng, mọi vật trên cõi đời này đều tạo nên từ tinh hoa của tổ hợp ba nhân tố, hiểu chứ?”

“Ý cô là... tôi không thể nào tìm ra “tinh hoa” của chúng?” – Viktor hỏi như cố gắng tìm kiếm niềm hy vọng cuối cùng.

“Rất tiếc là... không thể.” – Yukari lạnh lùng đáp. Lời nói của cô khiến Viktor gục xuống đất. Trong cơn tức giận, hắn quật ngã từng bụi tre dày xung quanh, nước mắt ứa ra từ khoé mắt. Hắn tuyệt vọng, cơn tuyệt vọng của một người chết đuối vớ được cọc, để rồi chiếc cọc ấy gãy lìa để dòng nước xiết ấy cuốn trôi kẻ xấu số ấy.

“Như vậy là... mọi thứ... tất cả đều vô nghĩa sao?”

Yukari im lặng.

“Tại sao, tôi chỉ muốn được trở lại bầu trời... tại sao chứ?” – Hắn khóc.

Bất chợt, Yukari tát hắn một phát rõ đau.

“Thật đáng thất vọng, ta không ngờ ngươi chỉ biết ngồi xuống khóc thôi sao?” – yukari quát.

“Nhưng cô nghĩ tôi còn có thể làm gì?” – Hắn cự lại. – “Con đường cuối cùng cũng không thể đưa tôi đến đích, thế thì tôi có thể làm gì?”

“Thì hãy vạch một con đường mới mà đi.” – Yukari tát hắn thêm một phát. – “Ta chưa hề nói ý tưởng của ngươi là sai lầm cả. Chỉ có cái hướng ngươi đi là một việc bất khả thi.”

“Nếu thế tôi có thể làm gì?”

“Làm những gì ngươi có khả năng, Viktor ạ” – Yukari hạ thấp giọng. – “Ta sẽ kể ngươi hai câu chuyện về hai người con gái của vùng đất Ảo Tưởng Hương này, và hãy suy nghĩ về chúng.

Người vu nữ của Bác Lệ Thần Xã, Hakurei Reimu. Vào những tháng năm xưa, cô ta hoàn toàn nhờ vào cụ rùa Genjii để bay. Nhưng cô cố gắng thuần thục sức mạnh của mình để bay lên bầu trời.

Người con gái còn lại là cô bạn đường thân thiết của Reimu. Cô ta là con của một thương gia trong Nhân Gian Lý. Vốn là một con người, cô không hề có bất kỳ ma lực nào. Nhưng, với một nghị lực đáng gờm, cô mày mò nghiên cứu điều chế ma dược. trải qua bao nhiêu thất bại, cô cũng trở thành một phù thuỷ. Nhưng, ta cũng phải khâm phục con nhóc ấy. Cô ta có một niềm đam mê kiến thức, đến độ cô sẵn sàng đi càn một toà dinh thự tây phương để mang về những quyển sách cổ.”

Lời nói của nhà hiền triết làm hắn suy nghĩ đăm chiêu. Nhưng rồi, hắn đứng dậy, và bước đi.

“Cảm ơn cô nhiều, vì đã kéo tôi khỏi còn đường không hồi kết thúc đó.” – Hắn nói.

“Đừng cảm ơn ta, ta chỉ là đang tìm những con người ưu tú cho những sự kiện sắp tới thôi.” – Yukari quay lưng, bước chầm chậm ra khỏi khu rừng.

“Ý cô là sao?”

“Hãy tìm một người sói tên Mitsurugi Rouhiko sau khi ngươi đã hoàn thành mục tiêu của mình .” – Yukari đáp. – “Một trận chiến đẫm máu sắp diễn ra, ngươi cùng với tám người nữa sẽ đối mặt với những thế lực hắc ám nhất của thế giới bên ngoài, những thiên thần ô uế từ Thiên Quốc và những tà thần từ một vũ trụ song song.”

Viktor sững lại khi nghe đến hai chữ “thiên quốc”.

“Thiên Quốc... không lẽ cô đang ám chỉ...” – Hắn sững sờ hỏi.

“Phải, quê nhà của ngươi.” – Yukari ngắt lời, trước khi bước vào một cánh cổng thời không.

“Tự vươn lên với khả năng của mình à?” – Viktor nhủ thầm. – “Được thôi Yukari, tôi sẽ chứng minh cho cô thấy những gì tôi có thể.”

Viktor không biết rằng, sau những bụi tre xa xa kia, một người phụ nữ với mái tóc bạch kim trong bộ trang phục xanh đỏ kia đang mỉm cười.

-------

“Eirin, em cần chị giúp.” – Viktor chạy thẳng vào bệnh xá, tay cầm một vật quấn trong tấm vải đen.

“Gì đây Viktor?” – Eirin mỉm cười hỏi.

“Dù nghe có vẻ điên rồ, nhưng...” – Viktor lấy hết can đảm, nói. “Chị hãy phẫu thuật và gắn chiếc cánh máy này lên lưng của em.”

Viktor tháo tấm vải đen ra, để lộ một đôi cánh bằng kim loại với những chiếc lông vũ bằng polymer.

“Khung cánh làm từ hợp kim titan cùng với 5% nhôm và 2.5% thiếc, cánh chuyển động bằng hệ thống thuỷ lực với những ống thuỷ lực làm từ hợp kim titan với 3% nhôm và 2.5% vanadi và bọc bằng lớp hợp kim titan với 0.08% palladi với khả năng chống ăn mòn. Em dùng tín hiệu điện để điều khiển cánh thông qua các transistor và diode với bán dẫn silic, do dây thần kinh điều khiển cơ thể thông qua các xung điện.” – Viktor hào hứng giải thích trong khi Eirin chăm chú nhìn đôi cánh máy. – “Những chiếc lông vũ em làm từ sợi tre bán tổng hợp, cùng với hợp kim titan vốn là kim loại nhẹ nhưng có độ bền cao nên đôi cánh này nặng không quá một đôi cánh của thiên sứ bình thường.”

“Ý tưởng rất hay, nhưng em sẽ lấy năng lượng từ đâu để vận hành chúng?” – Eirin nhìn Viktor.

Viktor chỉ tay vào chiếc hộp nhỏ trên đôi cánh, đáp:

“Pin nhiên liệu hidro.”

“Nhưng không phải pin nhiên liệu cần tiếp nhiên liệu liên tục s...” – Eirin bỗng tự ngắt lời mình. – “Hiểu rồi... thông minh đấy Viktor. Khả năng chuyển hoá vật chất của em. Nhưng từ đâu em có ý tưởng này thế?”

“Từ nhiệm vụ bất khả thi em luôn tìm cách hướng tới suốt thời gian qua.” – Viktor đáp. – “Ba vầng ánh sáng, bốn mùa trong năm và năm loại nguyên tố cấu tạo nên vạn vật. Em đã từng tìm cách thu thập những “tinh hoa” của các nhân tố này và tái tạo một đôi cánh bằng xương bằng thịt, nhưng theo Yukari, đó là không thể.”

“Tiếp tục đi chứ nhóc.” – Eirin cười.

“Em quyết định dùng năng lực của mình để thực hiện mục tiêu này.” – Viktor đáp. – “Em từng là một thợ cơ khí hồi ở Thiên Quốc, và từng giúp chế tạo những bộ phận cơ thể bằng máy như thế này trước khi chuyển sang nghề buôn vàng và bị tống giam. Nghĩ lại thì Yukari bảo ý tưởng của em không tồi, nhưng em đang đi sai hướng. Có lẽ cô ta muốn nói rằng, ý tưởng tập hợp những nguyên tố ấy chính là như thế này. Em chiết xuất, chuyển hoá và gia công chúng. Đôi cánh độc nhất như mặt trời, biến hoá như mặt trăng song lại khác biệt như những vì sao. Đôi cánh sẽ sống với em như một phần cơ thể đến khi em hoàn toàn nhắm mắt xuôi tay, kết thúc một vòng đời như bốn mùa. Phần kim là những hợp kim em chủ yếu dùng chúng để gia công, tạo thành khung cánh, và theo em biết titan là một kim loại khó gia công, và phần vỏ chứa palladi, một kim loại quý tăng tính bền hoá học. Phần thuỷ chính là lượng dầu thuỷ lực, chúng lặng thầm nhưng lại là thành phần không thể thiếu, bởi nhờ chúng mà đôi cánh có lực quạt rất mạnh. Sợi tre bán tổng hợp em dùng để dệt những chiếc lông vũ chính là tượng trưng cho cây cối, tượng trưng cho sự trỗi dậy vì chúng sẽ tạo lực nâng nhờ từng luồng không khí được quạt. Phần đất ở đây chính là bán dẫn silic, một nguyên tố chính cấu tạo nên cát, và chính là tiền để để em điều khiên đôi cánh thông qua ý nghĩ của mình. Và lửa chính là pin nhiên liệu, nơi dòng điện sinh ra để đôi cánh này hoạt động.”

“Nói cách khác, em đã áp dụng những kiến thức cơ khí vào quy luật vận hành của Ảo Tưởng Hương.” – Eirin phì cười. – “Thông minh đấy nhóc ạ. Được rồi, ta sẽ gọi Reisen chuẩn bị, và sẽ thực hiện cuộc phẫu thuật này.”

Quay sang một con thỏ gần cửa, Eirin ra lệnh chúng gọi Reisen. Con thỏ ấy chạy nhưcắt, và chưa đầy hai phút sau, Reisen bước chân vào bệnh xá.

“Dạ, sư phụ gọi con?”

“Reisen, nhờ con chuẩn bị phòng phẫu thuật và những thứ liên quan.” – Eirin lên tiếng.

“Vâng, và con sẽ phụ sư phụ như thường ạ?” – Reisen hỏi.

“À không, lần này... ta muốn để cô ấy giúp.” – Eirin nháy mắt ra hiệu với Reisen. Hiểu ý, Reisen chạy đi, bắt tay vào việc.

“Nhưng, nếu không phải Reisen, thì ai sẽ phụ chị?” – Viktor ngơ ngác hỏi.

“Cứ từ từ đi nhóc.” – Eirin đáp. – “Đây là ca phẫu thuật đầu tiên của cô ta, nhưng ta biết thế nào ngươi cũng chấp thuận đê cô ấy giúp.”

“Cái... cái... chị đùa à?” – Viktor nhảy dựng lên. – “Chị định biến em thành vật thí nghiệm hả?”

“Cứ bình tĩnh đi nhóc. Người ấy sắp tới rồi.” – Eirin đáp.

Vừa dứt lời, một cô gái nhỏ nhắn trong bộ áo trắng hớt hải chạy vào.

“Chị gọi em à, Eirin?” – Người ấy đáp.

“Khoan đã, cái giọng này.” – Viktor nghĩ thầm, trước khi bật thành tiếng. – “Erina Nasulina, em đấy phải không?”

“Viktor Suvorov, anh đấy phải không?” – Cô gái chạy đến ôm chầm hắn.

“Ha, nếu chị nói người trợ tá là Erina đây thì... chắc em rút lại lời phàn nàn lúc nãy.” – Viktor bật cười, trước khi cúi xuống nhìn Erina. – “Vậy có vẻ như anh sẽ là bệnh nhân đầu tiên của em rồi nhỉ.”

Eirin đứng đó, ho nhẹ:

“Xin lỗi đã ngăn cản phút giây tái ngộ của hai người, nhưng mọi thứ đã sẵn sàng rồi.”

“Nhờ chị nhé Eirin.” – Viktor mỉm cười. – “Và nhờ em nhé, Erina.”

“Em sẽ cố gắng.” – Erina đáp.

-------

Một tuần sau đó, một số người truyền tai nhau về một bóng hình người mang chiếc lưỡi hái bay lượn trong không trung. Một số khác kể về việc một thiên sứ với đôi cánh đen tuyền cầm một cây lưỡi hái khổng lồ bảo vệ họ khỏi những yêu quái khi họ lạc đường trong đêm tối, và sau mỗi lần được hộ tống về nhà, thì bóng hình ấy lặng lẽ biến mất trong màn đêm tĩnh mịch.

Khi nghe những người bệnh kể về chúng, Eirin chỉ mỉm cười:

“Đừng quá lo lắng về người ấy, khác với vẻ ngoài, hắn ta không hề mang tà niệm gì trong đầu. Đó chính là hình dáng của một sinh linh tự vươn lên khỏi quá khứ đầy máu và nước mắt.”

_________________
[box="display: inline-block; border-style: solid; border-width: 8px 17px 8px 0; border-color: transparent #000000 transparent transparent; float: left"][/box][box="display: inline-block; width:250px; border-radius: 0px 10px 10px 10px; border:2px solid #000000; background:#000000"]
Target Acquired
[/box]
[box="opacity"][/box]

Waifu
Akari no Kokoro
Member
Xem lý lịch thành viênhttp://occultuslibrarium.blogspot.com/

Waifu Order : Nee-chan,b1-10-6,b2-4-7,b3-25-4,b4-37-5,b5-13-3,b6-14-2,b7-15-1,b8-40-8,b9-43-9,b10-5-999
. :

Ни шагу назад!
Ни шагу назад!!!!
...

Posts : 3693
Power : 6115
Faith : 1070
Ngày tham gia : 16/01/2015
Địa điểm : Москва, Российская Федерация

Về Đầu Trang Go down

Re: [Non Touhou][Touhou Related] [9/9] Kim Cương Thô

Bài gửi by Akari no Kokoro on 17/7/2016, 1:57 pm

Cuộc chiến trong Mê Trúc Lâm và sức mạnh mới của ánh sáng:

Một đêm dài trong Mê Trúc Lâm, và lại là một đêm mất ngủ đối với Viktor. Đã hơn một tuần rồi, hắn luôn cảm giác mình bị theo dõi. Bản thân hắn cũng không hiểu vì sao, nhưng từng phút từng giây, hắn luôn cảm thấy lạnh gáy, cứ như mọi hành tung của mình đang bị ai đó chăm chú nhìn. Cái lạnh không phải vì từng cơn gió đêm thổi ngang người, mà cái lạnh của sự lo âu.

Cái lạnh của một con mồi.

Theo lời của Nhà Hiền Triết, hắn đã đến Nhân Thôn và tìm gặp một người sói tên Mitsurugi Rouhiko. Một cuộc đối thoại ngắn, nhưng cũng cho hắn biết được nhiều thứ. Dường như, hắn, Rouhiko, Felix, cùng sáu sinh linh hắn chưa từng gặp sắp phải đối mặt với một cuộc chiến to lớn. Yukari đã từng nhắc đến điều này, nhưng ả không nói rõ ràng.

“Cuộc chiến đó chính xác là gì?” – Viktor hồi tưởng lại cuộc nói chuyện hôm ấy.

Vẻ mặt Rouhiko lúc ấy trở nên đăm chiêu. Mất một hồi sau ông mới lên tiếng:

“Bắt đầu từ đâu nhỉ, theo những gì Nhà Hiền Triết nói với tôi, thì chín người chúng ta sẽ trải qua ba cuộc chiến với ba thế lực khác nhau.” – Rouhiko bắt đầu nói. – “Chắc hẳn Yakumo Yukari đã nói với cậu ít nhiều về nó rồi. Nói đầy đủ ra, thì đó là cuộc chiến với Bàn Tay Đen, Thiên Quốc, và bọn tà thần ở thế giới của tôi.”

Ông suy nghĩ một lúc, rồi tiếp tục:

“Cậu biết không? Có những điều thoạt chừng chúng ta thấy không liên quan, như vì sao Yukari lại ngấm ngầm đẩy đưa chúng ta liên minh với nhau. Hoặc vì sao Yukari biết rõ kẻ thù của chúng ta như vậy.” – Rouhiko cau mày suy nghĩ. – “Nhà Hiền Triết là một sinh linh tồn tại ở nhiều thế giới, nên những gì xảy ra ở thế giới tôi, ả ta biết tất cả. Nhưng, tôi đã gặp Alfonso cùng Ferdinand, và theo những gì họ kể, thông tin về Bàn Tay Đen, ở thế giới ngoài kia còn ít người biết, huống chi những người trong đây.”

“Ông nói thế cũng có lý.” – Viktor trầm ngâm suy nghĩ. – “Chuyện về Thiên Quốc tôi chưa hề kể ai nghe ngoài hai người trong Vĩnh Viễn Đình, nhưng vì sao ả ta lại biết về chúng?”

“Câu trả lời là, nếu cậu tin tưởng lời ả ta, thì cả ba sự kiện đều có liên quan đến Ảo Tưởng Hương này đây.” – Rouhiko thẳng thừng đáp. – “Thiên Quốc dường như đã có phương thức di chuyển từ thể giới chúng đến thế giới này, đó cũng có thể là lý giải cho việc người bạn cũ của cậu xuất hiện ở đây. Bàn Tay Đen tìm cách phá hoại kết giới, hòng phá hoại tính cân bằng giữa “thực” và “ảo” duy trì sự ổn định của cả trái đất. Lũ tà thần của thế giới tôi, nếu những cơn báo mộng của tôi là đúng, thì chúng đang tìm cách mở rộng bàn cờ bẩn thỉu đẫm máu của chúng.”

“Ý ông là, Ảo Tưởng Hương này đang ở thế đối đầu ba bên?”

“Ta e rằng đó là sự thật. Và một điều đáng sợ hơn là họ không thể xuất quân để chiến đấu, nên Nhà Hiền Triết mới cần chúng ta.”

“Ý ông là sao? Mọi người ở đây đều có năng lực, thì sao không thể đánh trả?”

“Đó là vì... một mất mát nhỏ về sinh lực cũng đủ làm sự ổn định giữa “thực” và “ảo” tan biến.” – Rouhiko đáp. – “Nó như một chiếc đòn bẩy cân bằng vậy, phần “ảo” của thế giới chúng ta nằm bên cân đòn ngắn, nên chỉ cần một thay đổi nhỏ là cũng đủ cho chiếc đòn bẩy mất cân bằng.”

“Vậy có nghĩa là, chúng ta cũng không còn cách nào khác ngoài chiến đấu.” – Thiên sứ sa ngã lên tiếng. – “Được thôi, dù sao tôi cũng có vài thứ cần thanh toán đầy đủ.”

Bất chợt, Rouhiko trừng mắt về phía sau lưng Viktor, hướng ra nóc một căn nhà đối diện. Ổng từ từ đảo mắt, trước khi nói:

“Viktor Suvorov, dù bất kỳ giá nào, hãy cẩn thận...” – Ông lên tiếng. – “Cậu có cảm thấy lạnh sống lưng không?”

“Phải, từ nãy đến giờ tôi có cái cảm giác đó.” – Viktor đáp. – “Mà có chuyện gì à?”

“Hãy bảo trọng... đó là cái lạnh của một con mồi.”

-------

Viktor chầm chậm bước đi ra bờ suối. Anh vọc tay xuống dòng nước trong vắt, uống một ngụm. Dòng nước mát khiến anh bình tĩnh hơn trong những tình huống căng thẳng như thế. Cảnh rừng khuya vào buổi đêm trông thật khác biệt, từng ngọn trúc mờ ảo dưới ánh sáng mờ nhạt êm dịu của vầng trăng. Hắn có thể nghe rõ những tiếng xào xạc của từng chiếc lá, tiếng lao xao của những con thỏ hoang đang rúc trong từng bụi cây nhỏ. Một cảnh tượng thanh bình, nhưng Viktor, vẫn đang lo lắng với những ánh mắt vô hình trong đêm tối, không tài nào thưởng ngoạn cảnh rừng đêm thanh tịnh.

Bất chợt, một tiếng choảng chói tai vang lên từ trong khu rừng trúc. Tiếng va đập của kim loại, hắn biết. Nhưng đâu là nguồn âm? Hắn không kịp suy nghĩ, khi một loạt các tiếng va đập chói tai khác vang lên, cùng với những ánh lửa đỏ rực.

“Một trận chiến?” – Viktor nghĩ thầm, và tức tốc bay về hướng nguồn âm, tay cầm chiếc lưỡi hái lai súng của mình.

Hắn bay không ngừng nghỉ, từng cơn gió lạnh đập vào mặt hắn, nhưng hắn vẫn tiến bước. Hắn bay chừng hơn năm phút sau thì đến nơi. Dường như trận hỗn chiến đã kết thúc. Xung quanh, cánh rừng trúc bị thiêu rụi một phần, phần tro tàn bay trong không khí, cùng cái mùi khét lẹt khiến hắn húng hắng ho. Ở gần một bụi tre xanh, Mokou đang tra khảo hai con người trong bộ áo đen. Cách đó không xa, Reisen đang khám nghiệm hai xác chết, trong cùng bộ áo với hai tên áo đen kia. Và cuối cùng, dưới tán lá một bụi tre cách xa chiến trường, người y sỹ Eirin cùng với Erina đang cố gắng cứu chữa hai thiên sứ khác.

“Felix, Felicia?” – Tim Viktor đập liên hồi khi chân anh tiến về hai thiên sứ. – “Kẻ nào?”

Cùng lúc đó, Reisen im lặng đến dúi vào tay Viktor một vật thể nho nhỏ, trước khi bước về chỗ người thầy của mình để báo cáo. Mây trời che mất ánh sáng của vầng trăng, khiến hắn không nhìn ra được vật thể mà cô Thỏ Mặt Trăng vừa đưa cho mình. Hắn bước về phía ảnh lửa rực cháy của ngọn đuốc gần đó.

“Cái huy hiệu này...” – Viktor tái mặt, trước khi nổi cơn lôi đình, gầm lớn. – “Mẹ kiếp, lũ chó Mật Vụ Huyền Y!”

Tiếng gầm giận dữ của Viktor khiến mọi người quay về phía hắn. Hắn bước chậm rãi về phía Mokou, nói:

“Lũ khốn này, để tôi.” – Hắn nói gằn từng chữ, Hình Nhân Bồng Lai khẽ gật đầu, lẳng lặng lui bước nhường đường hắn. Viktor cầm cây lưỡi hái nặng trịch của mình, cắm phập xuống trước mặt hai tên tù binh.

“Tìm tao phải không, lũ chó dại liệt não?” – Viktor đấm thẳng vào mồm một tên. Cú đấm đầy uy lực của một kẻ lang thang khiến hắn phun một bãi máu tươi. – “Con mẹ mày, sao đếch trả lời thế?”

“Ngươi không có tư cách chất vấn ta, kẻ phản bội.” – Tên bị đấm lồm cồm bò dậy, miệng nhổ bãi máu từ trong miệng xuống đất. – “Ngươi, con điếm kia, cùng hai đứa Vệ Binh Danh Dự của Thiên Quốc, lũ giòi bọ.”

“Mạnh mồm gớm nhỉ, thằng chó?” – Hắn lườm mắt nhìn, trước khi bước lại chặt một bụi tre to lớn. Từ những cây tre to lớn ấy, hắn chuyển hoá chúng thành một con bò tót đồng.

“Chắc chúng mày nhớ cái này phải không?” – Viktor lạnh lùng hỏi, tay kéo con bò đồng về chỗ chúng. – “Kiểu hành hình dã man nhất của lũ khốn Mật Vụ Huyền Y chúng mày đấy, nhớ không? Phạm nhân bị nhốt trong con bò, củi lửa được chất dưới đấy để nướng sống phạm nhân, tiêng la đau đớn của phạm nhân qua một loạt các ống đồng phát thành tiếng bò rống.”

Hắn nhìn thấy rõ vẻ hốt hoảng từ mặt chúng, bọn chúng lồm cồm tìm cách chạy thoát, nhưng hắn vụt sợi dây xích sắt vào chân từng tên, khiến chúng ôm chân đau đớn.

“Không! Không!!!” – Chúng kêu gào khi bàn tay của Viktor nắm cổ chúng lôi về phía con bò. Chúng kêu gào thống thiết, tìm cách thoát khỏi bàn tay sắt của hắn. – “Tôi sẽ khai! Tôi sẽ khai tất!!!”

“Thế sao?” – Hắn ném bọn chúng kế bên con bò, đoạn cầm một ngọn đuốc đưa thẳng vào mặt chúng. – “Nói sai, thì lũ chó dại chúng mày biết hậu quả rồi đấy.”

-------

Ba ngày sau, ở Vĩnh Viễn Đình.

“Như vậy thì theo những gì em khai thác được, bọn chúng là nhóm sát thủ có thẩm quyền tương đương Vệ Binh Danh Dự, và được cử đến để khử bốn người bọn em?” – Eirin hỏi.

“Dường như là vậy.” – Viktor thở dài bảo. – “Mật Vụ Huyền Y, hay còn gọi là Black Inquistor, là một nhóm quân tinh nhuệ của Thiên Quốc. Bọn chúng chuyên truy tìm, tra khảo và hành hình các nhóm chống đối, với cách hành hình dã man nhất là...”

Viktor nhăn mặt khi phải nhắc đến chữ ấy.

“... Con Bò Tót Đồng.” – Hắn cố gắng kết thúc câu nói. Cầm chiếc huy hiệu trên tay, hắn tiếp tục:

“Đây là huy hiệu đặc trưng của bọn chúng, một chữ “I” hoa với chiếc đầu lâu đen, đôi cánh sẫm màu và hai lưỡi dao găm bắt chéo với chiếc áo choàng.” – Viktor cau mày suy nghĩ. – “Áo choàng và dao găm, hay cloak and dagger, chính là kiểu cách chiến đấu của chúng. Bắt cóc, ám sát, tra tấn, hành hình, chúng chính là cơn ác mộng của các nhóm quân kháng chiến.”

Căn phòng trở nên yên lặng đáng sợ khi cả hai người đều đăm chiêu suy nghĩ. Bỗng, cánh cửa vụt mở, Erina chạy vào, nói:

“Y sỹ, Felix và Felicia đã tỉnh lại rồi. Nhưng...” – Erina nói, giọng bị cắt quãng bởi từng hơi thở.

“Nhưng sao?” – Viktor đứng dậy, chạy đến trước mặt Erina.

“Dường như... họ mất hết sức mạnh của một thiên sứ rồi.” – Erina đáp. – “Em không thể nhìn thấy chút ma lực nào trong họ.”

“Con mẹ nó.” – Viktor chửi, và cùng với Eirin và Eirna lao thẳng đến khu bệnh xá.

“Nếu đúng là hai anh em nó đã trúng đòn đó... thì có thể coi đấy là dấu chấm hết cho con đường chinh chiến của họ.” – Hắn nghĩ thầm.

-------

Mười ngày sau khi xảy ra biến cố ám sát trong Mê Trúc Lâm.

Felix lơ đễnh nhìn cánh rừng trúc xanh thẳm qua ô cửa sổ nhỏ bé. Vẻ mặt anh hốc hác, xanh xao, đôi mắt thâm quầng bởi những đêm dài mất ngủ. Anh đưa tay huơ trong không khí như thực hiện một bùa chú, nhưng rồi thở dài thất vọng khi không còn phép màu xảy ra trên đôi tay xương xẩu của mình.

“Liệu đây là kết thúc của hai người vệ binh sao?” – Anh vò đầu, ngồi phịch xuống đất.

“Đừng buồn, anh trai à.” – Cạnh bên, một cô gái tóc hoe vàng bảo. – “Em tin chúng ta sẽ có cách lấy lại năng lực của mình thôi.”

“Anh mong là thế.” – Felix ôm châm lấy người em gái mình.

Cốc cốc.

“Tôi vào được chứ?” – Vọng từ bên ngoài là tiếng gọi của Viktor.

“Mời vào.” – Felix đáp, đoạn bước về chiếc ghế ở góc phòng, ngồi xuống.

Cánh cửa hé mở, Viktor bước vào, tay hắn cầm một bọc thức ăn.

“Bánh bao mua từ Nhân Thôn, ăn đi cho nóng.” – Hắn nói, đoạn trao chiếc bọc cho Felicia. – “Tôi có hai tin, một tốt một xấu muốn nghe cái nào trước?”

“Tin xấu đi.” – Felix đáp, tay cầm chiếc bánh từ Felicia. – “Và để tôi đoán, có vẻ như tôi không thể khôi phục sức mạnh, phải không?”

“Đúng một phần đấy, nhưng phần ma thuật đó có thể từ từ tích trữ lại được.” – Viktor thẳng thắn đáp. – “Nhưng vấn đề chính là hai cậu phải cần một khoảng thời gian rất dài để có thể khôi phục hoàn toàn sức mạnh.”

“Vậy tin vui?” – Felix thở dài hỏi.

“Thứ nhất, năng lực điều khiển ánh sáng của hai người vẫn còn đó, như năng lực điều khiển vật chất của tôi.” – Viktor đáp. – “Thứ hai, có một sức mạnh mà cả hai có thể sử dụng thay thế ma thuật bẩm sinh của mình.”

Câu nói sau của Viktor khiến cả hai người giật mình.

“Ý cậu là gì?” – Felicia hỏi. – “Ngoài ma thuật ra, vẫn có một sức mạnh khác à?”

“Có thể cho là thế.” – Viktor đáp, đoạn lấy bình nước ra uống. – “Ngoại lực, sức mạnh ngoại cảm, hay psychic power, là một dạng sức mạnh tương đồng với ma thuật. Nếu ma thuật chính là dùng phần hồn để sai khiến, thì ngoại lực chính là dùng phần phách để điều khiển.”

“Khoan đã, không phải chúng ta chỉ có xác thịt và linh hồn thôi sao? Cái phần phách đó là cái quái gì thế?” – Felix hỏi.

“Ở đây thì khác, tương tự với một số những lãnh thổ thuộc phía đông Thiên Quốc, họ cho rằng phần hồn có hồn và phách. Khi một sinh linh chết, phần hồn sẽ về trời, phần phách sẽ về đất. Tôi không thể giải thích rõ, nhưng dường hư hồn nó gần cái tâm linh, trong khi phách nó gần với xác thịt hơn.” – Viktor trả lời. – “Sự khác biệt lớn nhất giữa ma thuật và niệm lực, đó là dù tương đồng là sử dụng năng lượng từ bản thân hoặc nguồn năng lượng xung quanh, nhưng ma thuật cần phải có một lượng kiến thức lớn, thông qua các bùa chú để sai khiến, trong khi ngoại lực chỉ cần dùng ý nghĩ và tinh thần để điều khiển.”

“Như vậy là, ma thuật cần kiến thức về bùa chú để sai khiến, trong khi ngoại lực chỉ cần một tinh thần thép để dùng?” – Felicia hỏi. – “Nhưng như vậy không phải ma thuật sẽ đa dạng hơn ngoại lực sao?”

“Có thể cho là như thế.” – Viktor đáp. – “Còn nếu mấy cậu không tin thì đây...”

Viktor đưa cho cả hai một cuốn sổ nhỏ. Trong cuốn số có ảnh chân dung của những nhân vật khác nhau, thông tin cá nhân cùng những dấu chéo đỏ.

“Cái gì đây?” – Felix hỏi.

“Danh sách mục tiêu thu hồi từ hai tên Mật Vụ Huyền Y tử trận mười ngày trước.” – Viktor đáp. – “Trong đó có một thứ rất quan trọng mà các cậu cần để ý.”

Viktor chỉ tay vào một khuôn mặt.

“Morishige Takeo, thủ lĩnh một nhóm quân kháng chiến ở vùng phương Đông. Theo những gì ghi chép ở đây, thì dù đã sử dụng thứ bùa chú đó, Takeo và những người cận vệ thân cận không mất đi sức mạnh của mình, đồng thời có những thông tin cho thấy họ không dùng bất kỳ bùa chú nào để sai khiến sức mạnh của mình khi phản công lại lũ Mật Vụ.” – Hắn nói. – “Phương Đông có cách nghĩ khác chúng ta, nên số lượng người dùng ngoại lực cũng nhiều hơn.”

“Nhưng liệu thông tin đó có chính xác?” – Felix vẫn hoài nghi, hỏi.

“Thì nhìn sợi dây xích của tôi đây.” – Viktor đáp, trước khi điều khiến sợi dây xích trên tay mình di chuyển như một con mãng xà. Anh không hề cử động, không hề niệm chú, chỉ có sợi dây xích di chuyển trước con mắt kinh ngạc của hai anh em Vệ Binh.

Được hơn nửa phút sau, anh thả sợi dây xích về trạng thái ban đầu, miệng nói:

“Tôi không thiên về ma thuật lẫn ngoại cảm vì không được học và hồ năng lượng của tôi có hạn, nên chỉ biết những thứ cơ bản để hỗ trợ nhỏ trong chiến đấu chứ không thể dùng một bùa phép hay chiêu thức hoàn chỉnh được, cả ma thuật lẫn ngoại lực.” – Viktor nói. – “Nhưng, với hai người đã trải qua luyện tập, nên tôi tin chắc hai người có thể làm tốt hơn tôi nhiều.”

Viktor chậm rãi bước về cánh cửa.

“Có vẻ như tôi không còn gì để thông báo, nên xin phép.”

Felix bất thình lình ném hai vật thể vào Viktor.

“Huy hiệu Vệ Binh Danh Dự, vì sao đưa tôi?” – Hắn ngỡ ngàng hỏi.

“Giữ nó cho đến khi chúng tôi tìm được sức mạnh của mình.” – Felix trả lời.

“Được thôi.” – Viktor phì cười, trước khi bước ra khỏi căn phòng. – “Dù sao thì, chúc may mắn trên con đường mới. Và, dường như có một cô gái tên Usami Sumireko, vốn là một nhà ngoại cảm. Tôi tin cô ta có thể giúp được hai người phần nào.”

-------

Một tháng sau, đâu đó trong Mê Trúc Lâm.

Viktor nằm trên bãi cỏ xanh, ngắm nhìn bầu trời qua những tán trúc rậm rạp. Cơn gió hè êm dịu thổi nhẹ nhàng qua từng bụi tre, tạo thành một bản hoà ca êm đềm. Hắn đưa chiếc harmonica lên môi, thổi một bản nhạc hoà vào khúc nhạc thiên nhiên.

“Về rồi à, Vệ Binh?” – Hắn ngừng, đôi tai vểnh lên nghe tiếng bước chân nặng nề bước về phía hắn.

“Như lời hứa, ta đến đây xin lại chiếc huy hiệu ngày trước.” – Felix trả lời.

“Thế sao?” – Hắn cầm lấy chiếc lưỡi hái, huơ một đường trong không trung. Tiếng gió bay vù vù khi chiếc lưỡi hái nặng nề xé toạc vào không khí. – “Chứng minh đi, Vệ Binh.”

“Thế thì đừng bảo tớ khách sáo nhé.” – Felix mỉm cười, nắm chặt thanh song thủ kiếm. – “Luật đấu bài phép ở đây, và thể thức như ngày xưa.”

Viktor và Felix trừng mắt nhìn nhau, tay đưa về thủ thế.

“Order 227 “Not One Step Back”” – Viktor gầm, đoạn bay lên không trung và ném một loạt lựu đạn xuống đất, chúng nổ ra thành những tia đạn xanh thẫm bay tứ tán. Hắn kích nổ một quả đạn sau lưng mình, luồng xung lực đẩy hắn về phía Felix, chiếc lưỡi hái sẵn sàng chém.

“Light Sign “Pouring Sunlight of Heaven”” – Felix gầm. Thanh kiếm của hắn phát ra ánh sáng vàng chói loá của vầng thái dương, tay hắn huơ kiếm, chặn đòn đánh từ Viktor. Lưỡi kim loại chạm nhau tạo thành một tiếng choảng chói tai, và từ thành kiếm của Felix phóng ra một loạt đạn khác.

“Hm... khá hơn lần mi đến giết ta đấy.” – Viktor cười, tay vung lưỡi hái phản đòn.

“Tất nhiên rồi, con trai của gia tộc d’Autriche mà lại.” – Felix đáp, tiếp tục huơ lưỡi kiếm được cường hoá bởi ánh sáng mặt trời. Những nhát chém đầy uy lực khiến Viktor mất đà.

“Tch...” – Hắn nhảy lùi về, tay quật sợi dây xích tạo khoảng cách. Hắn biết giao tranh cận chiến lúc này quá nguy hiểm, khi mỗi nhát kiếm của Felix hoàn toàn có thể chống chọi chiếc lưỡi hái nặng nề của hắn, chưa kể đến loạt đạn từ thanh kiếm ấy. – “Làm sao đây?”

“Sao thế, Viktor?” – Felix khiêu khích, đoạn anh chạy đến và tiếp tục chuỗi đánh liên hoàn. Những nhát kiếm sáng loà khiến Viktor cật lực chống đỡ, không cho hắn bất kỳ một cơ hội phản công.

Biết rõ rằng hắn không thể thắng khi tiếp tục bị khống chế như thế, Viktor cắn răng Đưa vai mình đỡ những đường đạn chói loà từ thanh kiếm, đoạn lấy chiếc lưỡi hái mình vụt một cú đầy uy lực trở lại Felix. Không kịp né đòn, Felix lãnh trọn chiếc lưỡi hái vào người.

“Tch... không ngờ ngươi sẵn sàng đỡ cú đó.” – Felix nói, miệng thở hồng hộc, nghiến răng chịu đựng cơn đau của nhát đánh.

“Ta đánh liều mạng lắm.” – Viktor đáp. Nhưng hắn cũng không khá khẩm gì so với đối thủ mình, vai hắn rướm máu, trong khi khắp người đầy những vết đạn từ lưỡi kiếm.

Cả hai tiếp tục lao vào quần thảo nhau trong khu rừng, tiếng kim loại va chạm, tiếng nổ của lựu đạn, cùng những tia đạn sáng loà xen những tiếng chửi rủa vang dội khắp khu rừng. Cuộc chiến kéo dài gần nửa giờ, cho đến khi cả hai đều thấm mệt.

“Khá đấy Felix, dường như ngươi đã thuần thục phần nào dòng năng lượng ngoại cảm của mình rồi.” – Viktor lấy từ trong túi chiếc huy hiệu, ném về phía Felix. Anh đưa tay chụp lấy, và đeo chiếc huy hiệu hình đại bàng với thanh song thủ kiếm đang dang rộng đôi cánh trước mặt trời vàng rực lên vai.

“Còn một trận với Felicia nữa đấy, nghỉ ngơi đi.” – Felix nói. – “Và dừng nương tay vì nó là em gái ta.”

“Khỏi lo. Từ đó đến giờ ta chưa nương tay với ai cả.” – Viktor phì cười, trước khi ngả người xuống thảm cỏ xanh tươi.

“Dù sao thì, hãy chuẩn bị đi, Felix.” – Hắn nói. – “Một cuộc đại chiến đang đến gần. Dường như bọn chúng đã tìm ra con đường đến đây, và không loại trừ khả năng chúng sẽ xua quân đến xâm lược.”

Felix khẽ gật đầu, trong tâm trí anh nhớ lại hình bóng đám mật vụ cùng những tài liệu anh thu gom được. Anh biết rằng, anh sắp dấn thân vào một cuộc chiến lớn nhất cuộc đời, nhưng anh không hề lo sợ. Anh sắp hoàn thành được lời thề của một người Vệ Binh chân chính, rằng bảo vệ công dân Thiên Quốc như cha như mẹ, như anh chị em của mình. Một lời thề bị vấy bẩn bởi lũ tài phiệt, lũ quý tộc khát máu, giờ đây sẽ được thanh tẩy bởi những con người chính trực.

“Dù cam go, khổ sở, ta đã sẵn sàng.”

_________________
[box="display: inline-block; border-style: solid; border-width: 8px 17px 8px 0; border-color: transparent #000000 transparent transparent; float: left"][/box][box="display: inline-block; width:250px; border-radius: 0px 10px 10px 10px; border:2px solid #000000; background:#000000"]
Target Acquired
[/box]
[box="opacity"][/box]

Waifu
Akari no Kokoro
Member
Xem lý lịch thành viênhttp://occultuslibrarium.blogspot.com/

Waifu Order : Nee-chan,b1-10-6,b2-4-7,b3-25-4,b4-37-5,b5-13-3,b6-14-2,b7-15-1,b8-40-8,b9-43-9,b10-5-999
. :

Ни шагу назад!
Ни шагу назад!!!!
...

Posts : 3693
Power : 6115
Faith : 1070
Ngày tham gia : 16/01/2015
Địa điểm : Москва, Российская Федерация

Về Đầu Trang Go down

Re: [Non Touhou][Touhou Related] [9/9] Kim Cương Thô

Bài gửi by Tịnh Quang on 17/7/2016, 6:05 pm

Đang feel..... :maribel29:

Hạn hán lời :maribel7:

Hãy tha thứ cho kẻ ngu muội này ko biết dùng từ ngữ để diễn tả tâm can lúc này

Có lẽ niềm vui khi ở đây là đc đọc fic Kokoro viết

_________________
“Vào một đêm, không trăng, ko sao, bên ngoài trời tiếng gió thét gào, đâu đó vọng lại tiếng chó cắn ma ... Sau cuộc thác loạn Kẻ mà ai cũng biết về nhà, hắn vất vả để tìm cách thải ra khỏi cơ thể lượng cồn còn tồn dư trong hệ tiêu hóa và lượng amoniac trong 2 quả thận, những thứ đang khiến bước chân của hắn bị xiêu vẹo, trong ánh sáng mập mờ, hắn mở cánh cửa gần hắn nhất nơi có ánh sáng mờ ảo và làn khí mát lạnh và ... bài tiết vào trong đó. Sáng hôm sau khi đã tỉnh táo, trùm cuối vOz mở tủ lạnh tìm chút gì đó để điểm tâm, và hắn thấy trong đó đầy đủ những gì hắn đã ... ăn, uống và bài tiết ngày hôm qua ...”



Waifu
Tịnh Quang
Member
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : LG
. :
Online
Offline

Posts : 586
Power : 1137
Faith : 411
Ngày tham gia : 29/12/2015

Về Đầu Trang Go down

Re: [Non Touhou][Touhou Related] [9/9] Kim Cương Thô

Bài gửi by Akari no Kokoro on 18/7/2016, 12:38 pm

*cạp Kyo* =w=

Kokoro sẽ cố viết tiếp khi có cơ hội =w=

_________________
[box="display: inline-block; border-style: solid; border-width: 8px 17px 8px 0; border-color: transparent #000000 transparent transparent; float: left"][/box][box="display: inline-block; width:250px; border-radius: 0px 10px 10px 10px; border:2px solid #000000; background:#000000"]
Target Acquired
[/box]
[box="opacity"][/box]

Waifu
Akari no Kokoro
Member
Xem lý lịch thành viênhttp://occultuslibrarium.blogspot.com/

Waifu Order : Nee-chan,b1-10-6,b2-4-7,b3-25-4,b4-37-5,b5-13-3,b6-14-2,b7-15-1,b8-40-8,b9-43-9,b10-5-999
. :

Ни шагу назад!
Ни шагу назад!!!!
...

Posts : 3693
Power : 6115
Faith : 1070
Ngày tham gia : 16/01/2015
Địa điểm : Москва, Российская Федерация

Về Đầu Trang Go down

Re: [Non Touhou][Touhou Related] [9/9] Kim Cương Thô

Bài gửi by Akari no Kokoro on 21/7/2016, 2:57 am

Ngọn lửa rực cháy, màn đêm bất tận và cơn gió kiêu hãnh:
“Cái gì?” – Ferdinand choàng tỉnh, người hắn thấm đẫm mồ hôi. – “Nó... nó là cái gì thế?”

Hắn ta nhắm chặt mắt, cố gắng nhớ lại cơn ác mộng ban nãy, nhưng vô vọng, khi những gì còn lại trong đầu hắn chỉ là những hình ảnh mờ ảo của một vùng đất nhuộm máu cùng những lời than khóc xa xôi. Nhưng, hắn cảm nhận được một cái gì đó quen thuộc, một cảm giác hắn không thể nào miêu tả.

Những ngày gần đây, hắn thường mơ thấy những giấc mơ tương tự. Những cơn ác mộng khủng khiếp, nhưng mơ hồ trong ký ức, luôn đánh thức hắn vào lúc nửa đêm. Nhưng nguồn gốc cơn ác mộng đó từ đâu, hắn đã thấy những gì, trải qua những gì trong cơn mơ quái dị ấy, hắn không thể nào tìm ra.

Nhưng hắn không biết rằng, ở bên ngoài chiếc lều hắn ngủ, thanh song thủ kiếm của hắn khe khẽ chuyển động, tạo nên một tiếng cười quái dị trong màn đêm bất tận của khu Rừng Ma Thuật.

-------

Cùng lúc đó, cách Ferdinand hơn nửa kilomet ngoài bìa rừng, một yêu tinh trong bộ áo choàng tu sỹ màu xám đang đứng trên ngọn cây ngắm nhìn ánh trăng sáng của buổi đêm hè. Anh lắng nghe lời nói của ngọn gió đêm mát mẻ trôi nhẹ nhàng khắp Ảo Tưởng Hương.

Nhưng đêm nay, ngọn gió sao lại khác biệt, anh nghe thấy không phải tiếng cười đùa vui vẻ, mà là lời than khóc, xen kẽ tiếng một tiếng cười man rợ. Anh cảm thấy một cảm giác khó chịu, cứ như hàng nghìn mũi dao đâm khắp người.

“Hỡi cơn gió kia, ngươi đi từ đâu mà mang lại bai lời than khóc?” – Alfonso thì thầm.

Anh lặng im lắng nghe tiếng gió. “Một nguồn năng lượng hắc ám cách đây hơn nửa kilomet về phía tây, nhưng không phải đó là chỗ trại của Ferdinand sao?” – Alfonso nghĩ. – “Không phải, luồng năng lượng này không phải của hắn ta,... nó từ cái gì đó khác, nhưng vì sao ta thấy nó quá quen thuộc?”

-------

Ngày hôm sau, Ferdinand và Alfonso lặng lẽ bước về Bác Lệ Thần Xã. Tuy cả hai là kình địch, nhưng từ sau cuộc gặp mặt với người sói Rouhiko, Ferdinand và Alfonso quyết định hợp tác vì một mục đích to lớn, cao cả hơn. Một liên minh mỏng manh và căng thẳng, nhưng cả hai đều kìm nén những suy nghĩ cá nhân của mình để bắt tay cùng nhau.

Lúc này, họ đang tìm đường quay về Ma Giới, để tìm đến ngọn lửa của cơn thịnh nộ, một ác ma tên William, người anh của Ferdinand. Sau những gì xảy ra cuối chiến tranh thế giới lần hai, Ferdinand chưa hề quay về tìm gặp người anh của mình. Nguyên nhân vì sao, hắn không nói, nhưng Alfonso đoán có thể do mặc cảm tội lỗi ngày xưa đã ngăn cản hắn.

Tuy vậy, một cuộc chiến đang đến gần, một cuộc chiến để kết thúc mọi việc. Để làm được điều đó, chín người bọn họ, cùng bạn đồng hành của mỗi người, phải hợp tác để đánh lại ba thế lực đang lăm le vùng đất thanh bình này.

“Đến giờ nghĩ lại, lời của tay Rouhiko nói nghe như truyện viễn tưởng thần thoại ấy.” – Alfonso lắc đầu ngao ngán. – “Kiểu những người được chọn đứng lên thay đổi vận mệnh thế giới.”

“Có thể chúng ta được gọi vì chúng ta trực tiếp liên quan đến kẻ thù, tương tự như gã người sói và hai tên thiên sứ kia.” – Ferdinand đáp. – “Nhưng cũng có những nhân vật vốn không liên quan đến cuộc chiến lần này... như thế là sao nhỉ?”

“Ý ngươi là con quỷ cùng hai thiên nhân kia sao?” – Alfonso hỏi, chân tieố tục bước trên con đường mòn về Bác Lệ Thần Xã.

“Ta đã gặp hai tên thiên nhân, một khoảng thời gian ngắn sau khi gặp gã Rouhiko.” – Ferdinand đáp. – “Và ngươi biết gì không?”

“Chuyện gì?” – Alfonso nhướng mày hỏi.

“Dường như chúng ta có thêm một kẻ thù nữa, bên trong Ảo Tưởng Hương này.” – Ferdinand đáp. – “Vì bất kỳ lý do gì, dường như Tam Chủng Thần Khí đã biến mất khỏi Hương Lâm Đường, theo lời kể của hai thiên nhân.”

Ferdinand trầm ngâm nhìn, một biểu lộ hiếm thấy trên gương mặt tên ác quỷ của dục vọng.

“Có lẽ, đó sẽ là trận chiến đầu tiên của chúng ta.” – Hắn kết thúc lời nói của mình. – “Thế trận lúc này thật không đơn giản chút nào, ba thế lực bên ngoài nhăm nhe, và một thế lực bên trong tìm cách lật đổ.”

“Nếu thế thì... dường như chúng ta không còn nhiều thời gian nữa.” – Alfonso đáp. – “Ngày hôm qua, những cơn gió đã thông báo cho tôi một cuộc đột nhập từ một thế giới khác, một thế giới song song với chúng ta. Dường như đó chính là kẻ thù từ thế giới của Rouhiko.”

“Và cách đó hai ngày, tôi đã thấy một số bóng dáng của Bàn Tay Đen.” – Ferdinand tiếp lời. – “Và nếu thông tin nhận được là chính xác, thì lũ thiên sứ từ cái nơi chúng gọi là Thiên Quốc đã đến đây nhằm ám sát bốn người thiên sứ. Ngươi nói đúng, chúng ta không còn nhiều thời gian nữa.”

Bọn họ tức tốc chạy về ngọn núi sau Bác Lệ Thần Xã, nơi quê nhà của Ferdinand đang toạ lạc sau một cánh cổng thời không ngăn cách hai thế giới. Không chần chừ, họ lao thẳng qua cánh cổng, và rơi vào bóng đêm bất tận.

-------

Lúc mở mắt dậy, Alfonso thấy mình nằm sõng soài trên cánh rừng đen tối của Ma Giới. Anh lồm cồm bò dậy, cố gắng định thần.

“Ferdinand?” – Alfonso lớn tiếng hỏi.

“Đây rồi.” – Ferdinand chạy lại. – “Ma Giới trông quá khác biệt so với ngày xưa, nên ít nhất hãy cẩn thận.”

“Được thôi.” – Alfonso đáp, ánh mặt anh chợt đưa qua thanh song thủ kiếm của Ferdinand. Dường như, trong thoáng chốc, anh thấy một con mắt nằm ở chuôi kiếm. Anh lắc đầu, nhìn lại, con mắt ấy đã biến mất.

“Chuyện gì à, Alfonso?” – Hắn hỏi.

“Không có gì, tôi hơi chóng mặt tí.” – Anh đáp. – “Bây giờ đi đâu?”

“Bây giờ... ít nhất phải ra khỏi khu rừng và định vị Ma Giới Nhai, một thành phố lớn ở đây.” – Ferdinand đáp. – “Từ đó, chúng ta mới có thể đến Pandaemonium, toà thành của mẹ tôi, Shinki.”

Dứt lời, cả hai người họ bay lên giữa không trung, tìm con đường ra khỏi khu rừng ma bạt ngàn.

-------

Pandaemonium, hơn mười phút sau khi Ferdinand và Alfonso đặt chân vào Ma Giới.

“Thưa đại nhân Shinki, dường như đã có hai kẻ lạ mặt xâm phạm vào Ma Giới.” – Yumeko, người hầu gái thân cận của Shinki, thông báo lên nữ thần của Ma Giới. – “Thần chờ lệnh xuất kích.”

“Khoan đã nào, Yumeko, nguồn năng lượng này dường như là của đứa con trai còn lại của ta, Ferdinand, dù người kia thì ta không biết rõ.” – Shinki từ tốn nói. – “Nhưng... ta cảm nhận thấy một nguồn năng lượng tà ác ở đấy. Ngươi chắc chắn chỉ có hai người chứ, Yumeko.”

“Thưa đại nhân, thông tin tình báo ghi rõ ràng như thế.” – Yumeko đáp.

Yumeko vừa dứt lời, William, tay cầm chặt thanh claymore, bước từ bên ngoài vào.

“Mẹ, hãy để con dàn xếp vụ này.” – Hắn bảo.

“Tuỳ ý con thôi, nhưng đừng phá hoại hết một phần Ma Giới như ngày trước.” – Shinki đáp. – “Mẹ cũng không muốn thấy hai đứa con đánh nhau lúc này đâu, nhất là Ferdinand đã không về quá lâu rồi.”

“Con không đánh nhau với Ferdinand, nhưng... con biết nguồn năng lượng tà ác đó từ đâu.” – Hắn đáp. – “Chính Ferdinand đã một lần bị thứ ôn dịch này nuốt chửng, con đã tiêu diệt được nó, nhưng không nghĩ rằng nó lại xuất hiện ngay lúc này.”

Hắn quay lưng ra cửa, bước đi.

“Bảo trọng nhé, con trai ta.” – Shinki khẽ nói. – “Và hãy bảo vệ Ferdinand.”

Shinki vừa dứt lời, ác ma của thịnh nộ cất cánh bay đi.

-------

Mười lăm phút sau, ở bìa rừng.

“Đằng kia, hình như có bóng người.” – Alfonso thông báo.

“Đâu?” – Ferdinand nhìn theo hướng tay của Alfonso. – “Chết dịch, không ngờ hắn ta lại đến sớm thế.”

“Ai cơ?” – Alfonso hỏi. – “Không lẽ là William.”

“Chính hắn đấy.” – Ferdinand nắm lấy thanh kiếm của mình. – “Chuẩn bị đi...sắp có đánh nhau to... Argh!”

“Chuyện gì thế?” – Alfonso nhìn Ferdinand. Anh nhìn thấy con mắt quái dị ở chuôi kiếm. – “Mẹ kiếp, không lẽ đó chính là thanh quỷ kiếm Essence of Shadow?”

Không chần chừ, Alfonso cầm thanh đoản kiếm và con dao găm, sẵn sàng đánh bật thanh gươm quỷ. Nhưng, một mũi tên rực cháy từ William bay thẳng vào, đánh bật thanh kiếm khỏi tay Ferdinand.

“Đỡ nó, nhanh lên.” – Tên ác ma nói vọng lại. Alfonso nhảy đến đỡ láy Ferdinand.

“Không ngờ thằng khốn đó còn sống.” – William đáp, lúc này đã bay đến chỗ hai người. Hắn nhìn thanh kiếm, kinh ngạc khi thấy nó dần tạo thành hình dáng một kiếm sỹ ma quái.

“Mẹ kiếp, không ngờ lại thua nó lần hai.” – Ferdinand cố gắng giữ thăng bằng, trước khi Alfonso buông hắn.

Thanh quỷ kiếm lao vào tấn công, nhưng William đưa chiếc khiên của mình ra đỡ trọn, trước khi dùng thanh claymore đánh trả. Alfonso cũng nhảy vào trận chiến, trong khi Ferdinand từ đằng sau yểm trợ bằng bùa phép từ cuốn Kinh Quỷ.

“Fire Sign “The Amber Battlefield where the Blazing Swords Collides”” – William gầm.

“Blade Dance “Unfading Faith”” – Alfonso khẽ nói.

“Darkness Sign “The Violet Hidden Labyrinth Where Sinners Wander for Eternity”” – Ferdinand dùng tay niệm chú.

Thanh kiếm của William cháy rực, hắn huơ và chém những nhát chém mạnh mẽ vào thanh quỷ kiếm. Alfonso, len giữa những đòn đánh mãnh liệt của Wiliam, bồi thêm những nhát chém sắc như dao cạo vào yếu điểm trên thân hình thanh quỷ kiếm, trong khi những phát đạn bòng tối từ quyển Kinh Thư liên tục oanh tạc xung quanh thanh kiếm. Nó hứng trọn toàn bộ ba đòn tấn công mà không cách nào chống trả.

“Nó chết chưa?” – Alfonso nhảy lùi về, nhìn vào đám khói tro mịt mù từ thanh hoả kiếm.

“Chưa đâu.” – William nói. – “Sau tất cả những đòn tấn công như vậy, nó vẫn chưa khuất phục...”

Như để chứng minh lời nói của William, thanh quỷ kiếm cùng làn sương hình người kiếm thủ lao vào với tốc độ thần tốc. William và Alfonso thủ thế, sẵn sàng phản công, nhưng nó vượt qua cả hai, và nhắm vào tên ác quỷ.

“Khốn kiếp.” – William rủa. – “Né ra Ferdinand.”

Tuy vậy, sau khi sử dụng bùa phép, Ferdinand mất sức khá nhiều, khiến hắn trở thành một mục tiêu béo bở của thanh quỷ kiếm. Nó lao vào, và tìm cách nhập hồn vào người ác quỷ. Quyển Kinh Quỷ tạo một lá chắn đen, cố gắng chặn thanh quỷ kiếm như một bức tường kiên cố để bảo vệ chủ mình. Nhưng, với sức mạnh của thanh kiếm ma quỷ, chiếc khiên dần rạn nứt.

Trong thời khắc ấy, Alfonso lên tiếng:

“William, khống chế thanh kiếm và bảo vệ Ferdinand.”

Không chần chừ, William đưa chiếc khiên của mình về phía trước, và xông lên, cùng với một tiếng thét:

“Fire Sign “The Ruby Blazing Shield that Opposes Everything””

Chiếc khiên nhuộm màu đỏ của lửa, và hắn quật một phát mạnh vào thanh kiếm. Cú đánh đầy uy lực khiên đòn tấn công của nó bị ngắt quãng. William theo đà, bay qua đầu thanh kiếm và nhảy về chắn Ferdinand.

Ở phía xa, Alfonso cầm quyển Kinh Thánh và một khẩu súng lục Beretta 70, điềm tĩnh nói:

“Even though I walk through the valley of the shadow of death, I fear no evil, for thou art with me." – Alfonso thầm nói một trích dẫn từ kinh thánh, và gầm lên. – “Gun Blaze “Undying Zeal””

Hắn buông quyển Kinh Thánh, và ngắm bắn một phát đạn. Viên đạn bay vun vút trong gió, găm thẳng vào con mắt quỷ trên thanh kiếm bị nguyền rủa.

“Dứt điểm đi, William.” – Alfonso gầm lên.

“Fire Sign “The Amber Battlefield where the Blazing Swords Collides”” – Với thanh kiếm rực lửa của mình, hắn chém vào thanh quỷ kiếm. Mỗi nhát chém, hắn cảm thấy sức mạnh thanh kiếm ma quỷ càng lung lay. Cứ thế, hắn để cơn thịnh nộ của mình điều khiển lưỡi kiếm, quật tơi tả bóng hình sương khói cùng thanh kiếm bị nguyền rủa quái ác.

“Lúc này, chém vào con mắt nó đi.” – Alfonso gầm lên.

Yêu tinh vừa dứt lời, lưỡi kiếm rực lửa của William chém đứt con mắt kinh dị khỏi chuôi kiếm. Nó rú lên và từ từ tan biến. Nhưng hắn không dừng lại đó, hắn vận hết mọi năng lượng vào thanh kiếm của mình, lưỡi kiếm xuyên lấy con mắt.

Cả ba người kinh ngạc khi thấy từ thanh kiếm rực lửa, một khối cầu tinh thể xuất hiện. Những đường tinh thể từ đó dần liên kết với những mạch máu tua tủa từ con mắt quỷ, kết thành một khối vật chất lớn, lơ lửng giữa trời.

“Không ngoài dự đoán.” – William nói. – “Thanh quỷ kiếm và thanh hoả kiếm này là hai mặt đối lập của nhau.”

“Gì cơ?” – Ferdinand hỏi, người hắn loạng choạng, cố gắng giữ thăng bằng sau những đợt tấn công liên hoàn ban nãy.

“Cũng trùng hợp...” – Alfonso nói. – “Khi người anh và người em đều sở hữu một cặp vũ khí đối lập.”

William nắm lấy khối vật chất kết tinh từ hai thanh kiếm, đoạn ra hiệu cho mọi người, và bay về Pandaemonium.

-------

Một tuần sau, tại Pandaemonium.

Cuộc giao tranh với thanh quỷ kiếm đã khiến Ferdinand kiệt sức. Hắn bỏ ra hơn bốn ngày để hồi phục hoàn toàn. Trong khoảng thời gian đó, Alfonso đã thông báo lại mọi diễn biến xung quanh Ảo Tưởng Hương, đồng thời thuyết phục William gia nhập.

Ban đầu, hắn thẳng thừng từ chối, nhưng sau khi nhận thấy những mối đe doạ đến Ma Giới, hắn đã chấp thuận lời thỉnh cầu.

Ngày hôm nay, hắn đã chuẩn bị cho một cuộc chinh chiến lớn nhất cuộc đời hắn. Sau khi nói lời từ biệt với Shinki, vị nữ thần đã tạo ra hắn, người mẹ hắn tôn trọng nhất cõi đời, hắn bước ra ngoài toà thành.

Chờ ở công thành là Alfonso, Ferdinand và một nữ ác ma.

“Con gái ngươi đây sao, William?” – Ferdinand nhướng mày hỏi.

“Cái gì? Con làm gì ở đây thế?” – William ngạc nhiên hỏi.

“Con sẽ đi cùng mọi người.” – Janna, nữ ác ma trả lời.

“Nhưng nếu con bị thương, hay tệ hơn thì sao...” – William nói. – “Ta không muốn mất con một lần nữa.”

“Con cũng không muốn mất bố, nên hãy cho con đi. Con đã đủ lớn để nhận thấy những hiểm hoạ đe doạ mọi người...” – Janna đáp. – “Con đã mất gia đình từ rất lâu, con đã thấy chiến tranh tàn khốc như thế nào, nhưng... si vis pacem, para bellum.”

Tên ác ma thở dài, miễn cưỡng chấp thuận lời đề nghị của đứa con gái nuôi. Cả bốn người bay về chân trời, nơi cánh cổng quay về Ảo Tưởng Hương toạ lạc.

Ở lại toà thành, Shinki ngắm nhìn bốn sinh linh bay giữa trời cao, trước khi biến mất ở chân trời xa xôi.

“Vậy cuối cùng ngươi cũng đồng ý.” – Một giọng nói phát ra từ sau lưng vị nữ thần.

“Ta không còn cách nào khác, phải không?” – Shinki đáp. – “Dù sao, nếu Ảo Tưởng Hương không còn thì Ma Giới cũng tan biến, ta nói đúng chứ, Nhà Hiền Triết Yukari?”

Cả hai trầm ngâm nhìn bầu trời tím thẫm của Ma Giới.

“Cô biết đấy... có những thứ mà những người như chúng ta cũng không giải quyết được.” – Yukari lên tiếng. – “Nhưng, đừng quá lo lắng, tôi sẽ âm thầm dẫn dắt họ vượt qua tất cả.”

Shinki khẽ gật đầu.

“Tôi tin tưởng cô đấy, Nhà Hiền Triết. Hãy dẫn dắt họ hoàn thành được mục tiêu, hoài bão lớn nhất của cuộc đời mình.”

-------

Cùng lúc ấy, đâu đó trong Ảo Tưởng Hương.

“Sau hai thế kỷ, với tư cách là một phó tang thần, chúng ta đã được ban cho một mục đích. Chúng ta đã được ban cho sự sống...

Sự sống ta nhận được... chúng ta sẽ dùng để hoàn thành mục đích của mình.

Chúng ta, những kẻ mang trong mình sức mạnh để điều khiển cả thiên giới. Chúng ta, Tam Chủng Thần Khí từ thuở khai thiên lập địa, sẽ thống trị vùng đất Ảo Tưởng Hương này.

Bởi đó chính là sứ mệnh cao cả của chúng ta, để đưa đảo quốc này về vị trí hưng thịnh đáng có.”

-------

“Này, ngươi có nghe thấy gì không, Daichihiko?” – Hoshigumo lên tiếng.

“Không gì cả.” – Tên oán linh đáp. – “Nhưng ngươi nói đúng, ta cảm thấy mặt đất như có gì thay đổi...”

“Dường như có cái gì đó vừa thức tỉnh ở đây, khoan đã...” – Tenkuuhiko lên tiếng. – “Nguồn năng lượng này không phải là của Tam Chủng Thần Khí sao?”

“Ngươi nói phải.” – Hoshigumo đáp. – “Có vẻ như chúng thật sự thành phó tang thần rồi. Giờ thì chỉ có thần linh mới biết chuyện đếch gì sẽ xảy ra với mọi người.”

“Không còn cách nào khác đâu... Tenkuuhiko, ngươi bào với Sanreihime và Tenreihime, Hoshigumo, về báo với Haruko, ta sẽ báo với cha con Mitsurugi.” – Daichihiko ra lệnh.

Ngay lúc này, cả ba người bọn họ biết rằng, đây sẽ là cuộc chiến lớn đầu tiên của mỗi người.


Được sửa bởi Akari no Kokoro ngày 29/8/2016, 2:16 pm; sửa lần 1.

_________________
[box="display: inline-block; border-style: solid; border-width: 8px 17px 8px 0; border-color: transparent #000000 transparent transparent; float: left"][/box][box="display: inline-block; width:250px; border-radius: 0px 10px 10px 10px; border:2px solid #000000; background:#000000"]
Target Acquired
[/box]
[box="opacity"][/box]

Waifu
Akari no Kokoro
Member
Xem lý lịch thành viênhttp://occultuslibrarium.blogspot.com/

Waifu Order : Nee-chan,b1-10-6,b2-4-7,b3-25-4,b4-37-5,b5-13-3,b6-14-2,b7-15-1,b8-40-8,b9-43-9,b10-5-999
. :

Ни шагу назад!
Ни шагу назад!!!!
...

Posts : 3693
Power : 6115
Faith : 1070
Ngày tham gia : 16/01/2015
Địa điểm : Москва, Российская Федерация

Về Đầu Trang Go down

Re: [Non Touhou][Touhou Related] [9/9] Kim Cương Thô

Bài gửi by Akari no Kokoro on 17/8/2016, 9:13 am

Phần 1 [bản chỉnh sửa]::
Máu.

Hắn ngửi thấy mùi máu. Hắn cảm nhận được dòng máu đỏ tươi nóng bỏng tuôn ra từ lưng hắn. Hắn ngửi thấy cái mùi kim loại tanh tưởi, pha cùng cái mùi hôi thối của bùn đất.

Đau đớn.

Trên lưng hắn, hắn cảm nhật một nỗi đau cháy bỏng, một nỗi đau không gì tả xiết. Hắn chỉ muốn thét lên, nhưng thân xác yếu ớt cạn kiệt sinh lực của hắn không cho phép. Hắn tuyệt vọng, hàm răng cắn chặt lại, nước mắt ứa ra từ khoé mắt. Hắn chỉ muốn chết, hắn chỉ muốn chết để chấm dứt cái nỗi đau này.

Một tiếng thét, cùng một âm thanh lạnh gáy của một vật bị xé toạc.

“Erina!” – Hắn dùng chút sức lực còn lại gầm lên.

Tầm nhìn hắn càng ngày càng mờ, nhưng hắn vẫn thấy rõ cảnh tượng hãi hùng trước mắt hắn. Hai tên vệ binh lực lưỡng xé toạc đôi cánh của một nữ thiên sứ. Hắn nhìn thấy nụ cười nham nhở của bọn chúng, tay cầm đôi cánh trắng phau lấm màu máu đỏ ném mạnh xuống đất. Ruột gan hắn sôi lên.

“Con mẹ chúng mày, lũ chó chết ác nhân thất đức!” – Hắn gầm, cố dùng mọi sức lực còn đọng lại trong người lết đến người thiên sứ kia.

“Khà khà khà!” – Hắn nghe một giọng nói vang lên từ lưng hắn. – “Một thằng nhãi ranh đầu đường xó chợ lại dám xúc phạm chúng tao sao?”

“Cái giọng chó này, chỉ có thể là mày thôi đúng không Oceanus?” – Hắn nghĩ thầm trong đầu, thân hình vẫn cố tiến về cô gái ấy.

Hắn cảm nhận thấy một cái gì đó đạp lên đầu hắn. Mặt hắn ụp xuống đất, người cố vùng vẫy để thoát khỏi bãi đất bùn hôi thối.

“Ngươi nên học cách an phận đi, đồ dòi bọ.” – Oceanus cười ha hả, chân đạp mạnh vào đầu hắn. – “Chúng bây, chuẩn bị khiêng chúng về xử tử bằng con bò tót đồng, làm gương cho bất kỳ kẻ nào chống đối Thiên Quốc.”

“Như thế là kết thúc rồi sao...” – Hắn đau đớn nghĩ. – “Cuối cùng, truyền thuyết đó chỉ là truyền thuyết thôi sao... Anh xin lỗi vì không đưa chúng ta trốn thoát được, Erina.”

Hắn không biết rằng, trong lúc quằn quại trong nỗi đau, những gì trong suy nghĩ của cô gái đó chỉ là một lời xin lỗi tuyệt vọng nhằm đến hắn.

Bất thình lình, một ngọn lửa màu lục từ khu di chỉ tuôn đến như một cơn sóng, thiêu rụi những tên vệ binh đang tìm cách khiêng hai thiên sứ xấu số về. Ngọn lửa rực cháy, thiêu rụi thân xác chúng. Chúng gào thét tuyệt vọng tìm cách dập tắt ngọn lửa, lăn lộn trên nền đất đen. Nhưng, dường như mọi hành động của chúng chỉ làm ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt. Oceanus kinh hoàng, bỏ chạy. Hắn thét lên trong kinh hãi, trước khi biến mất phía bên kia ngọn đồi.

Hắn thấy từ khu di chỉ một lốc xoáy chói sáng xuất hiện, trước khi bóng đêm bao trùm tất cả.

______________

Một ngày thu đẹp trời ở Nhân Thôn.

Giữa đoàn người cười nói đông đúc trong khu chợ sầm uất, một con người trong bộ quần áo kín mít, đầu đội một chiếc nón kết từ tre che đậy mái tóc màu tím hồng, lưng đeo một chiếc giỏ tre lớn. Người ấy bước khắp phố phường, chào hàng những món dược phẩm mang trên lưng. Giọng nói kẻ ấy khàn khàn, giới thiệu cho những người xung quanh các loại thuốc men, từ những loại thuốc trị bệnh đến những loại thuốc an thần, thuốc chữa các chứng đau nhức các loại.

Bất thình lình, một tia chớp xuất hiện giữa bầu trời xanh thẳm, cùng một cơn lốc xoáy năng lượng. Từ trong đấy, hai thân hình nhuốm máu có thể được nhìn thấy rơi xuống giữa khu chợ. Mọi người xung quanh đều kinh ngạc, nhưng người đàn ông thốt lên một tiếng oái, trong khi những người phụ nữ thì hét lên trong kinh hãi.

“Cái... cái gì mới xảy ra thế?” – Một người đàn ông lên tiếng.

“Nó còn sống hay đã chết vậy?” – Một người phụ nữ lắp bắp hỏi.

“Không, dường như họ chưa chết.” – Người thầy thuốc ban nãy đứng dậy, bước đến gần bắt nhịp cho cả hai. – “Nhưng nếu không cứu chữa kịp, thì tử thần sẽ đến rước họ. Nhanh lên, ai đó đưa tôi một tấm vải để cầm máu. Những người khác, hãy làm tạm một chiếc cáng.”

Đoạn, người thầy thuốc lấy một nắm lá từ trong chiếc hộp nhỏ trong chiếc giỏ tre, nhai nát và đắp phần bã lá vào vết thương máu tuôn trên lưng. Tay nhận lấy miếng vải từ một người làng, người thầy thuốc ấn chặt vào vết thương hòng cầm máu. Sau đó, buộc cố định bằng một tấm vải khác.

“Như thế tạm ổn, nhưng tôi cần một vài người đưa họ đến Vĩnh Viễn Đình.” – Người thầy thuốc nói.

“Để bọn tôi đi.” – Một nhóm đàn ông trung niên nói, trước khi phụ người thầy thuốc khiêng hai sinh linh tàn tạ lên hai chiếc cáng.

“Được thôi, tôi sẽ dẫn đường mọi người, ở đó sẽ có người đưa các vị khỏi khu rừng.” – Người thầy thuốc nói, trước khi bước đi cùng với đoàn người theo sau.

______________

Hai giờ sau, tại Vĩnh Viễn Đình.

“Được rồi, Reisen.” – Một phụ nữ với mái tóc bạch kim óng ả lên tiếng. – “Tình hình họ đã ổn rồi, dù sẽ mất thời gian để họ tỉnh lại. Ta đã chuyển họ sang phòng hồi sức.”

Cởi bỏ bộ áo lấm máu, Eirin ngồi xuống chiếc ghế gần đó trong khi Reisen bắt đầu thu dọn căn phòng phẫu thuật. Vẻ mặt người y sỹ trở nên đăm chiêu, như đang suy nghĩ một điều gì đó.

“Nhưng con làm tốt lắm Reisen.” – Eirin lên tiếng. – “Sử dụng địa du để cầm máu vết thương. Nếu không có con lúc đó, ta sợ giờ này họ chỉ là hai cái xác không hồn.”

“Dạ, dạ. Cảm ơn sư phụ.” – Reisen lúng túng trả lời.

“Con cho ta biết họ đến từ đâu không?” – Eirin lên tiếng, đầu nghĩ về vết thương của hai bệnh nhân lúc nãy. Với những kiến thức về giải phẩu, vết thương ấy như một phần khớp, tức ở nơi đó từng có một đôi cánh như của loài thiên cẩu, hay bất kỳ thứ gì tương tự.

Reisen, vừa thu dọn căn phòng, vừa kể lại cho người y sỹ nghe mọi chuyện xảy ra ở Nhân Thôn lúc ấy. Vừa nghe, người y sỹ vừa cau mày suy nghĩ, cố gắng tìm một câu trả lời cho vết thương ban nãy. Nhưng tiếc rằng, câu chuyện mà cô thỏ ngọc kể lại không những không giải thích được câu hỏi của Eirin, mà còn đặt ra hàng loạt câu hỏi khác. Họ là ai? Đến từ đâu? Chuyện gì đã xảy ra với họ? Cứ thế, Eirin khẽ nhăn mặt, lắc mạnh đầu.

“Sư phụ sao thế? Người mệt quá sao?” – Reisen nhìn người y sỹ với cặp mắt lo lắng. – “Để con dìu người về phòng nghỉ nhé.”

“Không sao, ta khoẻ.” – Eirin đáp, trấn an cô thỏ ngọc. – “Chỉ là ta có quá nhiều nghi vấn lúc này về hai bệnh nhân đó. Nhưng có lẽ chỉ còn cách chờ họ tỉnh dậy mà thôi.”

______________

“Uaaaa...” – Hắn bật dậy, thở hồng hộc, trước khi đảo mắt nhìn xung quanh. – “Đây là đâu?”

Trước mặt hắn là một căn phòng trong ánh đèn mờ ảo. Bức tưởng làm tự một vật liệu trông như một loại giấy dày mà hắn thường thấy ở các ngôi biệt thự của những quan chức đảo quốc viễn đông nơi hắn từng sống. Trần nhà, sàn nhà được lót bằng những tấm ván gỗ. Những ngọn đèn treo trên trần, toả ra thứ ánh sáng màu vàng nhạt êm dịu. Bao phủ khắp căn phòng là một hương thêm ngọn ngào như nhẹ nhàng. Xung quanh, gần như không có tiếng người, bầu không khí tĩnh lặng đến mức hắn cảm giác như có thể nghe thấy tiếng đập cánh vo ve của một loài côn trùng. Không khí trong căn phòng mát mẻ, không quá lạnh, không quá nóng, độ ẩm tương đối thấp. Hắn nhìn xung quanh, cố gắng lục trong trí nhớ về căn phòng xa lạ này. Hắn đang ở đâu? Hắn có thể đoán đây là một bệnh viện, hay một bệnh xá. Nhưng ở thành phố hắn sống, hắn chưa bao giờ thấy một bệnh xá nào lại viễn đông đến thế.

“Khoan đã... Erina!” – Hắn hoảng hồn, luống cuống nhìn khắp nơi, nhưng hắn trở nên điềm tĩnh khi thấy cô gái ấy nằm yên ở chiếc giường bên cạnh. Lúc này, hắn tạm thời yên tâm và ngả người xuống, nhăn mặt vì vết thương ở đằng lưng. Hắn cố gắng nhớ lại tất cả những gì xảy ra cho đến tận thời khắc này. Phải, hắn đã phá tan cửa ngục, phá tan cái nhà tù giam cầm Erina và hắn bấy lâu nay. Cả hai bay đến khu di chỉ cổ đại ở phía Đông thành phố, để rồi bị bắt tại trận.

“Sau đó... bọn chúng...” – Nghĩ đến đây, lòng hắn quặn thắt lại. Excommunicate Tratoris, trục xuất kẻ phản bội, một hình phạt được cho là nặng nề nhất ở thế giới hắn sống. Phạm nhân bị xé bỏ đôi cánh của mình, trước khi bị tử hình công khai bởi bất kỳ hình thức nào khác. Và hắn không thể tưởng tượng rằng, chính hẳn đã phải trải qua hình phạt khủng khiếp ấy.

“Nhưng... còn phần tử hình...” – Hắn hoảng hồn nghĩ, mồ hôi nhễ nhại. – “Con bò tót đồng...”

Cùng lúc ấy, hắn nghe có tiếng chân bước lại gần căn phòng. “Làm gì bây giờ đây?” – Hắn hoảng hồn nghĩ, trước khi nằm xuống và giả vờ hôn mê. Tiếng bước chân càng lớn, tim hắn đập càng mạnh. Hắn nghe tiếng nói, hai... không, ba giọng nữ. Nhưng hắn không thể hiểu được một chữ nào họ nói.

“Ngôn ngữ quái gì thế kia?” – Hắn thầm nghĩ. – “Không phải tiếng dân tộc Slavaria, cũng không phải của Thiên Quốc...”

Đầu hắn chợt loé lên câu trả lời.

“Của dân tộc vùng đảo quốc Viễn Đông!” – Hắn tặc lưỡi. – “Nhưng biết cũng chả làm được gì. Giờ sao đây!”

Nghe tiếng mở cửa, hắn nhắm nghiềng mắt lại, cố gắng để vẻ mặt bình thản của một người chìm trong giấc ngủ sâu. Hắn cảm thấy họ đến gần hắn, bàn tán bằng thứ ngôn ngữ ban nãy. Giọng họ nhỏ, cố gắng không đánh động hai người bệnh. Nhưng, hắn nghe rất rõ. Điều đó làm hắn lo lắng hơn.

Hắn cảm thấy họ bước qua chiếc giường bên cạnh, rồi từ từ rời khỏi căn phòng. Lúc ấy, hắn mới ngồi dậy, thở hổn hển, mắt nhìn sang cô gái đang chìm torng giấc ngủ sâu. Thấy cô không bị thương tích gì, hắn mới ngả lưng ra chiếc giường, nằm suy nghĩ cách thoát thân.

______________

Cùng lúc ấy, ở bên ngoài phòng hồi sức. Eirin, Reisen và Kaguya bước chầm chậm dọc theo hành lang nhỏ hẹp của Vĩnh Viễn Đình.

“Đến hôm nay là ngày thứ ba rồi, họ vẫn chưa tỉnh lại.” – Reisen buồn rầu lên tiếng.

“Thật ra, ta biết đứa con trai đã hồi tỉnh, nhưng vì bất kỳ lý do gì, nó cố gắng giả hôn mê.” – Eirin đáp. – “Nếu xét thêm những sợi dây xích trên cổ tay và cổ chân của chúng, thì ta có thể đoán chúng là tù vượt ngục trước khi bị đưa đến đây.”

“Nhưng sao cô lại cứu cho hai tên như chúng?” – Kaguya nghiêm nghị hỏi. – “Nếu chúng thật sự là tù vượt ngục như cô nói, thì không phải chúng là những tội phạm nguy hiểm sao?”

“Thưa công chúa đáng kính, thần là một y sỹ.” – Eirin từ tốn đáp. – “Thần không quan tâm đến xuất thân. Nếu họ bị thương tật, thần sẽ chữa khỏi họ. Đó là lời thề của thần từ triệu năm trước, khi thần còn ở trên Nguyệt Đô.”

“Nhưng, nếu chúng làm loạn, thì cô sẽ làm gì?” – Kaguya hỏi ngược lại.

“Khi đó, đích thân thần sẽ kết liễu bọn chúng.” – Eirin nghiêm nghị đáp.

Cả hành lang chìm trong bầu không khí ngột ngạt.

“Nhưng, có một điều tôi phải lưu ý, đó là sợi dây xích trên người bọn chúng.” – Eirin trầm ngâm lên tiếng, phá vỡ bầu không khí khó chịu từ cuộc hộ thoại trước. – “Vì bất kỳ lý do gì, tôi không thể phá được chúng lúc trước phẫu thuật. Dường như nó được yểm một thứ bùa phép lạ lùng không thuộc những phạm trù tôi biết, và nó lại rất cứng, đến nỗi tôi nghi rằng chỉ có một lưỡi dao kim cương mới có thể cắt bỏ chúng, thứ mà tôi không có lúc ấy.”

“Thưa sư phụ, cho phép con lên tiếng.” – Reisen chợt chen ngang.

“Con được phép.” – Eirin đáp.

“Cảm ơn sư phụ!” – Reisen khẽ cúi đầu. – “Nhưng đây là những gì con để ý lúc vệ sinh cho hai người bọn họ. Dường như sợi xích có dấu hiệu bị nung chảy, thể hiện ở những khối u kim loại nằm ở đầu sợi xích. Nhưng dường như lượng nhiệt cần thiết để nung chúng khá cao, nên sợi xích ngắn nhất cũng cách tay chân họ khoảng mười lăm xăng ti mét. Và con thấy có vết sắt ở đầu sợi xích, nên rất có thể họ đã dùng phản ứng nhiệt nhôm để cắt chúng. Mặt khác, sợi xích bên tay trái của bệnh nhân nam dài hơn hẳn, và có vết máu, nên rất có thể đó là vũ khí của nó.”

“Nhưng vấn đề ở đây là...” – Kaguya trầm ngâm nói, trước khi Eirin ngắt lời.

“Là họ lấy đâu ra những thứ đó ở trong tù.” – Eirin lên tiếng.

“Phải đấy...” – Kaguya đáp. – “Mọi chuyện này làm ta đau đầu quá đi. Hết mâu thuẫn này đến mâu thuẫn khác, và chúng ta cứ như đang kẹt trong một mê cung không đường thoát vậy.”

Eirin cau mày suy nghĩ.

“Viktor Suvorov, Erina Nasulina...” – Eirin lẩm bẩm nói.

“Cô nói gì thế, Eirin?” – Kaguya khó chịu hỏi.

“Những dòng chữ khắc trên chiếc còng trên cổ tay trái của họ, có thể nó chính là tên của hai người tù.” – Eirin đáp. – “Nhưng, ta đã biết một thứ khá quan trọng để có thể giải đáp mọi vấn đề...”

“Ý cô là sao, Eirin?” – Kaguya làu bàu. – “Ta chán cứ phải chơi trò úp mở với cô rồi.”

Eirin chỉ mỉm cười, và lặng lẽ bước đi.

______________

Cả đêm hôm ấy, hắn không ngủ được. Đôi mắt hắn nhắm chặt, nhưng hắn vẫn cảm thấy lo lắng, bồn chồn. Cả căn phòng yên lặng, hắn có thể nghe rõ hơi thở yếu ớt của Erina, điều đó càng khiến hắn đau đớn. Một số phận quá khắc nghiệt cho cả hai sinh linh yếu ớt. Hắn đau cho hắn một, thì lại đau cho cô gái cạnh bên mười.

“Trong suốt cuộc đời... ta đã làm gì sai?” – Hắn thầm nói.

Hắn biết rằng, hắn không thể nào đánh lừa họ lâu hơn. Mấy ngày không ăn uống, sức lực hắn gần như cạn kiệt, bụng hắn cồn cào, cổ họng khô khốc, chỉ có bình nước biển là đang nuôi sống hắn. Hắn nhìn xung quanh, thấy có một bình trà nhỏ đặt trên chiếc bàn cạnh giường hắn. Hắn chậm rãi đổ ra chiếc ly, nắm chặt ly trà nóng trong tay.

“Nhưng, lỡ chúng bỏ độc...” – Hắn thầm nghĩ. – “Không, chắc chắn không. Nếu chúng muốn giết mình, thì giờ mình đã không nhìn thấy ánh sáng rồi.”

Tin tưởng những gì hắn nghĩ, hắn uống cạn ly trà. Vị trà đắng chát khiến hắn nhăn mặt, nhưng dòng nước ấm trôi qua cổ họng khiến người hắn cảm thấy ấm áp, đồng thời đánh bật cái cảm giác khô khốc trong cổ họng. Uống xong, hắn cảm thấy đầu óc minh mẫn hơn hẳn, và tiếp tục suy nghĩ, tìm hiểu về căn phòng hắn đang ở.

“Mình không nghĩ đây lại là Thiên Quốc... khu mình sống vốn là một thành phố đông đúc, nhưng ở đây, dường như ngôi nhà này nằm trong một vùng đất hoang vắng...” – Hắn cố gắng xâu chuỗi lại các sự kiện. – “Xem nào, trước lúc mình ngất đi... mình thấy ngọn lửa xanh lục thiêu cháy bọn tay chân của Oceanus, và rồi...”

Hắn cau mày suy nghĩ, cố gắng nhớ lại những giây phút đau đớn ấy. Nhưng, mọi thứ như mờ ảo, một phần vì đau đớn, một phần vì mất máu trầm trọng.

“Hình như... một con lốc năng lượng xuất hiện từ khu di chỉ...” – Hắn nghĩ. – “Khoan đã, nếu thế thì truyền thuyết đó là có thật... chúng ta đã thoát rồi.”

Hắn cảm thấy vui mừng, hắn chỉ muốn ôm chầm lấy Erina và oà khóc trong vui sướng. Nhưng hắn cố gắng kìm chế. Mặt khác, cô gái hắn đi cùng vẫn chưa tỉnh lại, điều đó khiến niềm vui ấy chợt đến rồi chợt đi. Rồi, những suy nghĩ khác chìm ngập đầu hắn, khiến hắn càng lo âu.

Cả hai đã thoát, nhưng điều gì sẽ chờ hắn ở thế giới này? Một phiên bản khác của Thiên Quốc, nơi cả hai sẽ lại thành những nô lệ sống trong gông cùm. Một thế giới tươi đẹp, yên bình, nơi cả hai có thể sống một cuộc đời lặng lẽ. Tương lai quá mù mờ. Không gian và thời gian đối với hắn cứ như đang có một màn sương dày đặc u tối bao trùm.

Hắn liếc trộm sang cô gái, rồi buông một tiếng thở dài. Hắn nợ cô gái ấy rất nhiều. Chính cô đã mang cho hắn một hy vọng, đã kéo hắn khỏi ý nghĩ mục xác trong chiếc ngục tối tăm. Chính cô đã đưa cả hai thoát khỏi cái thế giới tăm tối được cai trị bởi lũ quý tộc, lũ tài phiệt bẩn thỉu kia. Và hắn đau buồn, đau buồn vì không thể bảo vệ cô khỏi một số phận bi thảm.

“Đây... là đâu?” – Một giọng nói yếu ớt vang bên cạnh hắn.

“Anh không biết, nhưng anh có thể tin chắc rằng chúng ta đã thoát khỏi Thiên Quốc.” – Hắn ảm đạm trả lời. – “Hiện tại, anh chỉ có thể đoán rằng chúng ta chỉ ở trong một bệnh xá, còn lại thì... anh không biết.”

Hắn rót cho cô gái một ly trà nóng. Cô gái đón nhận ly trà nóng và chầm chậm uống. Hẳn vì chưa quen vị trà đắng, nên cô khẽ rùng mình, nhưng vẫn chầm chậm uống hết.

“Em thấy có một số thảo mộc trong đây.” – Cô gái lên tiếng. – “Như thế, chắc hẳn họ không có ý hại chúng ta.”

Câu nói của cô gái khiến hắn nhẹ lòng. Hắn ngả người xuống chiếc giường, nhìn trân trân lên trần nhà. Cô gái đã tỉnh lại, đồng nghĩa hắn trút được một nỗi lo âu. Nhưng trong tâm trí hắn, hắn vẫn cảm thấy một nỗi bất an. Hắn vẫn không biết những người đã cứu hắn là ai, và họ làm vì động cơ gì. Nhưng hắn biết một điều, rằng nếu hắn còn thở, thì hắn sẽ tiếp tục che chở cho người con gái ấy.

______________

Buổi sáng hôm sau, hắn thấy hai người bước vào căn phòng, một có mái tóc bạch kim dài óng ả trong bộ đầm xanh đỏ với những hoạ tiết hình còm sao, cùng chiếc mũ với hình chữ thập đỏ, người còn lại có mái tóc dài màu tím hồng, mặc một chiếc áo sơ mi trắng và chiếc váy hồng, đầu có một cặp tai thỏ đang đẩy một chiếc xe đẩy nhỏ. Tuy không cảm thấy một gợn tà khí từ họ, nhưng hắn vẫn cảm thấy lo sợ. Dưới lớp chăn, hắn nắm chặt sợi xích, sẵn sàng vung lên khi cảm thấy bị đe doạ. Hắn nghiến răng, nhìn chằm chằm vào hai người, theo dõi mọi động tĩnh.

Dường như, cả hai đều nhận thấy rõ thái độ thù địch của hắn. Người phụ nữ với mái tóc bạch kim nở một nụ cười thân thiện như để trấn an người bệnh nhân hoảng loạn. Cô gái với đôi tai thỏ kia cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng vẻ mặt cô vẫn lộ một vẻ bất an. Cô gái thỏ lấy hai khay thức ăn đặt lên bàn, trong khi người phụ nữ tóc bạch kim kiểm tra sức khoẻ hắn.

Người phụ nữ gật đầu, như muốn nói hắn rằng hắn đang hồi phục, đoạn quay sang cô gái thỏ, nói một vài câu bằng thứ ngôn ngữ xa lạ và bước đến bệnh nhân còn lại. Hắn liếc sang, thì thấy cô gái đang nằm trên giường bệnh run lẩy bẩy, vẻ mặt cố gắng giữ bình tĩnh trước hai người lạ mặt.

“Làm cô ta đau, và hai đứa bây không còn thấy mặt trời.” – Hắn gầm gừ đe doạ bằng tiếng mẹ đẻ, mong rằng hai kẻ kia sẽ hiểu.

Người phụ nữ khẽ gật đầu, và bắt tay vào việc. Từng hành động của cô nhẹ nhàng, nhanh chóng, chứng tỏ cô là một y sỹ bậc thầy. Kiểm tra tổng quát xong, cô nói một tràng với người bệnh nhân nữ. Đắn đo một chút, người bệnh nhân gật đầu. Mỉm cười, người phụ nữ tóc bạch kim và cô gái mang tai thỏ bước đi.

Chờ khi cả hai đi khỏi, hắn quay sang người bệnh nhân còn lại, hỏi:

“Ban nãy cô ta nói gì thế? Em hiểu không?”

“Em hiểu loáng thoáng, đã lâu qua rồi em không dùng đến nó.” – Cô gái ấy đáp. – “Và cô ta bảo em hạn chế giao tiếp, vì dường như thanh quản em có vấn đề...”

“Có lẽ những năm tháng trong ngục tù đã làm cô ta suy yếu hẳn đi...” – Hắn thầm nghĩ. – “Giọng khản đặc hơn trước, người như không còn sinh khí...”

“Em lo lắm... em không biết em có thể sống nổi không?” – Cô buồn bã nói, cắt dòng suy nghĩ của hắn.

“Không sao đâu.” – Hắn trấn an. – “Miễn là anh còn sống, thì anh sẽ bảo vệ em khỏi mọi thứ.”

Cô gái định mở lời, nhưng hắn cắt ngang:

“Đừng lên tiếng, giữ sức đi, Erina.” – Hắn nói, đoạn đưa khay thức ăn lúc nãy cho cô gái ốm yếu.

Khẽ gật đầu, cô gái bắt đầu ăn. Hắn cũng làm tương tự. Bữa ăn là một bát cháo đặc với rau củ muối và ruốc cá. Dù muốn ăn thứ gì đó khác, nhưng hắn hiểu, với sức khoẻ hiện tại thì bát cháo này đáng giá hơn vàng. Ăn uống xong, cả hai ngả lưng xuống giường, lẳng lặng nhìn cây đèn treo trên trần nhà. Một lát sau, mệt mỏi vì một đêm gần như thức trắng, hắn ngủ thiếp đi.

______________

Hắn ở lại khu bệnh xá chừng hơn một tháng. Những ngày đầu, hắn luôn hăm he sợi dây xích, như muốn nói “làm cô ta đau, và hai đứa bây không còn thấy mặt trời”. Người y sỹ thì kiên nhẫn chờ đợi một ngày cô chứng tỏ sự chân thành của mình, và tạo lòng tin ở hắn. Ngày qua ngày, hắn dần dần cảm nhận được lòng tốt không chút tà niệm của người y sỹ, và mặc dù vẫn không nở một nụ cười hồi đáp, khuôn mặt hắn bớt căng thẳng hơn nhiều. Nhận thấy sự thay đổi trong tim hắn, cô gái đồng hành trở nên vui tươi hơn hẳn, khác với khuôn mặt u ám ban đầu.

Cả hai người quay về Nhân Gian Lý sống trong một căn nhà nhỏ. Ở đấy, hắn học cái ngôn ngữ xa lạ kia, dù những mặt chữ rắc rối đôi lúc làm hắn muốn bỏ. Nhưng, hắn vẫn cố gắng, cố gắng vì hắn biết, hắn có thể xây dựng một cuộc đời mới, và hắn cũng muốn nói lời cảm ơn, cùng một lời xin lỗi chân thành đến người y sỹ đã săn sóc hắn.

Nhưng, khoảng thời gian yên bình không được lâu. Chừng hơn hai tháng sau, một dị biến xảy ra mà sau này được gọi là “Huy Châm Thành Dị Biến”. Khắp nơi, những loài yêu quái yếu ớt nổi dậy đòi lật đổ xã hội, cùng với những công cụ vô tri được ban cho sự sống. Đó là những ngày đen tối ở Nhân Gian Lý, người làng bị yêu quái truy đuổi, người giáo viên lịch sử kiêm bảo hộ Kamishirasawa Keine phải chống đỡ những cuộc tấn công, trong khi đó, một nhóm phỉ yêu quái nhân loạn lạc mà hoành hành. Hắn biết, nếu hắn không làm gì, thì bình yên hắn luôn mong đợi sẽ sụp đổ.

Ngày hôm ấy, hắn chạy đến lò rèn trong thôn, và tự tay rèn cho bản thân một vũ khí. Nó là một thứ vũ khí kỳ dị. Cả thứ vũ khí được làm bằng hợp kim nhẹ, gồm một chiếc lưỡi hãi to lớn ở trên có thể gập lại thành báng súng, và dọc thân cán chính là một khẩu súng trường mang đầu đạn 12 ly 7. Trong chiếc lò, hắn cũng đúc một lượng lớn đầu đạn 12 ly 7, và tự tay lắp chúng thành những viên đạn to lớn. Thứ vũ khí to lớn nặng gần 7 ký, nhưng với sức khoẻ hơn người của một thiên sứ, hắn có thể vung nó dễ dàng, và khẩu súng đầy uy lực có thể bắn xuyên một thân cây kèm theo một tiếng nổ kinh thiên động địa.

Mọi người dân làng, tuy sợ hãi trước thứ vũ khí dị thường đó, vẫn hy vọng hắn có thể hỗ trợ người giáo viên bảo vệ họ.

______________

Dị biến kết thúc một khoảng thời gian ngắn sau đó. Theo những gì hắn nghe được, dường như một thiên tà quỷ và một hậu duệ của người tí hon đã rắp tâm lập một âm mưu nhằm lật đổ xã hội của kẻ mạnh, đưa kẻ yếu lên cầm quyền. Với một bảo vật tên Vồ Thần Kỳ, cả hai đã nhận được sức mạnh để có thể lật đổ xã hội, nhưng dường như với một tác dụng phụ làm công cụ thành phó tang thần và kích động những yêu quái lành tính. Cũng như bao lần khác, dị biến được giải quyết êm đẹp, nhưng cuộc chiến này không dễ dàng đối với những người nữ anh hùng kia, khi họ cũng thất bại đôi lần để có thể hạ gục được những kẻ thủ ác.

Nhưng, hắn bắt đầu hoài nghi. Liệu hắn đã làm đúng khi gián tiếp chống lại cuộc bạo loạn? Xuất thân trên đường phố, trải qua cảnh tù đày, hắn hiểu rất rõ những nỗi đau của những kẻ nằm dưới đáy xã hội. Liệu hành động của hắn, có phải là ủng hộ những kẻ cầm quyền kia đàn áp cuộc bạo loạn?

“Không... chính những sinh linh mang tên con người ở đây mới thật sự là những kẻ cần phải che chở.” – Hắn thầm nói. – “Không ma lực, không sức mạnh, tất cả những gì họ có chỉ là một ý chí, một nghị lực kiên cường để giúp họ tồn tại. Những kẻ tự xưng là quân nổi dậy kia, cuối cùng cũng chà đạp lên con người, những sinh linh yếu đuối thật sự. Chống đối chúng, tức chống lại một thế lực áp bức khác.”

Cố gắng trấn an được những dòng suy nghĩ trái chiều ấy, hắn nhận thức được một điều rằng, dường như những kẻ có năng lực ở đây đều có thể bay. Hắn nghĩ lại đôi cánh ngày xưa, lòng quặn thắt lại. Hắn vò đầu, cố gắng kìm những giọt nước mắt ở trong, tay nắm chặt sợi dây xích, bàn tay hằn từng đường gân xanh xao.

Hắn cũng nhận ra bất lợi của hắn hiện tại. Nếu những kẻ thù địch ngoài kia biết rằng hắn không thể bay, chúng có thể tấn công hắn dễ dàng bằng những loạt đạn sặc sỡ từ trên không. Dù khẩu súng của hắn có thể bắn tới những mục tiêu trong tầm, nhưng với một loạt đạn như rải thảm như thế, hắn không thể đứng yên mà ngắm bắn mục tiêu.

“Tch... trớ trêu thật đấy.” – Hắn rủa. – “Cuối cùng thì mình cũng chỉ là một thằng nằm dưới đáy xã hội mà thôi. Nhưng, liệu không còn hi vọng để ta có thể quay lại bầu trời sao?”

Chừng hơn ba tháng sau đó, hắn lẳng lặng rời khỏi ngôi làng. Nói lời tạm biệt với cô gái đồng hành, hắn bước vào màn đêm bất tận của khu rừng tre chỉ với chiếc đèn bão và chiếc lưỡi hái trên tay. Hắn sẽ tìm kiếm con đường để quay về nơi hắn thuộc về. Hắn cảm thấy, màn đêm vô tận của khu rừng âm u như là tương lai mịt mù của hắn, ánh đèn rực sáng của chiếc đèn bão hắn mang theo chính là một tia hi vọng, một tia sáng dẫn dắt hắn bước qua những tháng năm đen tối của cuộc đời.

Trong thoáng chốc, hắn cảm thấy ganh tị, ganh tị với những gì những sinh linh xung quanh có được. Dòng cảm xúc trái chiều này cứ như một dòng chất độc xâm chiếm lấy linh hồn hắn. Cùng với những hi vọng mong manh, dòng chất độc mang tên ghen tị này ban cho hắn một sức lực phi thường để tiến bước, nhưng hắn biết, nếu không kìm hãm được, thứ chất độc này sẽ chiếm lấy nhân cách hắn.

“Một truyền thuyết xưa ở quê em, rằng nếu ai thu thập được những vật tượng trưng cho ba thứ ánh sáng của vũ trụ bao la, những vật tượng trưng cho bốn mùa tuần hoàn của một năm, những vật tượng trưng cho năm thứ nguyên tố cấu thành vạn vật, thì mong uốn kẻ đó sẽ thành hiện thức. Nhưng, đó chỉ là truyền thuyết, không rõ liệu nó có thật hay không?” – Hắn nhớ lại lời nói của cô gái đồng hành.

Chỉ một truyền thuyết xưa ở thế giới hắn sống, nhưng không hiểu vì sao hắn lại cố gắng bám níu lấy nó như sinh mệnh bản thân. Có lẽ, hắn đã quá tuyệt vọng, tuyệt vọng như một người bị bệnh nan y, sẵn sàng nắm lấy mọi bài thuốc, mọi phương thức chữa trị chỉ để kéo dài cuộc sống mình thêm vài tuần. Nhưng,với truyền thuyết về khu di chỉ phía đông thành phố, hình ảnh những sinh linh mang trong mình sức mạnh siêu nhiên ngày đêm thách đấu nhau trong những trận đánh rực rỡ sắc màu, hắn sẵn sàng tin một truyền thuyết viễn vông như vậy.

Và như thế, hắn đặt chân lên một con đường chông gai, một con đường hắn không biết rằng sẽ dẫn đến những cuộc chiến khốc liệt nhất trong tương lai. Nhưng dù bất cứ giá nào, hắn vẫn tiến bước, vì sau lưng hắn chỉ là vực thẳm sâu hun hút, chỉ với một con đường cheo leo sẵn sàng sụp đổ mỗi khi hắn bước đi.

Ngọn lửa xanh lục của lòng đố kỵ sẽ dẫn dắt hắn đi xuyên qua màn đêm vô tận của một tương lai u tối.

_________________
[box="display: inline-block; border-style: solid; border-width: 8px 17px 8px 0; border-color: transparent #000000 transparent transparent; float: left"][/box][box="display: inline-block; width:250px; border-radius: 0px 10px 10px 10px; border:2px solid #000000; background:#000000"]
Target Acquired
[/box]
[box="opacity"][/box]

Waifu
Akari no Kokoro
Member
Xem lý lịch thành viênhttp://occultuslibrarium.blogspot.com/

Waifu Order : Nee-chan,b1-10-6,b2-4-7,b3-25-4,b4-37-5,b5-13-3,b6-14-2,b7-15-1,b8-40-8,b9-43-9,b10-5-999
. :

Ни шагу назад!
Ни шагу назад!!!!
...

Posts : 3693
Power : 6115
Faith : 1070
Ngày tham gia : 16/01/2015
Địa điểm : Москва, Российская Федерация

Về Đầu Trang Go down

Trang 3 trong tổng số 3 trang Previous  1, 2, 3

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

More Emoticons


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết