Latest topics
Today at 4:03 pm» [Review/Discussion] Labyrinth of Touhou 2by ChoEmXin
Today at 9:10 am» Touhou music Việt Nam ver, singable và còn hơn thế nữa ....by Akari no Kokoro
Today at 7:33 am» Members' Fanartby Helel
Yesterday at 6:06 pm» Touhou WTF - Ver 14by tinkatan
Yesterday at 12:03 am» [Triệu tập troll thủ] Cổng dịch Vi-lol ~ Biến tấu Tuhu theo cách của bạnby Đom Đóm ~1991~
9/12/2016, 5:54 pm» [Hắc minh động] Lập ổ theo phong cách của Soki. Ổ bệnh by sokirabaku
9/12/2016, 3:45 pm» Touhou Magical Card Project [Mời mọi người vào xem]by Helel
8/12/2016, 7:22 pm» [Rủ rê] lập team làm game fan made .by dungVH
6/12/2016, 11:19 pm» [FaFS]Warabe Asobi - Meramipop (Touhou Vietsub) by abysswalker
6/12/2016, 8:51 pm» 【Vietsub】 Sayou Naraba -Automata Girl by Katsuragi Rin
6/12/2016, 7:43 pm» [Autumn Reitaisai 3][東方事変] 贖by sawsore
6/12/2016, 7:41 pm» [Kouroumu 12][BUTAOTOME] 猫の安眠DISC[眠れない人の為の12曲の東方ピアノソロ]by sawsore
6/12/2016, 7:40 pm» [C89][Silver Forest] 東方Fire&Iceby sawsore
6/12/2016, 7:39 pm» [Reitaisai 13][Silver Forest] Sweet Little Lilyby sawsore
6/12/2016, 7:39 pm» [Reitaisai 13][零雛ラボラトリー] 過ぎゆく季節に醒めた夢by sawsore
6/12/2016, 7:38 pm» [Reitaisai 13][朽チ縄] 絶景by sawsore
6/12/2016, 7:37 pm» [Reitaisai 13][グロカルナスカライン] レジュームオーバーセンスby sawsore
6/12/2016, 7:37 pm» [Reitaisai 13][Remember memories.] 深淵のルミエラby sawsore
6/12/2016, 7:36 pm» [Reitaisai 13][Redial Arts] Xcludeby sawsore
6/12/2016, 12:33 am» Con gái của ZUN chào đờiby Lunasa Diệp
5/12/2016, 10:22 pm» [Doujinshi] SanaChri!by sawsore
4/12/2016, 1:13 pm» Touhou Gameplay - ngoinhadoby ngoinhado
4/12/2016, 11:29 am» [Game] ? + ? = ???by mr.equal
4/12/2016, 11:28 am» [Game] Nếu Dơi bị nướng?...by mr.equal
2/12/2016, 10:16 pm» 連縁天影戦記 ~ Brilliant pagoda or haze castle [ Len'en Project ] by mr.equal
2/12/2016, 8:34 am» [Gallery] Ichi: This is động lầy aka động trashby Ookami Ichia
30/11/2016, 4:28 pm» [Autumn Reitaisai 3][Maikaze] 東方夢想夏郷3 音樂全集by sawsore
30/11/2016, 4:22 pm» [Reitaisai 13][MisteryCircle] Daysby sawsore
30/11/2016, 4:22 pm» [Reitaisai 13][アールグレイ] パチュリー・ノーレッジのDOKIDOKIディスク SECOND'by sawsore
30/11/2016, 4:21 pm» [Reitaisai 13][Jerico's Law] Absolutely Perfectionby sawsore

[Truyện ngắn hai chương] Osanagokochi no Uchouten

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

[Truyện ngắn hai chương] Osanagokochi no Uchouten

Bài gửi by Akari no Kokoro on 31/10/2015, 2:12 pm

Xin đừng trà lời vào đây, mình còn một chương để đăng.

Spoiler:
Một ngày nhàm chán.

Phải, với Tenshi, một ngày trên thiên giới đồng nghĩa với một ngày nhàm chán. Xung quanh cô là đồng cỏ phủ mây trắng, cùng những cây đào trĩu quả, đôi khi ẩn hiện phía xa là những thiên nhân khác đang cười đùa cùng nhau.

Tenshi không có bạn trên thiên giới, và cô đã cô đơn trên vùng đất hẻo lánh này hơn trăm năm.

Nhìn cô ấy lúc này, tôi thấy rất lo lắng. Trưởng nữ của gia tộc Hinanawi, song lại ương bướng, ngỗ ngược.

“Này, chị gì ơi?”

“Anh gọi tôi à?”

“Phải.” – Một nam thanh niên cao to, mang dáng dấp phương Tây chạy đến gần tôi. Khoan đã, tại sao người trần lại có thể lên đây? Và nhìn cách ăn mặc của họ, chắc chắn họ không phải cư dân xứ Gensoukyou rồi.

“Nhưng anh là ai? Và quan trọng hơn, vì sao anh đến được nơi này?”

“Xin thứ lỗi. Tôi bất lịch sự quá.” – Anh nói tiếng Nhật khá chuẩn, song giọng lại rất nặng. Đồng thời, không biết do vô tình hay cố ý, anh đôi khi hay phát âm nhầm âm “a” với âm “o”. – “Tôi tên Nikolai, Nikolai Viktorovich Kalashnikov, một nhà đông phương học. Tôi đến từ Nga. Trong một lần đi Yatsugatake để tìm tư liệu cho một số nghiên cứu của mình, tôi lạc đến đây. Và bây giờ thì, tch tch, cũng chả còn gì để mất.”

Nói đến đây, tôi nghe rõ được một tiếng thở dài. Có vẻ như anh ta cũng hiểu, và chấp nhận cái viễn cảnh của mình, rằng mãi mãi sống trong vùng đất ảo tưởng này.

“Dù sao thì, tôi vẫn tiếp tục việc nghiên cứu của mình. Có rất nhiều thứ tôi chưa biết, và tôi cần phải tìm hiểu về chúng.”

“Và hôm này, anh quyết định tìm hiểu về thiên giới?”

“Phải, thiên giới, thiên nhân, cá nheo, động đất. Nói chung là về gia tộc Hinanawi và... để tôi nhớ... sứ giả long cung, theo lời của cô vu nữ áo đỏ ấy.” – Anh ta nói. – “Khoan đã, tôi vẫn chưa biết tên cô.”

“Xin thứ lỗi. Tôi là Nagae Iku, và là một trong những sứ giả long cung.”

Mắt anh ta như sáng bừng lên, cứ như là một đứa trẻ được cho kẹo vậy. Anh chạy đến gần, giấy bút trên tay, miệng hỏi:

“Vậy cô có thể giúp tôi nghiên cứu thêm không?”

Không còn cách nào khác, tôi chấp nhận lời thỉnh cầu của anh ta.

“Được thôi.” – Tôi đáp.

“Và mong cô hãy bắt đầu từ Hinanawi Tenshi. Tôi có nghe một số giai thoại khác nhau về con người này.”

__________________________________________________________________________________________

Vậy chắc hẳn anh đã thấy một cô bé với mái tóc màu lam dài đầu đội một chiếc mũ đen, quanh than có quấn một chuỗi tinh thể bảy màu. Cô gái ấy chính là Hinanawi Tenshi.

Bắt đầu từ đâu nhỉ, có lẽ tôi nên nói sơ qua về gia tộc này trước.

Gia tộc Hinanawi của cô vốn là một dòng tộc Thần Đạo, với nhiệm vụ trấn giữ những cơn động đất, bằng việc bảo vệ yếu thạch. Tuy nhiên, dù gia tộc Hinanawi đã làm mọi thứ có thể trong việc trông coi yếu thạch, những cơn động đất xuất phát từ vành đai lửa Thái Bình Dương hầu như đã vượt ngoài tầm kiểm soát của Oomura-no-Kami, một thiên nhân được giao trọng trách kiểm soát những cơn địa chấn thời bấy giờ.

Để khắc phục tối đa thiệt hại từ những cơn địa chấn, gia tộc Nawi, một gia tộc của những tu sỹ phàm trần đã phục vụ những thiên nhân khác, được giao trọng trách trông coi và kiểm soát động đất xung quanh một vùng đất, sau này trở thành Gensoukyou.

Với những công lao của mình, mỗi tu sỹ thuộc gia tộc Nawi, sau khi qua đời đều được thờ phụng như những linh hồn thần thánh. Gia tộc Hinanawi, sau khi gia tộc Nawi đảm nhiệm việc trông coi, ngăn cản những cơn địa chấn, đã quyết định phục vụ gia tộc Nawi. Cuối cùng, gia tộc Hinanawi được trở thành thiên nhân nhờ những công sức họ đổ ra trong việc trấn giữ, bảo vệ yếu thạch và phục vụ cho Nawi-no-Kami.

Tenshi, lúc ấy mang tên Chiko, đã theo cả gia tộc mình lên thiên giới.

__________________________________________________________________________________________

“Nhưng có thật sự là Tenshi muốn lên thiên giới?”

Nếu hỏi Chúa tể Nai, hoặc bất kỳ ai khác trong gia tộc Hinanawi, anh sẽ nhận được một loạt các câu trả lời khác nhau, nhưng đều chung quy về một ý: “Tenshi đã muốn, và đã theo gia tộc lên thiên giới.”

Song, nếu anh hỏi Tenshi, thì tỷ lệ anh nhận được một câu trả lời trái ngược, tệ hơn là một viên đá vào thẳng mặt nếu cô biết anh đã nghe bất kỳ ai trong gia tộc kể về mình.

Nhưng, dù cách hành xử của cô khác nhau, mọi thứ đều đọng lại trong ba chữ: “Tôi bị ép.”

Và sau đó, Tenshi sẽ bỏ đi tìm một góc khuất nào đó ngắm nhìn trần gian.

Còn câu trả lời à? Tuỳ anh chọn. Nhưng đa phần những người may mắn nhận được hai câu trả lời đều cho rằng Tenshi đã nói dối.

Nhưng dù thế nào, đừng nói suy nghĩ của mình trước mặt Tenshi. Tôi sợ rằng cô ta có thể nổi cơn lôi đình và tẩm quất cho một trận, dù dường như chưa có ai làm điều đó.

__________________________________________________________________________________________

“Theo những gì tôi nghiên cứu, và hỏi han những người khác thì họ cho rằng, thiên giới là một nơi tươi đẹp, thế thì tại sao cô ấy lại buồn?”

Đừng hỏi Tenshi câu này, nếu anh không muốn chết. Nên nhớ rằng, Tenshi còn rất trẻ khi cô lên thiên giới, cô không bao giờ, và có lẽ sẽ không bao giờ thấu hiểu được cái niềm vui nơi đây.

Hoặc, đơn thuần là cô không thích sống ở chỗ này. Có thể vì gia đình, cô miễn cưỡng lên đây. Có thể cô bị ép buộc theo gia tộc mình. Song, bất luân thế nào, Tenshi rất chán cái xứ sở mà ai cũng cho là an nhàn, tươi đẹp.

“Cũng không quá khó hiểu...” – Anh ta trả lời. – “Bản thân tôi từng trải qua một việc tương tự. Tôi sống ở Moskva, nhưng một vài sự kiện ở khác nhau khiến nước Nga tôi bị bè lũ phương Tây bao vây. Và tôi cũng bị gia đình tôi ép xuất cảnh sang Mỹ.”

Anh ta nhìn tôi, thở dài.

“Có thể lý do, hoàn cảnh khác nhau, song, tôi một phần hiểu được cái cảm giác đó.” – Anh ta chầm chậm lấy một một bình nước ra tu ừng ực. – “Nhưng, đó hơi thiên về chuyện cá nhân rồi, nên tôi sẽ không nói thêm.”

“Và cái xứ được gọi là Mỹ kia, nó giống thiên giới ở đúng một chỗ, và chỉ đúng một chỗ, rằng mọi người đều cho rằng đó là một xứ sở tươi đẹp nhất, dù thực tế, nó hoàn toàn trái ngược.”

Có lẽ tôi sẽ không bao giờ có cơ hội trải qua cảm giác đó, để có thể thấu hiểu Tenshi hơn. Trong thoáng chốc, tôi thấy mắt anh ta ánh lên một nỗi buồn, tương tự như ánh mắt Tenshi khi cô ngắm nhìn hạ giới.

__________________________________________________________________________________________

Anh ta hỏi tôi thêm rất nhiều về thiên giới, về chính bản thân tôi, về gia tộc Hinanawi, nhưng tuyệt nhiên anh ta không nhắc gì đến Tenshi nữa.

Vừa nhìn tôi, đôi bàn tay của anh ta liến thoắn ghi chú. Cuốn sổ tay nhỏ của anh giờ đây dày đặc chữ và chữ.

Lúc ấy, một sự việc không ngờ xảy đến. Tenshi, không biết từ đâu, đang từ từ tiến lại.

“Chị đang làm gì thế Iku?” – Cô nói, giọng cộc cằn.

Anh ta vẫn ngồi im, tay vẫn ghi chép những dòng ký tự lạ lùng mà tôi không tài nào hiểu được.

“Còn anh, sao anh lại lên được chỗ này?” – Tenshi quay sang người ngoại xứ, hỏi.

“Một người tên Yukari giúp tôi lên.” – Anh ta đáp cộc lốc.

Trời ạ, lựa lời mà nói đi chứ. Đúng thứ điếc không sợ súng.

“Anh đã biết những gì về tôi?”

“Biết rằng cô không muốn lên thiên giới.”

Tôi chỉ còn có thể than trời. Đứa bướng bỉnh gặp đứa cứng đầu. Ngoại trừ ả vu nữ áo đỏ, con phù thuỷ áo đen với con hầu gái tóc bạc, tôi chưa thấy ai dám mở mồm nói những câu như thế.

“Và theo anh, thì họ nói thật, hay tôi nói thật.”

Tenshi và tôi dường như nín thở chờ đợi câu trả lời.

“Cô nói thật.”

Ngay lập tức, Tenshi nhảy vào, nắm chặt cổ áo người ngoại xứ, nhìn trừng trừng nhãn cầu anh ta.

“Thật. Hay. Không?” – Tenshi gằn từng chữ một.

“Thật!” – Người ngoại xứ cũng trừng mắt nhìn lại.

Lúc ấy, Tenshi buông tay, khuôn mặt dãn hẳn ra. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chưa nhẹ được lâu, thì Tenshi bất ngờ nắm chặt cổ tay người ngoại xứ, lôi đi.

“Ê, này, khoan đã...”

“Đi theo tôi.” – Tenshi đáp, mặt không thèm ngoảnh lại. – “Vì có vẻ anh là người đầu tiên hiểu tôi, nên có lẽ tôi sẽ tiết lộ với anh vài thứ.”

Tôi nhìn theo bóng Tenshi và anh ta, thở dài. Tôi muốn vào khuyên can, nhưng tôi cũng muốn Tenshi có thêm người để giải bày. Nhưng thôi, có vẻ như Tenshi sẽ không làm hại anh ta, nên có lẽ tôi nên nhắm mắt làm ngơ một ngày.

Hình bóng của Tenshi khuất dần ở xa, chỉ còn tiếng nói lanh lảnh của cô vọng lại. Từ bao lâu rồi, tôi mới nghe thấy lại giọng nói tươi vui này?

_________________
[box="display: inline-block; border-style: solid; border-width: 8px 17px 8px 0; border-color: transparent #000000 transparent transparent; float: left"][/box][box="display: inline-block; width:250px; border-radius: 0px 10px 10px 10px; border:2px solid #000000; background:#000000"]
Target Acquired
[/box]
[box="opacity"][/box]

Waifu
Akari no Kokoro
Member
Xem lý lịch thành viênhttp://occultuslibrarium.blogspot.com/

Waifu Order : Nee-chan,b1-10-6,b2-4-7,b3-25-4,b4-37-5,b5-13-3,b6-14-2,b7-15-1,b8-40-8,b9-43-9,b10-5-999
. :

Ни шагу назад!
Ни шагу назад!!!!
...

Posts : 3693
Power : 6115
Faith : 1070
Ngày tham gia : 16/01/2015
Địa điểm : Москва, Российская Федерация

Về Đầu Trang Go down

Re: [Truyện ngắn hai chương] Osanagokochi no Uchouten

Bài gửi by Akari no Kokoro on 1/11/2015, 10:06 am

Spoiler:
“Này, này...” – Người ngoại xứ cố gắng thoát khỏi bàn tay của ả thiên nhân.

Ả thiên nhân cứ cắm đầu chạy, mái tóc xanh lam óng ả phất phới bay trong gió. Bản thân cô cảm thấy dễ chịu khi từng làn gió mát thổi qua mái tóc, song người đằng sau thì, không mấy dễ chịu lắm.

Chạy một lát, cô dừng lại, mắt láo liên nhìn quanh.

“Tốt, có vẻ như nơi đây chỉ có hai ta.” – Cô thở phào nhẹ nhõm.

“Nhưng chuyện quái gì khiến cô chạy như bị ma đuổi thế?” – Người ngoại xứ đưa tay sửa lại chiếc mũ ushanka trên đầu, và khoác lại chiếc áo khoác xộc xệch. – “Và cho tôi hỏi luôn, đây là đâu thế?”

Tenshi khoác tay ra hiệu cho anh đến gò đất cô đang đứng. Anh miễn cưỡng tiến lại gần cô, nhìn theo hướng cô nhìn.

Rossiya Matushka! Chưa bao giờ tôi thấy một cảnh tượng hoàn mỹ như vậy.” – Trước mắt anh, cả một vùng đất bao la, rộng lớn của Gensoukyou. Một vùng đất mà anh luôn muốn tìm hiểu. Anh nhìn thấy Bác Lệ Thần Xã uy nghiêm trên rìa Gensoukyou, anh nhìn thấy Hồng Ma Quán mập mờ trong sương khói, anh nhìn thấy Vĩnh Viễn Đình nằm ẩn mình trong rừng tre, anh nhìn thấy Nhân Thôn nhộn nhịp, anh nhìn thấy Hương Lâm Đường cô đơn bên bìa rừng.

Anh nhìn thấy tất cả, tất cả những thứ anh bỏ công nghiên cứu.

“Anh thấy đấy, Gensoukyou luôn tràn đầy sức sống. Những trận đấu đạn mạc, những tiếng cười nói, những chén rượu họ nâng trong những buổi tiệc.”

“Và... suốt bao năm nay, cô chỉ ngắm nhìn nó?”

“Phải, ngắm nhìn và ao ước. Tuy gần, mà sao lại xa thế.”

Câu nói ấy làm anh lạnh người.

Anh từng chịu một cảnh ngộ tương tự, khi anh mới là sinh viên năm hai. Gia đình anh muốn xuất cảnh, và dù anh từ chối, họ vẫn lén lút làm hồ sơ và bắt anh đi.

“Nếu con không đi thì cả nhà cũng không được đi. Họ gạt hồ sơ con là họ gạt hết tất cả. Qua Mỹ một năm, nếu con không thích thì về.”

Câu nói ấy vang vọng trong đầu anh. Anh nhớ cái ngày một năm sau, khi anh hớn hở, vui mừng vì thoát khỏi cái xứ sở giả tạo ấy, vui mừng vì được quay về vùng đất anh cất tiếng khóc chào đời, thì niềm vui ấy, một lần nữa vụt tắt.

“Bố mẹ quyết định rồi, con sẽ ở đây học đại học, nhập quốc tịch Mỹ, và sinh sống ở đây.”

Anh cảm thấy như cánh cửa thiên đường đóng sầm trước mặt anh. Trong cơn phẫn uất, anh quát:

“Lũ đểu giả! Tôi thật ngu ngốc khi tin lời dối trá của các người!”

Và nhận một cái tát, cùng câu chửi: “Đồ trời đánh, đồ mất dạy.”

Mỗi lần nhớ lại, anh luôn cảm thấy cơ thể mình lạnh đi, rồi rực cháy bởi những cảm xúc giằng co.

Blyad’!” – Anh đấm mạnh tay vào một tảng đá gần đó. – “Zatknis’!”

Tenshi vẫn đứng đấy, khẽ nói.

“Lúc nãy, tôi có tình cờ nghe câu chuyện của anh. Và tôi muốn biết rằng, cuối cùng anh có thể quay về quê hương hay không.”

“Có thể nói là tôi đã trở về.” – Anh đáp. – “Ngày hôm ấy, tôi có một trận cãi nhau với ba mẹ tôi vì họ ép tôi phải sinh sống ở một vùng đất xa lạ, chỉ vì cái ảo tưởng rằng nơi đó là nơi giàu có, tự do, dân chủ, văn minh nhất.”

Anh nhìn lên bầu trời đỏ của buổi hoàng hôn.

“Tôi đành phải ở lại học đại học. Và cô biết không? Ban đầu, tôi một phần thích nghi với cuộc sống mới, và tôi từng nghĩ rằng có lẽ nước Mỹ vẫn không quá xấu xa. Nhưng tôi đã lầm, lầm to. Tôi có quen một cô gái, học năm cuối trung học, khi tình cờ gặp cô ấy ở một công viên nhỏ. Vậy mà, chỉ chừng hơn tháng sau, tôi nhận được tin cô ấy tự sát, vì bị bắt nạt trực tuyến.”

Tenshi vẫn chăn chú lắng nghe.

“Tức nước vỡ bờ. Vào đúng hai năm sau, tôi ăn cắp một số tiền từ ba mẹ tôi, cùng với số tiền tôi dành dụm cả năm trời, tôi lén bay về Nga, và bắt đầu một cuộc đời mới ở đó. Ban đầu, tôi xin tá túc ở nhà một đứa bạn cũ, tìm việc làm thêm. Nhưng may mắn là một người chú trong gia đình hỗ trợ tài chính, tôi quay lại đại học. Phí hết ba năm cuộc đời, nhưng còn đỡ hơn là mục xác ở cái xứ chó đểu đấy.”

Tenshi cười phá lên.

“Có gì đáng cười chứ?”

“Tôi cười vì thấy sao câu chuyện của anh với tôi nó khá khớp nhau ấy.” – Tenshi đưa tay quẹt khoé mắt. – “Nhưng tôi cũng ghen tị với anh là anh đã thực hiện được mong muốn của mình.”

“Vậy còn chuyện của cô thì sao?”

________

“Năm 16 tuổi, tôi nhận được tin từ ba tôi, Chúa tể Nai, rằng gia tộc Hinanawi được đặc cách thành thiên nhân, nhờ những công lao chúng tôi đã làm trong quá trình bảo vệ yếu thạch cùng việc phục vụ Nawi-no-Kami. Lúc ấy, tôi rất tò mò, luôn muốn ngắm nhìn thiên giới.” – Cô ngừng một lát như để lựa lời, rồi tiếp tục. – “Ban đầu, tôi cứ nghĩ rằng cuộc sống trên đấy rất an nhàn, hạnh phúc, và cũng muốn theo gia đình đi lên thiên giới. Mặt khác, tôi vẫn muốn ở dưới trần gian, để tiếp tục trông coi khối yếu thạch với tư cách là tổng lĩnh nương gia tộc Hinanawi. Chính vì thế, tôi đã hỏi ý cha mình.”

“Và cha cô không đồng ý, phải không?”

“Tệ hơn thế, cha tôi quát, và mắng tôi một trận. Tôi không hiểu, thật sự không hiểu rằng vì sao tôi lại bị mắng như thế. Nhưng, tôi cảm giác như đến lúc này, khối yếu thạch kia không còn là việc của ông ta nữa.” – Tenshi thở dài. – “Nghe ra, lý do của tôi khá vô lý, nhưng với tôi, khối yếu thạch này phải được bảo vệ bằng mọi giá. Chắc anh cũng nghe rồi, khi dùng yếu thạch trấn giữ địa chấn, thì nó sẽ phong ấn một con cá nheo ở dưới đấy. Nhưng khi khối yếu thạch bị phá huỷ, con cá nheo sẽ thức tỉnh, và một cơn đại địa chấn sẽ tàn phá vùng đất ấy.”

Ánh mắt Tenshi nhìn xuống hạ giới.

“Anh biết đấy, tên tôi là Chiko, tức “đứa con của đất”. Theo bát quái, tôi là quẻ khôn, trái ngược với trời, tức quẻ càn. Tôi là đất, tôi không thể nào hợp với cõi trời. Và từ lúc tôi bị ép buộc theo gia tộc Hinanawi thành thiên nhân, cuộc sống của tôi trở nên tồi tệ...

Các thiên nhân khác, sau khi thấy chúng tôi thành thiên nhân mà không trải qua tu luyện, đã coi chúng tôi như một cái gai trong mắt họ. Họ gièm pha, chế giễu chúng tôi là “thiên nhân xấu xa”, mà không thèm để tâm đến những gì gia tộc tôi làm cho nhân gian. Nực cười phải không? Những kẻ ở ẩn, sống tách biệt với thế giới mà lại có quyền phán xét một gia tộc đã hết lòng làm tròn trọng trách, làm tròn bổn phận của mình.

Cuộc sống ở đây chán lắm, truyền thuyết kể về thiên giới là một vùng đất của đào tiên và suối mật. Song, sau khi đặt chân lên thiên giới, tôi mới thấy cái phần còn lại của nó.”

“Vậy thì, từ lúc cô đi, vùng đất này có cơn động đất gây thiệt hại nặng nề không?”

“Có, vào năm 1847.” – Mặt Tenshi tái nhợt. – “Tôi... tôi không thể nào quên được ngày ấy, ngày 8 tháng 5 năm 1847. Ngay ngày đó, khối yêu thạch trấn giữ đã bị một bọn phỉ phá huỷ khi chúng xông vào cướp ngôi làng mà khối yếu thạch đang toạ lạc. Khủng khiếp lắm, tai hoạ nối liền tai hoạ. Động đất, rồi hoả hoạn, rồi lở đất, rồi lũ lụt do vỡ đê. Theo báo cáo của chính phủ, hơn 8600 người thiệt mạng, 21000 ngôi nhà bị hư hại, 3400 ngôi nhà bị thiêu rụi, và hơn 44000 khu vực trong vùng ành hưởng bị lở đất tàn phá...

Lúc đó, tôi chạy về báo cáo cho cha mình, thì chỉ nghe ông lạnh lùng nói: “Đó không phải việc của chúng ta.”

Anh tin được không? Ông ấy rũ bỏ mọi trọng trách của gia tộc khi trở thành thiên nhân. Bây giờ, những cơn động đất tàn phá nhân gian không hề làm ông đau khổ.

“Hơn tám nghìn người chết. Cha có biết không? Vậy mà cha rũ hết trách nhiệm của gia tộc ta. Nếu như ngày ấy, cha để con ở lại, thì hậu duệ của con có thể ngăn chặn thảm hoạ này rồi.”

“Đồ mất dạy. Mày dám dạy đời tao à?” – Cha tôi quát, và cho tôi hai bạt tai đau điếng. Sau đó, lão sai người phạt tôi hơn trăm roi vì làm ô uế “thanh danh gia tộc”.

Tiếng kêu khóc, tiếng la hét vang một góc trời, tôi nghe rõ mồn một. Hàng nghìn gia đình đau đớn vì mất con, hàng nghìn đứa trẻ khóc bên thi hài cha mẹ mình, hàng nghìn người vợ gục ngã bên đống đổ nát sau thành mồ chôn của người chồng mình yêu.

Cảnh tượng đó, suốt đời tôi không thể nào quên.”

Anh trộm liếc nhìn Tenshi. Cô ngồi đó, mắt ngấn nước. Song, cô kìm được, và tiếp tục kể.

“Lúc ấy, tính cách tôi thay đổi 180 độ. Tôi chả thèm quan tâm đến bất kỳ ai khác, chỉ lo cho bản thân mình. Tôi không còn quan tâm bất kỳ thứ gì khác, ngoài việc ăn uống ngủ nghỉ và việc ngắm nhìn hạ giới. Tôi dần dần tha hoá, rũ bỏ đi cái vẻ “oai nghiêm” giả tạo kia, và sống như một con người trần tục.

Tuy vậy, nó vẫn không đủ. Tôi cần sức mạnh, sức mạnh để khiến các thiên nhân khác phải dè chừng và tránh xa tôi ra. Tôi, và khối yếu thạch kia, chính là “địa”. Nhưng tôi còn thiếu “thiên” và “nhân”, cũng như người xưa hay nói về bộ ba “thiên thời-địa lợi-nhân hoà”.

Câu trả lời cho hai thành phần còn thiếu đấy chính là thanh gươm “Phi Tưởng Kiếm”, điều khiển trời, và sai khiến linh hồn nhân gian. Và từ lúc đó, không còn ai dám đối mặt tôi nữa.

Nhưng, cuộc sống vẫn buồn tẻ như ngày nào. Ở dưới hạ giới, nhân gian cùng yêu quái chung sống hài hoà. Tôi nhìn, tôi đố kỵ với họ.

Một ngày nọ, tôi nhìn thấy những yêu quái khác nhau dùng năng lực của mình gây dị biến, tạo ra hỗn loạn. Một cái gì đó thôi thúc tôi hãy tạo ra một dị biến để chứng tỏ sức mạnh của mình.

Lúc đấy, tôi nhảy lên khối yếu thạch, tay cầm thanh Phi Tưởng Kiếm và bắt đầu một chuỗi sự kiện dẫn đến việc đánh sập Bác Lệ Thần Xã. Tất nhiên, ả vu nữ ấy đã tìm tôi và đập tôi một trận ra hồn, và bắt tôi xây lại ngôi thần xã.

Lúc ấy, tôi quyết định thuyết phục cô ta dùng một khối yếu thạch trấn giữ đền.”

“Khoan đã, Yukari có nói với tôi về chuyện này, rằng cô đặt khối yếu thạch để ả vu nữ gián tiếp thờ phụng cô.”

Tenshi bỗng phì cười.

“Này, có gì đáng cười chứ?”

“Anh ngây thơ quá, mục đích của tôi vốn đơn giản hơn nhiều. Có một khối yếu thạch, tôi sẽ phải chăm lo cho nó để ngăn cản những cơn động đất trong tương lai, và đó sẽ là cái cớ để tôi quay về trần gian sinh sống.”

“Và nhìn thấy cô ở đây, tức là kế hoạch của cô đã bị phá sản?”

“Phải, bị con mụ Yukari làm phá sản khi ả đập tan ngôi thần xã vừa mới xây. Và tôi buộc phải quay về thiên giới.” – Tenshi ngán ngẩm bảo.

“Nhưng tại sao cô không chịu xuống dưới chơi?” – Người ngoại xứ bật cười. – “Lúc này cô còn sợ gì nữa, chả ai có thể cấm cửa cô xuống hạ giới, vậy nên sao cô không nhảy xuống và làm một bữa ra trò?”

“Nhưng tôi chẳng có lý do gì để uống đấy cả.”

“Ai cần lý do. Tất cả chỉ là cái cớ mà thôi. Một khi đã muốn làm gì thì sẽ làm điều đó cho bằng được, mọi lý do chỉ là cái cớ để biện minh hành động của mình thôi.” – Anh chìa tay ra. – “Và nếu cô muốn, tôi sẽ cho cô một lý do. Tôi lên thiên giới và hiện giờ không biết xuống cách nào, nhờ cô đưa tôi về mặt đất.”

Nghe thấy thế, Tenshi phì cười.

“Đồ quỷ cơ hội.” – Tenshi cười ngặt nghẽo. – “Được thôi, lên khối yếu thạch, vịn lấy tôi, và tôi đưa anh về.”

Và buổi chiều hôm ấy, cả Gensoukyou trở nên náo nhiệt, những tia đạn bay khắp trời đất như pháo hoa ngày hội hè. Các cô gái bay lượn giữa không trung, nhẹ nhàng lướt qua từng làn đạn. Vang vọng trong không trung là tiếng rủa của reimu, chất giọng tinh nghịch của Marisa, và tiếng cười của Tenshi.

Ở dưới mặt đất, Nikolai lấy ống nhòm ngắm cuộc chơi, miệng ngậm một điếu thuốc. Ở xung quanh anh, những người phàm trần chạy tán loạn tìm chỗ tránh đạn, Keine và Mokou tìm cách sơ tán con người khỏi vùng chiến sự, một khung cảnh tương đối hỗn loạn.

Giữa cảnh tưởng ấy, anh phì cười.

“Sống, không phải đơn thuần là sống vì tập thể không, mà còn phải tìm được hướng đi riêng của bản thân mình.”

_________________
[box="display: inline-block; border-style: solid; border-width: 8px 17px 8px 0; border-color: transparent #000000 transparent transparent; float: left"][/box][box="display: inline-block; width:250px; border-radius: 0px 10px 10px 10px; border:2px solid #000000; background:#000000"]
Target Acquired
[/box]
[box="opacity"][/box]

Waifu
Akari no Kokoro
Member
Xem lý lịch thành viênhttp://occultuslibrarium.blogspot.com/

Waifu Order : Nee-chan,b1-10-6,b2-4-7,b3-25-4,b4-37-5,b5-13-3,b6-14-2,b7-15-1,b8-40-8,b9-43-9,b10-5-999
. :

Ни шагу назад!
Ни шагу назад!!!!
...

Posts : 3693
Power : 6115
Faith : 1070
Ngày tham gia : 16/01/2015
Địa điểm : Москва, Российская Федерация

Về Đầu Trang Go down

Re: [Truyện ngắn hai chương] Osanagokochi no Uchouten

Bài gửi by Dutch on 2/11/2015, 8:16 am

Có khi Kokoro cứ viết mấy truyện ngắn ngắn như này lại hay

_________________
Fight poison with poison
Waifu
Dutch
Member
Xem lý lịch thành viên

. :
Online
Offline

Posts : 155
Power : 376
Faith : 85
Ngày tham gia : 08/11/2014

Về Đầu Trang Go down

Re: [Truyện ngắn hai chương] Osanagokochi no Uchouten

Bài gửi by tinkatan on 2/11/2015, 2:06 pm

Hay quá Super Nosebleed !!! AAA !!!

_________________
[img]http://orig09.deviantart.net/4659/f/2016/275/7/3/_banner__winter_futo_by_tinkatiranor-dajkywp.png[/img]:
Ngày nào cũng vào forum hóng chuyện chứ không biết thảo luận cái gì cả Yaoming Huh ??
Xin lỗi mình chỉ là đứa trẻ trâu Yaoming
Support me here
DA (arts): http://tinkatiranor.deviantart.com/
Wordpress (fanfiction): https://tankihou.wordpress.com/
Tumblr (shitty things here): http://tartblogartblog.tumblr.com/
Pixiv: http://www.pixiv.net/member.php?id=15478205
Twitter: https://twitter.com/Tinka_Super_Mup
Waifu
tinkatan
Member
Xem lý lịch thành viênhttps://www.facebook.com/tankihou/?ref=aymt_homepage_panel

Waifu Order : ,b1-46-999,b2-1-999,b3-4-999,b4-40-999,b5-43-999,b6-44-999,b7-45-999
. :
Sống
Đang ngủ

Posts : 1203
Power : 2531
Faith : 691
Ngày tham gia : 09/06/2015
Địa điểm : Căn phòng 4 bức tường 1 máy tính 1 quạt aka hang ổ của một con dơi điên

Về Đầu Trang Go down

Re: [Truyện ngắn hai chương] Osanagokochi no Uchouten

Bài gửi by Ookami Ichia on 2/11/2015, 5:02 pm

Cái anh ng Nga... Dựa theo 2ko mà ra phải ko? Penguin nghe quen kinh khủng

_________________
Vì một diễn đàn tràn ngập Emotion Yaoming
Link

*quảng cáo trá hình*
Waifu
Ookami Ichia
Member
Xem lý lịch thành viên

Waifu Order : Waifu,b1-43-999
. :
Online
Offline

Posts : 1612
Power : 3155
Faith : 644
Ngày tham gia : 15/11/2014
Địa điểm : Một nơi nào đó...

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

More Emoticons


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết